Thấy quá ồn ào, Bùi Tịch mới lười nhác ngước mắt: "Thần khí có thủ hộ thú canh giữ, kẻ nào có năng lực thì kẻ đó được." "Nước sông không phạm nước giếng?
Hừ, bản tôn chưa rảnh đến mức cố tình đi đối phó với mấy đứa trẻ ranh vô tri các ngươi." "Tinh linh của các ngươi sao?" Đôi đồng tử của Bùi Tịch bỗng chốc trở nên đỏ rực, ma khí quanh thân bùng lên đậm đặc: "Tiểu tinh linh mà bản tôn nuôi lớn từ bao giờ lại trở thành người của các ngươi?" Ta nấp trong vạt áo Bùi Tịch khẽ ngẩng đầu.
Góc nhìn này thật sự quá hiểm hóc, ngoài cằm, lỗ mũi và lông mi của hắn ra thì ta chẳng nhìn rõ được cái gì khác.
Tuy không thấy rõ mặt nhưng cảm nhận được luồng ma khí kia, ta biết hắn đang giận thật sự.
"Bùi Tịch, bình tĩnh nào." Bùi Tịch cúi xuống liếc ta một cái, không đáp lời.
Nhờ có Bùi Tịch ở đó, sĩ khí ma tộc đại tăng.
Đôi bên không tìm được tiếng nói chung, chẳng biết ai là người ra tay trước, tóm lại là trận hỗn chiến nổ ra ngay tức khắc.
Bùi Tịch lười nhác ngồi trên ghế quan sát cuộc giao chiến.
Một lúc sau, hắn mới chậm rãi đứng dậy.
Ta cảm nhận được bên ngoài đánh nhau vô cùng kịch liệt, bèn lén lút vén vạt áo nhìn ra ngoài.
Bùi Tịch thực sự rất lợi hại.
Ngay cả đoàn nhân vật chính có hào quang hộ thể mà khi đứng trước mặt hắn còn không có sức phản kháng, nói chi đến những người khác.
Ta dựa vào vạt áo quan sát, vì có sự hiện diện của Bùi Tịch nên việc ma tộc chiến thắng cũng không nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Thực lực của đại vai ác mà, mạnh mẽ một chút cũng là lẽ thường tình thôi.
Ta vừa mới cảm thán xong thì nghe thấy giọng nói của hệ thống sau bao ngày vắng bóng: "An Bùi, ngươi muốn rời đi không?
Chỉ còn một chút nữa là đạt 100% độ hảo cảm rồi.
Nếu muốn rời đi, hãy tìm cách lấp đầy nó, bằng không ngươi sẽ vĩnh viễn không thể trở về." Ta còn chưa kịp hỏi cho rõ ràng thì hệ thống lại biến mất.
Hệ thống có ý gì cơ chứ?
Trong lúc ta còn đang suy nghĩ mông lung, một luồng sức mạnh đã nâng ta lên.
Ta từ trong lòng Bùi Tịch bay ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc khôi phục hình người, ta liền nhìn thấy nam chính không biết từ đâu vọt tới, tay cầm một cây thần cung đã kéo căng dây, mũi tên nhắm thẳng về phía Bùi Tịch.
Não bộ còn chưa kịp phản ứng, theo bản năng ta đã lao ra chắn mũi tên đó cho Bùi Tịch.
Ngay khoảnh khắc Bùi Tịch đỡ lấy ta, từng luồng ma khí cuồng bạo quét sạch xung quanh.
Sắc mặt hắn vô cùng khó coi, giọng nói mang theo chút run rẩy: "Ai cho phép ngươi tự tiện lao ra ngoài hả?"