Dưới cái nhìn của Bùi Tịch, hệ thống giận mà không dám nói gì.
Ta nhớ lại những lúc bị nó sai khiến trước kia, bắt đầu cân nhắc chuyện trả thù.
Bùi Tịch cười nhìn ta: "Đợi nó nghĩ cách giúp nàng nghe được tiếng lòng của ta xong đã rồi hãy xử lý nó, tránh gõ hỏng rồi lại phải tốn thời gian sửa chữa, lãng phí thời gian lắm." Hệ thống: "!!!" Hắn tưởng nói thông là thông được ngay chắc!
Với lại, dựa vào cái gì mà việc nó tự sửa chữa mình lại bị coi là lãng phí thời gian chứ!
Thực sự coi nó không có tính khí chắc...
Hệ thống cảm nhận được tầm mắt lạnh lẽo của Bùi Tịch, ngay lập tức "tắt lửa".
Thôi thì nhịn vậy, dù sao kể từ khi bị Bùi Tịch bắt được, nó đã chẳng còn chút tôn nghiêm nào của một hệ thống nữa rồi.
Ta nhìn hệ thống một cái rồi theo bản năng quay sang nhìn Bùi Tịch.
Vẻ mặt hắn vẫn không đổi, vẫn là dáng vẻ ôn hòa như mọi khi.
Ta bỗng tò mò, không biết trong lòng Bùi Tịch rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
Hệ thống thấy Bùi Tịch lật mặt nhanh như lật sách thì hừ lạnh một tiếng.
Nó không nói gì, chỉ bĩu môi đầy vẻ hậm hực rồi bắt đầu một hồi thao tác phức tạp.
Chẳng bao lâu sau, hệ thống dừng lại.
Bùi Tịch liếc nó một cái, nó lủi thủi trốn vào góc phòng bắt đầu vẽ vòng tròn.
"Xong rồi sao?" Ta có chút thắc mắc, vì rõ ràng ta chẳng nghe thấy gì cả.
Ta từ trên cao nhìn xuống Bùi Tịch.
Hắn đang nằm tựa trên ghế, biểu tình nhàn nhạt.
Ta còn đang nghi hoặc thì giây tiếp theo, mắt ta trợn tròn kinh ngạc.
"Rõ ràng dùng cùng một loại đồ dùng, vì sao trên người nàng lại thơm như thế?" "Tiểu cô nương mềm mại thế này, thân thể lại không được tốt lắm.
Ma tộc vốn trọng dục, chẳng biết nàng có chịu nổi mấy trò lăn lộn kia không...
Nhỡ lúc đó nàng lại khóc thì tính sao." "Ma tộc vốn cởi mở, nhưng tiểu cô nương không phải người thế giới này.
Theo lời hệ thống nói, thế giới của nàng phải thành thân rồi mới danh chính ngôn thuận 'làm chuyện đó' được.
Hay là bây giờ ra lệnh chuẩn bị hôn lễ luôn đi cho tiết kiệm thời gian."
"Thành hôn xong sẽ cùng nàng *****."
"Tư thế này xem chừng không tệ, không biết thể lực tiểu cô nương thế nào, nhưng cũng không sao, nàng cứ việc *****."
"Cái vẻ mặt này của nàng...là nghe được rồi sao?"
"Chắc chắn là nghe được rồi, mặt đỏ thế kia, thẹn thùng rồi à?"
"Chậc, thật đáng yêu, muốn được **..."
"********"
Ta: "!!!"
Lại một lần nữa ta nhận ra điều gì đó, theo bản năng bật dậy định chạy ra ngoài.
Tên này trông thì đứng đắn, sao trong lòng toàn những lời cợt nhả lưu manh như thế chứ!
Chưa kịp đứng lên, giây tiếp theo đã bị hắn ôm lại.
Hắn không hề mở miệng nhưng ta đã nghe thấy giọng nói của hắn.