"Mời cô nương tắm gội thay y phục." Giọng nói của các nàng cũng trong trẻo lạnh lùng, băng giá.
Lê Bạch: "?"
Thấy nàng hồi lâu không có phản ứng, hai nữ đồng nghiêng đầu, liếc nhau, thân ảnh đột nhiên biến mất. Một trận khói tím tỏa ra tại chỗ, trong chốc lát tụ lại sau lưng Lê Bạch, nắn thành hình dáng nữ đồng xinh xắn.
Các nàng không chút biểu cảm vươn bàn tay trắng bệch, đẩy nàng một cái.
Lê Bạch thật không ngờ hai đứa trẻ lại có sức mạnh lớn như vậy.
Sương mù dày đặc bị đ.á.n.h tan, vén lên bức màn che để lộ ra khung cảnh thật sự, trước mặt là một hồ nước bằng bạch ngọc, nước hồ ấm áp, hơi nước bốc lên nghi ngút.
Lê Bạch "tõm" một tiếng rơi xuống, ho ra mấy ngụm nước, đầu óc có chút mụ mị.
Cái tình tiết này... suối nước nóng làm mịn làn da ngọc?
Khoan đã, đây không phải là phân cảnh của nữ chính sao?! Sao lại vô duyên vô cớ áp lên người nàng thế này?!
Lê Bạch giống như một con cá mặn trên thớt, bị hai nữ đồng còn chưa cao đến eo nàng mặc sức nhào nặn. Sau khi vớt từ trong hồ lên, các nàng trực tiếp khoác cho nàng một bộ váy dài tay rộng, rồi đẩy nàng ra ngoài.
Có thể bồi dưỡng ra một Tấc Xà có sở thích học đòi văn vẻ như Văn Hoa, chín khúc hành lang được trồng vài gốc lê bằng ngọc trắng. Dù đã cuối thu nhưng hoa vẫn nở trắng ngàn cành vạn đóa, khi đi ngang qua, hoa lê rơi lả tả, như một trận mưa tuyết từ băng ngọc vụn.
Tiếp tục đi về phía trước, vẫn không một bóng người. Hai bên hành lang treo đèn trường minh, thoang thoảng mùi Long Diên Hương nhàn nhạt. Rèm châu và bình phong lần lượt mở ra, lộ ra một khoảng sân trống trải.
Bạch Ngọc Lâu vươn thẳng lên không trung, như muốn lên chín tầng trời ôm lấy vầng trăng sáng. Càng lên cao ánh đèn càng ảm đạm, mái nhà biến mất trong màn đêm đen kịt. Bốn phía như một cái Đa Bảo Các khổng lồ, có rất nhiều gian phòng trang nhã, mỗi một cánh cửa gỗ hoa lê đều đóng c.h.ặ.t, thỉnh thoảng có cửa sổ mở rộng, nhưng bên ngoài cũng che một tầng lụa mỏng để ngăn người khác nhìn vào.
Bạch Ngọc Lâu bảo vệ sự riêng tư rất tốt, khi vào không cần nộp thẻ bài bằng ngà voi để chứng minh thân phận, mà sẽ có người dẫn khách trực tiếp đến phòng tương ứng.
Có tiếng "thì thầm to nhỏ" vang lên, tuy cửa phòng đã đóng, nhưng nếu có hứng thú, mọi người vẫn có thể dùng Truyền Âm Thuật để nói chuyện với nhau.
Vô số ánh mắt khó chịu đè lên người, Lê Bạch lập tức trở thành tiêu điểm. Nàng đứng ở đầu cầu thang, sống c.h.ế.t không muốn đi xuống.
Lúc này, công hiệu của Giải Nguyên Đan đã mất đi năm phần.
Hai nữ đồng lại lần nữa liếc nhau, vươn bàn tay trắng như tuyết, định trực tiếp đẩy nàng xuống.
Còn chưa kịp ra tay, cửa sổ lưu ly bốn phía "phanh" một tiếng vỡ vụn thành bột mịn, rơi loảng xoảng xuống mặt đất, tựa như mặt hồ sáng đến mức có thể soi bóng người dưới ánh trăng.
Từng luồng kình phong đột ngột ập vào, hai nữ đồng nhỏ bé như chim non nép vào người trong nháy mắt bị đ.á.n.h bay ra ngoài, đ.â.m nát một cánh cửa đối diện.
Hai Linh Khôi biến thành nguyên dạng, giống như hai đoạn gỗ được mài giũa tinh xảo, khớp xương vỡ tan tành, t.h.ả.m không nỡ nhìn.
Tu sĩ đang yên tĩnh thưởng trà bên trong bị dọa nhảy dựng lên, dậm chân tức giận mắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chuyện gì thế này?!"
"Ai đ.á.n.h nhau bên ngoài vậy?!"
"Không ai ra quản lý một chút sao?!"
Người chưa đến tiếng đã tới, âm thanh chấn động trong màn đêm: "Kẻ nào tự tiện xông vào Bạch Ngọc Lâu của ta?!"
Lời còn chưa dứt, lại là mấy đạo kiếm quang mang theo thế ngàn quân, c.h.é.m đôi cả tầng lầu, những gian phòng san sát nhau toàn bộ gặp tai ương. Cửa gỗ hoa lê có thiết lập cấm chế "phanh phanh phanh" lần lượt nổ tung, khói bụi bốc lên bốn phía.
Bất luận là đang làm bộ làm tịch uống trà đ.á.n.h đàn, hay là đang ôm hương tựa ngọc, mây mưa tình ái, tất cả đều bị phơi bày ra hết.
Tất cả mọi người đều ngây người.
Chillllllll girl !
Cảm giác như không mặc quần bị phơi bày trước mắt công chúng.
Mọi người tức muốn hộc m.á.u, kẻ da mặt mỏng thì nhảy cửa sổ bỏ chạy, kẻ da mặt dày thì bất chấp tất cả đứng ra, lớn tiếng mắng c.h.ử.i: "Ai? Ai dám quấy rầy nhã hứng của chúng ta! Ta là đệ t.ử đích truyền của tông môn X!"
"Ta là người nhà họ X ở châu X!"
"Sư phụ ta là X Chân Quân!"
"Ồ? Phải không?" Một giọng nói lạnh lùng được gió đêm đưa vào, làm cho nồi nước sôi ồn ào này thoáng chốc trở nên tĩnh lặng: "Đệ t.ử danh môn chính phái, vậy mà lại hủ bại đến thế."
Bên ngoài đen kịt một mảnh.
Không phải do ánh trăng bị mây đen che khuất, mà là do có rất nhiều người đang đứng dày đặc.
Phía bên trái thuần một sắc pháp bào màu vàng viền lục, mũ áo tung bay; phía bên phải lại là màu xanh lơ nhàn nhạt, mũ cao áo rộng, tiên phong đạo cốt. Người ở giữa số lượng ít nhất, một thân trang phục gọn gàng bó eo thắt tay áo, lưng đeo hộp kiếm, khí thế sắc bén.
Linh quang sau lưng mọi người tỏa ra rực rỡ, sớm đã bày ra pháp trận bao vây bốn phía Bạch Ngọc Lâu.
Nam t.ử cầm đầu chính là người vừa lên tiếng, trong tay cầm một thanh trường kiếm ngưng tụ hàn ý của đêm tối, lạnh lùng nói: "Tối nay những kẻ ở đây đều báo danh hiệu ra."
Mấy kẻ vừa rồi kêu gào càn rỡ nhất vừa thấy thế trận có chuẩn bị này, lập tức sợ hãi, định giải tán, kết quả lại bị pháp trận hất trở về, một mảnh tiếng khóc than ai oán.
Lê Bạch: "..."
Quét hoàng đ.á.n.h phi, tuyệt đối là quét hoàng đ.á.n.h phi!
Nàng xách váy lên, định nhân lúc hỗn loạn chạy trốn, thì bất thình lình có một bàn tay từ sau lưng túm lấy cổ áo nàng. Văn Hoa không biết từ khi nào đã hiện thân sau lưng nàng, sắc mặt còn tái nhợt hơn khi mới gặp, lại mang theo một vệt đỏ không bình thường.
Bên cạnh hắn cũng tụ tập một đám đệ t.ử mặc hắc bào, đang che chở hắn chạy ra khỏi vòng vây. Thấy hắn cố ý đi vòng lại để vớt một thiếu nữ, họ không khỏi nôn nóng nói: "Sư thúc tổ, đều lúc này rồi, ngài sao còn nghĩ đến..."