Ta còn chưa kịp nói gì, hệ thống lại lên tiếng lần nữa, nghe có vẻ không tình nguyện lắm: "Xin lỗi, thế giới vừa tái cấu trúc nên ta có quá nhiều việc phải làm, thái độ hơi kém một chút." Ta: "???" Ta đột nhiên nghĩ đến một chuyện.
Tuy có chút khó tin, nhưng nghĩ đến tính cách của Bùi Tịch thì chẳng có gì là hắn không dám làm.
Ta nhanh chóng lau khô nước mắt, giả vờ ra vẻ vui mừng: "Thật sao?
Ta đã hoàn thành công lược rồi à?
Ta thực sự có thể trở về sao?" Hệ thống ngập ngừng hai giây: "Hình như ngươi...
rất vui vẻ?" "Đúng thế, ta sắp được rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi." "Ngươi không định cứu Bùi Tịch à?" "Ngươi chẳng phải nói hắn chết rồi sao?
Đến ngươi còn bó tay thì ta làm được gì cơ chứ." Hệ thống: "..." Ta nghe thấy tiếng "xè xè" từ dòng điện của hệ thống, lòng càng thêm nghi hoặc.
Nghĩ đến việc có kẻ nào đó có thể nghe thấu tâm can mình, để cho chân thật, ta cố gắng não bộ tưởng tượng ra vài khung cảnh khác.
"Mau đưa ta về đi, ở đây chẳng có gì thú vị cả.
Về rồi ta còn đi tìm mấy anh chàng đẹp trai nữa.
Ta xinh đẹp thế này, trước kia chỉ mải mê công việc, nghĩ lại thì ta cũng kiếm được khối tiền, biết đâu có thể bao nuôi vài anh chàng 'tiểu lang quân' trẻ tuổi thì sao." Tiếng dòng điện của hệ thống lại vang lên.
Khoảng nửa phút sau, nó mới lên tiếng: "Ngươi nghĩ kỹ chưa?
Đã đi là không bao giờ quay lại được đâu đấy." Nếu ta không nghe lầm thì giọng nó có chút gì đó như đang...
cười trên nỗi đau của người khác.
"Nghĩ kỹ rồi, cái nơi quỷ quái này ai thích ở thì ở." "Được, nếu ngươi đã nói vậy, bản hệ thống sẽ tác thành..." Giọng hệ thống đột ngột ngắt quãng.
Giây tiếp theo, một đôi bàn tay to lớn vòng qua ôm lấy eo ta: "Kẻ nào vừa mới khóc lóc nói thích ta, nói sẽ không đi nữa mà ở lại đây?
Đồ lừa đảo." 16 Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cảm nhận được lồng ngực ấm áp đã quá đỗi thân quen, tim ta theo bản năng đập loạn nhịp.
Ngẩng đầu lên nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, hốc mắt ta nhịn không được mà đỏ lên: "Rốt cuộc ai mới là đồ lừa đảo hả?
Rõ ràng biết hết suy nghĩ của ta mà còn giả vờ như không biết, rõ ràng còn sống nhăn răng ra đó mà lại giả bộ tan biến..." Bùi Tịch đưa tay v**t v* khóe mắt, lau đi giọt lệ cho ta: "Đừng khóc." Ta thấy có chút mất mặt, đưa tay đẩy hắn ra: "Chàng phiền chết đi được, cách xa ta ra một chút." Nghe vậy, Bùi Tịch càng ôm chặt ta hơn.
Ta nghe thấy tiếng hắn cười khẽ: "Cách xa ra để nàng khóc lóc thảm thiết hơn nữa sao?"