Thôi được rồi, thực ra là vì ta vừa mới tiêu tốn hết linh lực, cộng thêm cái đôi chân ngắn ngủn này thì có chạy đằng trời cũng không thoát, nên ta đành phải "nằm lười" thôi.
Ta giả vờ tin gã rồi lên xe ngựa, kết quả không lâu sau đó liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của gã buôn người.
Khi ta run rẩy bò ra khỏi xe ngựa, liền nhìn thấy Bùi Tịch đang đứng cách đó không xa, còn tên buôn người thì đã bất tỉnh nhân sự nằm sõng soài trên mặt đất.
"???" Là hắn làm sao?
Chẳng phải trước kia hắn chỉ là một đứa trẻ đáng thương hay bị người ta ức h**p sao?
Từ khi nào mà hắn trở nên lợi hại như vậy?
Ta không suy nghĩ nhiều, nhìn thấy Bùi Tịch vẫn thấy vô cùng vui vẻ.
"Ca ca." Ánh mắt Bùi Tịch nhìn ta rất hờ hững: "Nếu đã thích đi theo người khác thì sau này đừng có bám đuôi ta nữa." Ta: "..." Nhìn độ cao của xe ngựa so với mặt đất, ta rất muốn quay lại bên cạnh hắn nhưng nhất thời không dám nhảy xuống: "Ca ca, chàng định đi đâu thế?" Bùi Tịch không nói lời nào, xoay người định bỏ đi.
Ta nghiến răng nhắm mắt nhảy đại xuống.
Giây tiếp theo, một luồng sức mạnh nâng lấy ta.
Ta mở mắt ra, nhìn thấy những tia ma khí màu đen đang từ từ tan biến.
"???" Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Hắn mới rời khỏi ta bao lâu đâu mà trên người đã có ma khí rồi.
Đây chính là hào quang của vai ác sao?
"Ca ca, đây là thứ gì thế?" "Tiểu hoa tinh, đừng có giả vờ trước mặt ta." Nói thật là ta nổi hết cả da gà da vịt lên rồi.
Ta nhìn Bùi Tịch, dưới ánh nhìn của hắn, ta rón rén bước tới trước mặt đối phương: "Ca ca, chàng đều đã biết hết rồi sao?" Khi đứng trước mặt hắn, ta mới nhận ra dường như hắn lại cao thêm một chút.
Trước kia chỉ cao hơn ta một cái đầu, mà giờ đã ra dáng một thiếu niên rồi.
Tại sao hắn lại lớn nhanh như thổi thế nhỉ?
Bùi Tịch liếc ta một cái, rồi đưa tay ném cho ta một quả dại: "Ăn đi." "Ca ca, đây là quả gì thế?" Ánh mắt Bùi Tịch lạnh lẽo nhìn ta, ta lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
Nhìn chằm chằm quả dại một hồi, ta vẫn quyết định ăn nó.
Chẳng bao lâu sau, ta cảm thấy linh lực trong người dường như dồi dào hơn hẳn, việc hóa hình cũng trở nên ổn định hơn.
Không biết có phải là ảo giác không nhưng ta thấy mình dường như đã lớn thêm một chút, tuy vẫn chưa cao bằng Bùi Tịch.
Bộ quần áo này còn có thể tự thay đổi kích cỡ theo thân hình, thật là thần kỳ.
"Ca ca, đây là quả gì mà lợi hại thế?" Bùi Tịch khẽ hừ một tiếng không đáp lời.
Ta vội vàng đuổi theo.
Sau khi lớn thêm một chút, chạy bộ cũng không dễ bị ngã nữa, việc bám theo hắn cũng chẳng còn khó khăn như trước, ta cảm thấy vô cùng hài lòng.