Trận chiến đó đánh đến mức lưỡng bại câu thương, mắt thấy ma tộc sắp giành thắng lợi, thì một lần nữa mở mắt ra, ta thấy mình đã trở lại thời điểm sau khi lên ngôi Ma Tôn không lâu.
Trong lúc còn đang nghi hoặc, ta lại cảm nhận được luồng sức mạnh kỳ quái từng bị mình g·iết chết đang tiến lại gần.
Ta nhìn đám ma nhân đang quỳ lạy phía dưới.
Kể từ khi ta nắm quyền, đám ma tộc này luôn tốn không ít tâm tư để lấy lòng ta.
Lần này, bọn chúng mang đến một tiểu cô nương Tiên tộc bị bắt làm tù binh từ đâu không rõ.
So với nữ sắc, ta tôn trọng thực lực hơn.
Ta nhìn nữ tử Tiên tộc mang theo luồng sức mạnh kỳ lạ kia.
Nàng cúi đầu, ta không nhìn rõ mặt, nhưng lạ thay, ta lại nghe rõ mồn một tiếng lòng của nàng.
Ngoài ra, ta còn cảm nhận được một loại dao động năng lượng khác trên người nàng, tuy mắt thường không thấy được nhưng ta có thể cảm giác rất rõ.
Nàng đang nói chuyện với đối phương, nói cái gì mà đây là lần thứ hai đến thế giới này, nói cái gì mà "công lược".
Nàng rất sợ ta, run rẩy không dám ngẩng đầu.
Đối phương thì nỗ lực thuyết phục nàng, lải nhải không ngừng, thật là ồn ào.
Có lẽ nhận ra ánh mắt dò xét của ta, đám ma tộc cho rằng ta có ý với nàng nên đã để nàng lại.
Ta vốn có thể trực tiếp kết liễu nàng như lần trước, nhưng ta muốn xem nàng định làm gì.
Nàng là một tiên tử khẩu thị tâm phi.
Ngoài mặt thì ngoan ngoãn phục tùng, thập phần tin tưởng ta, nhưng tận đáy lòng lại than vãn với cái giọng nói kia rằng ta đáng sợ đến nhường nào.
Còn có mấy thứ như "độ hảo cảm công lược" này nọ, nàng và đối phương càng nói nhiều, ta lại càng hiểu thêm về nàng.
Ta không biết vì sao mình nghe được tiếng lòng của nàng, nhưng sau khi nghe những điều đó, ta lại cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Từ nàng và cái giọng nói kia, ta hiểu được rất nhiều chuyện.
Nàng nói thế giới này là thế giới trong sách, ta là vai ác hắc hóa, cuối cùng sẽ bị nhân vật chính liên thủ g·iết chết trong trận đại chiến Tiên - Ma.
Nàng nói muốn có được hảo cảm của ta trước khi trận chiến đó diễn ra.
Nực cười, bản tôn chưa bao giờ cần đến thất tình lục dục, càng không bao giờ yêu một nữ tử Tiên tộc yếu đuối.
Ta không cố tình đối phó nàng, mặc cho nàng xuất hiện quanh mình, nghe nàng một mặt đối xử tốt với ta, một mặt lại "phun tào" ta với cái giọng nói kia.
Trong lòng ta chỉ thấy buồn cười, nàng diễn kịch còn chẳng ra hồn.
Nàng nói ta đa nghi, nhưng có lẽ chính nàng cũng không biết, ánh mắt nàng nhìn ta từ đầu đến cuối đều là sự sợ hãi ch·ết lặng, đối đãi với ta cứ như thể thực hiện một nhiệm vụ.