Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 47: Ngực nóng kinh khủng, Ngôn Tụng có thể cảm nhận rõ ràng ngay cả qua lớp quần áo.



Lồng ngực kia nóng hơn cả tưởng tượng, cách lớp quần áo mà Ngôn Tụng vẫn cảm nhận rất rõ.

Ngay sau đó, giọng Trần Khả Nhất truyền đến từ phía sau: “Em còn giận không?”

Trong phòng hơi yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở đan xen của hai người.

“Cho nên mấy lời anh vừa nói… chỉ để làm em hết giận?”

“……”

Ngôn Tụng đúng là chỉa trúng trọng tâm.

Trần Khả Nhất lập tức đứng thẳng, không do dự một giây: “Đương nhiên không phải, những lời đó đều là lời nói ra từ sâu trong lòng anh. Nếu có nửa câu dối trá, thì để anh…”

Ngôn Tụng nghe ra ngay anh sắp nói gì tiếp theo.

Thật ra trong lòng cậu thấy kiểu thề độc này ngu không chịu được.

Cho nên cậu cắt ngang: “Nói nữa thì anh chết.”

Nghe vậy, Trần Khả Nhất đành ngậm miệng.

Nhưng trong lòng anh lại lén hoàn thành nốt lời thề cho đủ câu.

“…”

Trong phòng có hơi ấm, hơn nữa nhiệt độ trên người Trần Khả Nhất cao, nên Ngôn Tụng đẩy anh ra, nói: “Nóng chết.”

Trần Khả Nhất thật sự cũng hơi nóng.

Hơn nữa lúc thấy Ngôn Tụng tức giận, người anh còn ra chút mồ hôi lạnh, giờ dính dính khó chịu.

Nhìn thời gian, đã tám giờ tối, Trần Khả Nhất liền đề nghị: “Muốn đi tắm trước không?”

Ngôn Tụng cũng nhìn giờ, nói: “Giúp em lấy bộ ngủ.”

Bộ ngủ nằm ở tủ quần áo bên cạnh, Trần Khả Nhất đã chuẩn bị sẵn cho cậu từ lâu.

Nhận lấy bộ ngủ, Ngôn Tụng bước vào hướng phòng tắm.

Còn Trần Khả Nhất lại hết sức tự nhiên đi theo sau lưng cậu.

Ngôn Tụng đứng ở cửa, mặt đầy dấu chấm hỏi: “Anh làm gì?”

Tay Trần Khả Nhất cũng ôm theo quần áo muốn thay của mình. Đối diện chất vấn của Ngôn Tụng, anh đáp thật điềm nhiên: “Em quên lời anh nói với em trước khi về chiều nay rồi sao?”

Ngôn Tụng nhớ lại một chút, trong đầu lập tức bật ra điều gì đó.

Cả người cậu giật nảy.

Nhưng vừa nghĩ đến hành vi của Trần Khả Nhất hôm nay, Ngôn Tụng cảm thấy nhất định phải trừng phạt anh một chút.

Thế là cậu đóng cửa, chặn Trần Khả Nhất ở ngoài, còn nói vọng ra: “Mơ đi!”

Trường học mới khai giảng chưa bao lâu, nên cũng chưa có nhiều tiết phải học.

Trong trường ai cũng biết có người như Ngôn Tụng tồn tại, lâu dần việc Trần Khả Nhất thường xuyên xuất hiện bên cạnh cậu cũng trở thành chuyện mọi người thấy quen rồi.

Bởi vì Trần Khả Nhất từng được người nhà Ngôn Tụng giúp đỡ, cho nên bây giờ việc anh đối tốt với Ngôn Tụng, trong mắt mọi người đều là chuyện bình thường.

Căn bản không ai dám, cũng không ai có khả năng nghĩ theo hướng khác về quan hệ của hai người.

Chính vì mọi người không hề nghi ngờ những chuyện đó, nên Trần Khả Nhất ở trường đối với Ngôn Tụng cũng to gan hơn một chút.

Anh thuộc lòng thời khóa biểu của Ngôn Tụng, nên mỗi lần tan học xong, việc đầu tiên anh làm là đến cửa phòng học của Ngôn Tụng đợi cậu.

Có lúc bản thân không có tiết, anh còn chủ động muốn đi học cùng cậu.

Nhưng Ngôn Tụng cảm thấy không cần thiết, vì có rất nhiều tiết đều khô khan buồn ngủ.

Cho nên phần lớn thời gian cậu đều từ chối.

Hôm đó, sau khi ăn trưa, vì Trần Khả Nhất không có tiết buổi chiều, còn Ngôn Tụng lại có tiết đầu tiên.

Trần Khả Nhất một lần nữa đề nghị muốn cùng Ngôn Tụng đi học.

Ngôn Tụng lại từ chối như thường lệ.

Không thuyết phục được cậu, Trần Khả Nhất chỉ có thể chấp nhận “bị từ chối”.

Tiết đầu tiên vừa kết thúc, Trần Khả Nhất theo kế hoạch đứng chờ trước cửa phòng học.

Mới chờ chưa đầy hai phút thì trùng hợp gặp Lý Thụy đi đến.

Lý Thụy thấy Trần Khả Nhất trước, nên chủ động chào hỏi:

“Trần Khả Nhất? Sao cậu lại ở đây?”

Sau khi chuyển đến, Lý Thụy cùng Trần Khả Nhất học chung chuyên ngành.

Tuy mới đến chưa lâu, nhưng Lý Thụy làm người rất nhiệt tình, có gì không hiểu đều hỏi Trần Khả Nhất, mà anh thì luôn tận tình giải đáp.

Cho nên đến giờ, hai người xem như khá quen thuộc.

Trần Khả Nhất đáp: “Tôi đang chờ một người bạn. Cậu thì sao?”

Lý Thụy lấy sách giáo khoa từ trong ngực ra giơ lên cho anh xem: “Tiết tiếp theo tôi có môn tự chọn ở phòng học này.”

“À ra vậy.” Trần Khả Nhất gật đầu.

Ngay lúc đó, Lý Thụy lại nhớ ra một câu hỏi chưa hiểu, liền lấy di động ra hỏi Trần Khả Nhất.

Anh vừa mới nghiên cứu đề này xong, nên giảng cho Lý Thụy rất suôn sẻ.

Tiếng chuông tan học vang lên rất nhanh, nhưng Trần Khả Nhất đang mải mê giảng bài nên không để ý.

Tiết này là tiết chuyên ngành, Ngôn Tụng nghe mà đầu choáng mắt hoa, Thẩm Kiệt bên cạnh thì đã mơ màng sắp ngủ.

Ngôn Tụng đá Thẩm Kiệt một cái, rồi đi ra khỏi lớp trước.

Tiết học này số người không nhiều nên lúc ra ngoài cũng không chen lấn.

Khác với mọi khi, Ngôn Tụng vừa bước ra cửa lớp mà không thấy được gương mặt nhiệt tình sáng rỡ của Trần Khả Nhất.

Nhưng cậu lại thấy bóng dáng quen thuộc của anh.

Trần Khả Nhất đang đứng cùng một người lạ mặt với Ngôn Tụng, bận rộn nói gì đó.

Biết Trần Khả Nhất có nhân duyên tốt trong trường, nhưng đây chẳng phải cậu đã ra rồi sao? Vậy mà anh còn mải nói chuyện với người khác.

Sắc mặt Ngôn Tụng lập tức không vui.

Cậu xoay người bỏ đi.

Giảng được một lúc, Trần Khả Nhất mới ý thức đã đến giờ tan học.

Lý Thụy học nhanh, Trần Khả Nhất nói một chút là hiểu ngay.

Khi anh quay đầu lại, phát hiện phòng học gần như không còn ai, các sinh viên lớp kế tiếp cũng đang lục tục đi vào.

Nhưng cũng may, anh nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng Ngôn Tụng, mà cậu đang chuẩn bị đi thẳng xuống cầu thang, hoàn toàn không nhìn anh một cái.

Trần Khả Nhất vội vàng gọi:

“Ngôn Tụng!”

Ngôn Tụng đeo balo một bên vai, liếc anh một cái, nhưng bước chân không hề dừng lại.

Nhưng Lý Thụy bên cạnh khi nghe cái tên này, mặt lại hiện ra một biểu tình khác hẳn.

“Cậu nói bạn cậu tên… Ngôn Tụng?” Lý Thụy giống như có chút nóng nảy, nói nhanh hỏi Trần Khả Nhất.

Mà lúc này Trần Khả Nhất tâm trí đều đặt trên người Ngôn Tụng, anh gọi cậu nhưng cậu còn chẳng thèm ngoái lại, chắc chắn không phải vì không nghe thấy.

“Đúng vậy.” Trần Khả Nhất trả lời xong câu hỏi của Lý Thụy, rồi lập tức bước nhanh đuổi theo Ngôn Tụng đang chuẩn bị xuống cầu thang.

Lý Thụy sau khi xác nhận cái tên, trong lòng vui mừng đến mức như nổ tung. Chỉ một giây sau, cậu ta lập tức phản ứng lại, đóng sách giáo khoa, sốt ruột muốn đi xem có phải người cậu ta luôn nghĩ đến hay không.

Vì thế cậu ta cũng vội vàng đi theo phía sau hai người, vừa xuống thang lầu vừa hướng về bóng dáng kia hô lên một tiếng:

“Ngôn Tụng?”

Thời điểm tan học, trên cầu thang rất nhiều người, âm thanh hỗn tạp cũng bắt đầu ồn ào.

Nhưng khi có người gọi tên mình, loại âm thanh đó luôn phá lệ rõ ràng, mà giọng của Lý Thụy còn thuộc dạng dễ nhận ra.

Ngôn Tụng quay đầu lại.

Khoảnh khắc cậu quay đầu, cả thế giới trong mắt Lý Thụy như dừng hình.

Chỉ một giây thôi, cậu ta đã hoàn toàn xác định nam sinh đứng trước mặt chính là người trong lòng cậu ta suốt bao lâu nay.

Trong mắt cậu ta tràn đầy ngoài ý muốn lẫn vui mừng.

Còn Ngôn Tụng, khi chăm chú nhìn Lý Thụy mấy giây, những ký ức từng cất trong đầu cậu cũng từ từ hiện lên trước mắt.