Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 68



Bữa tối rất phong phú, toàn bộ đều do Trần Khả Nhất tự tay xuống bếp.

Năm nay Thẩm Kiệt và Lý Nhạc Tịch không ở nhà ăn Tết, hai người họ đi đảo Bali hưởng tuần trăng mật. Vợ chồng son nhìn vào đúng là tràn đầy sắc xuân, hạnh phúc muốn tràn ra ngoài.

Thẩm Kiệt uống hơi nhiều, khoác vai Ngôn Tụng nói: “Anh em, tao nói thật cho mày biết, thật ra kết hôn còn hạnh phúc hơn yêu đương.”

Ngôn Tụng hơi ghét bỏ, gạt tay cậu ta ra: “Tao thấy mày nghiện bị quản thì có.”

Vừa nói xong, mọi người đều cười ha ha.

Ngôn Ca ở bên cạnh cũng góp vui: “Thẩm Kiệt, tôi thấy Nhạc Tịch quản cậu vẫn còn quá lỏng.” Rồi cố ý nói như thách: “Mấy hôm trước hình như tôi còn thấy cậu ở Bar K nữa.”

Triệu Tiểu Thanh không biết Ngôn Ca đang đùa, nghĩ vợ Thẩm Kiệt vẫn còn ở đây, nói vậy hình như không ổn lắm, nên nhẹ nhàng đạp chân Ngôn Ca một cái.

Ngôn Ca lập tức hiểu ý, ghé sát tai Triệu Tiểu Thanh nói nhỏ: “Chị dọa cậu ta chơi thôi.”

Không ngờ Thẩm Kiệt đúng là bị dọa thật. Cậu ta đang say say, đầu óc rối loạn, lập tức bắt đầu cố nhớ xem mấy ngày nay mình đã làm gì, nhưng nghĩ mãi cũng không ra.

Cậu ta vội giữ lấy tay Lý Nhạc Tịch, giải thích: “Em yêu, anh thật sự không có đi.”

Đương nhiên Lý Nhạc Tịch biết mấy ngày nay Thẩm Kiệt đi đâu, nhưng thấy cậu ta say đến thần trí mơ hồ như vậy, liền phối hợp với Ngôn Ca, lạnh lùng “Ờ” một tiếng.

Thẩm Kiệt cảm thấy mình có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch, chỉ có thể cầu cứu Trần Khả Nhất: “Khả Nhất, anh tin tôi đúng không?”

Trần Khả Nhất nhìn mọi người chỉnh Thẩm Kiệt, thấy cũng tội, liền quyết định đứng cùng chiến tuyến với cậu ta. Anh gật đầu: “Tôi tin cậu.”

“Vẫn là Khả Nhất tốt nhất.” Thẩm Kiệt nhìn Ngôn Tụng, lắc đầu: “Mày nói xem, sao Khả Nhất lại coi trọng Ngôn Tụng mày được chứ?”

“Có phải mày uy h**p anh ấy không?”

Trần Khả Nhất còn chưa kịp mở miệng, Ngôn Tụng đã liếc Thẩm Kiệt một cái: “Đợi tao uy h**p mày thử xem, rồi xem mày có coi trọng tao không.”

“Mày nói linh tinh gì đó?” Thẩm Kiệt xấu hổ, giơ nắm tay nhỏ đánh nhẹ vào ngực Ngôn Tụng.

Ngôn Tụng trừng mắt liếc lại một cái.

Trong sáu người, tiết mục của Thẩm Kiệt là nhiều nhất, còn miệng Ngôn Tụng thì trước sau vẫn sắc bén. Lâu rồi không gặp, mọi người cứ trò chuyện mãi không dứt.

Một số chủ đề cũng không thể tránh khỏi mà bị nhắc tới.

“Nói thật đi, rốt cuộc các người có chuẩn bị tâm lý bị hai bên cha mẹ phát hiện chưa?”

Nói đến đây, Thẩm Kiệt tỉnh táo hẳn.

Nhưng đáp lại là một khoảng trầm mặc.

Ngôn Ca nói: “Cậu có thể đừng làm cụt hứng như vậy không?”

Thẩm Kiệt: “Chuyện này quan trọng mà.”

“Chúng ta có thể bàn trước kế sách mà?”

“Bàn cái đầu.” Ngôn Tụng nói: “Mày tưởng mày đang chơi cuộc đào thoát lớn chắc?”

Thẩm Kiệt lắc đầu: “Thôi thôi, tao chờ xem đến lúc đó các người phản ứng thế nào.”

Bàn ăn lại yên tĩnh. Lúc này, Trần Khả Nhất – từ đầu đến giờ vẫn im lặng – cầm ly rượu trước mặt uống cạn, như đã hạ quyết tâm điều gì đó. Anh ngẩng đầu nhìn Ngôn Tụng: “Yên tâm, sẽ không lâu đâu.”



Ngôn Tụng cảm thấy dạo này Trần Khả Nhất rất kỳ lạ.

Từ sau buổi tụ tập tháng trước, Trần Khả Nhất nói với cậu rằng thời gian tới công việc sẽ rất bận.

Tuy giữa trưa hai người vẫn ăn cùng nhau, nhưng lần nào Trần Khả Nhất cũng ăn rất nhanh, chưa đến mười phút, sau đó lại lấy lý do công việc để quay về công ty.

Buổi tối cũng không còn cùng Ngôn Tụng đúng giờ về nhà. Ngày nào về đến nhà cũng đã 10 giờ tối.

Rửa mặt đánh răng xong đã 10 giờ rưỡi, hai người chưa kịp nói với nhau được mấy câu, Trần Khả Nhất đã ngủ mất rồi.

Ngay cả lúc hai người làm chuyện đó, Trần Khả Nhất cũng qua loa kết thúc, thậm chí có một lần còn chưa bắt đầu đã ngủ gục trên người Ngôn Tụng.

“…”

Tình trạng này kéo dài gần một tháng. Lúc đầu Ngôn Tụng còn có thể hiểu, nhưng đã lâu đến vậy, trong lòng cậu không thể không nảy sinh vài nghi ngờ nho nhỏ.

Hai công ty chỉ cách nhau một đoạn, giờ tan tầm của Ngôn Tụng sớm hơn Trần Khả Nhất mười phút. Nếu hai người cùng về, thường sẽ chạm mặt nhau ở bãi đỗ xe ngầm.

Hôm nay sau khi tan ca, Ngôn Tụng không đi xuống gara ngay.

Cậu đi ra cửa lớn công ty mình, rồi tiến lại gần cửa công ty Trần Khả Nhất hơn một chút. Không bao lâu đã thấy một gương mặt quen thuộc.

Là Hùng Lâm- đồng nghiệp của Trần Khả Nhất.

Cậu ta và Trần Khả Nhất làm cùng bộ phận, nếu tăng ca thì sẽ cùng tăng ca. Giờ Hùng Lâm đã ra rồi, vậy chứng tỏ có lẽ hôm nay Trần Khả Nhất cũng không cần tăng ca.

Nhưng Ngôn Tụng tạm thời quên mất tên của cậu ta.

Khi Ngôn Tụng còn đang suy nghĩ nên mở miệng thế nào để hỏi về Trần Khả Nhất, Hùng Lâm đã chủ động chào trước: “Tôi biết cậu, cậu là bạn của Khả Nhất.”

Ngôn Tụng có gương mặt kiểu nhìn một lần liền nhớ, Hùng Lâm đương nhiên nhớ rõ. Hơn nữa mỗi trưa đều nhìn thấy hai người ăn cùng nhau.

“Hôm nay không tăng ca?” Ngôn Tụng hỏi.

“Tăng ca?” Hùng Lâm hơi ngạc nhiên, nhưng không biết rõ chuyện gì nên chỉ nói thật: “Dạo này lâu rồi chúng tôi không tăng ca. Gần đây công ty ít dự án, nhưng cũng sắp ra mấy cái rồi.”

Thật ra nghe đến câu này, biểu cảm của Ngôn Tụng đã thay đổi.

Nhưng vừa nói xong thì Hùng Lâm nhận được cuộc gọi, không để ý nét mặt Ngôn Tụng mà rời đi.

Gần đây công ty không có dự án.

Không tăng ca.

Thời gian vừa rồi hoàn toàn không tăng ca.

Cậu chưa từng nghĩ Trần Khả Nhất có thể lừa mình.

Vậy khoảng thời gian này anh đi sớm về trễ là đang làm gì?

Buổi sáng hai người cùng đi làm, nhưng buổi chiều về nhà lại luôn là Ngôn Tụng về một mình.

Ngôn Tụng ngồi trong xe, sắc mặt lạnh như phủ một tầng băng.

Sau đó cậu khởi động xe.

Nhưng đúng lúc chuẩn bị giận dữ đạp ga, cậu lại trông thấy một bóng dáng quen thuộc.

Chính là người khiến cậu tức giận đến mức đỉnh điểm- Trần Khả Nhất.

Nhưng sóng vai với anh còn có một người phụ nữ.

Người phụ nữ kia khí chất rất tốt, bảo dưỡng rất tốt, Ngôn Tụng nhất thời không đoán được tuổi.

Không còn vẻ u ám mệt mỏi mỗi khi tan sở, lúc này trên mặt Trần Khả Nhất là nụ cười tươi sáng, vừa cười vừa nói chuyện với người phụ nữ đó.

Sau đó, hai người cùng nhau bước lên một chiếc xe thể thao.

Nói dối, phụ nữ, xe thể thao.

Giờ phút này, tất cả đều bị Ngôn Tụng tận mắt chứng kiến.

Cậu bắt đầu kiểm chứng suy nghĩ trong lòng mình.

Ghi nhớ biển số xe thể thao, Ngôn Tụng bám theo.

Giờ tan tầm cao điểm, đường rất đông, nhưng biển số đã bị Ngôn Tụng nhớ kỹ. Cậu không thường lái xe, nhưng kỹ thuật thì vẫn rất tốt.

Cậu nhíu chặt mày, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.

Ngoài tức giận, trong lòng cậu còn có vô số hoảng loạn.

Vì kết quả kia, cậu thật sự không thể chấp nhận nổi.

Nếu những gì cậu suy đoán là thật… cậu cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì.

Xe chạy rất lâu rất lâu, cuối cùng dừng trước cổng một căn biệt thự.