Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm Tù

Chương 14



"Ca ca, ta không dám." Bùi Tịch lặng lẽ nhìn ta một hồi lâu, sau đó mới thu hồi tầm mắt: "Thật vô dụng." Nói đoạn, hắn đặt tay lên vai ta, xoay người ta lại, rồi ấn đầu ta vào lòng ngực hắn không cho ta nhìn nữa.

"Ca ca?" "Bùi Tịch?" Giọng Bùi Tịch rất khẽ: "Không muốn bọn họ ch·ết thì ôm chặt lấy ta." Hệ thống lại gào lên: "An Bùi, ngươi còn do dự cái gì, ôm chặt lấy hắn đi!" Ta: "..." Ta miễn cưỡng đưa tay vòng qua ôm lấy eo hắn.

Giây tiếp theo, ta cảm thấy cơ thể như đang lơ lửng trên không trung.

Ta theo bản năng định cúi xuống nhìn liền bị bàn tay Bùi Tịch đè đầu lại.

"Hệ thống, sao rồi?

Đám nhân vật chính không ch·ết thật đấy chứ?

Nếu thế giới sụp đổ thì ta tính sao?

Đây là cơ hội cuối cùng của ta rồi, thế giới tan tành thì ta cũng tiêu đời luôn phải không?" Tiếng hệ thống lại lần nữa biến mất.

Ta có chút bực mình, nhưng cảm nhận xung quanh dường như mọi thứ vẫn bình thường.

Tay áo của Bùi Tịch che chắn cho ta kín mít, ta không nhìn thấy phong cảnh bên ngoài, cũng chẳng biết hắn định mang ta đi đâu.

Chỉ đến khi đôi chân chạm đất lần nữa, ta mới phát hiện mình đã xuất hiện ở ma tộc.

"Bùi Tịch, Bùi Tịch, chàng đã làm gì đám người kia rồi?" "Quan tâm bọn họ đến thế sao?" Có thể không quan tâm sao, bọn họ liên quan trực tiếp đến cái mạng nhỏ của ta đấy.

"Bùi Tịch..." Thấy Bùi Tịch có ý định rời đi, ta theo bản năng kéo lấy ống tay áo hắn.

Hắn hơi khựng lại, một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng: "Yên tâm, không g·iết bọn họ." Nghe thấy lời này, tảng đá trong lòng ta mới coi như được hạ xuống.

Ta cũng chẳng rảnh mà để tâm xem tình trạng của đám nhân vật chính ra sao, ta đâu phải thánh mẫu mà nhất định phải duy trì cân bằng thế giới này kia chứ.

Tóm lại, thế giới không sụp đổ là tốt rồi.

Ta đi theo Bùi Tịch vào trong hành cung của ma tộc.

Những ma nhân đi ngang qua đều đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

Ta túm vạt áo Bùi Tịch bám đuôi phía sau.

Không thể không nói, cái hành cung này chỉ có thể dùng một chữ để diễn tả: Giàu!

Bất kể là gạch lát dưới chân, vật trang trí trên tường hay đồ đạc xung quanh, cái nào cái nấy đều toát lên vẻ hào nhoáng vô cùng!

Bùi Tịch đưa ta tới một cung điện.

Nơi này sáng sủa hơn hẳn những khu vực khác của ma giới, ma khí cũng thưa thớt hơn nhiều.

Bên ngoài cung điện còn trồng rất nhiều linh quả và linh thảo.

Bùi Tịch kéo ta lại bên cạnh: "Tự tìm một phòng mà ở đi." "Còn chàng?" Bùi Tịch khẽ hất cằm: "Đây chính là tẩm cung của ta." "Được rồi."