Lạc Nam đang cùng các lão bà thực hiện nghĩa vụ cao cả, bất chợt Yến Linh thay đổi sắc mặt, giật mình nói:
“Phu quân, có dị động!”
“Dị động gì thế?” Hắn lười biếng hỏi.
“Manh mối mở rộng tiểu hỗn độn của chàng.” Yến Linh đáp.
“Á đù!” Lạc Nam lập tức bật người ngồi dậy.
“Ưm…”
Hắn kéo hung khí đột ngột làm Hi Vũ bất mãn, vung chân đạp hắn một cái.
Bất quá nghe lời của Yến Linh, chúng nữ cũng vội vàng lấy lại tinh thần.
Lần trước luyện hoá một đống Dưỡng Giới Đan để thăng cấp 3000 Cực Giới, nhưng lại vì tiểu hỗn độn trong cơ thể quá nhỏ, không đáp ứng nổi, suýt chút bạo nổ toàn thân.
Mọi người đều biết, Yến Linh vẫn luôn muốn giúp phu quân giải quyết vấn đề, nên đã dùng Thiên Cơ Lâu dò xét khắp hỗn độn mọi lúc mọi nơi.
Thời gian qua vẫn chưa có kết quả, chúng nữ đều nghĩ chuyện này vô vọng rồi.
Không ngờ hôm nay phát hiện manh mối?
“Nhanh, cơ hội đến, chàng đừng bỏ qua!” Yên Nhược Tuyết thúc giục hắn.
“Tại hỗn độn!” Yến Linh gấp gáp nói, triệu hoán Thiên Cơ Lâu vào tay.
“Được, vậy chúng ta trực tiếp viễn độn đến!” Lạc Nam hạ quyết định.
Không hề do dự, Bất Hủ Thần Tháp viễn độn càn khôn, biến mất khỏi Bá Việt Tông.
Cùng lúc đó, cảm nhận kết giới xung quanh xuất hiện vết rách, một vị cường giả của Hộ Dương Giáo cao giọng quát:
“Mau gia cố kết giới, tránh có kẻ phát hiện.”
Mấy vị lão quái vật gật đầu, thi triển từng loại Quy Tắc mạnh mẽ, bao trùm lại kết giới một lần nữa.
“Yên tâm đi, không ai cảm ứng kịp thời đâu.” Một lão bà vuốt cằm:
“Trừ phi có kẻ luôn luôn dò xét.”
“Đừng chủ quan, nếu như đại sự bất thành… Giới Linh tiền bối sẽ trách tội.” Một nam tử lưng đeo song kiếm nói.
Lần này Hộ Dương Giáo xuất động mười người bọn hắn, chính là để canh giữ cho Hỗn Độn mở rộng, tuyệt đối không để xảy ra sơ suất nào.
Quá trình hỗn độn thôn nạp, hoà nhập cùng hai tiểu hỗn độn sẽ mất khá nhiều thời gian.
Dù sao thì kích thước của hỗn độn quá lớn, bên trong lại chứa đựng vô vàn lực lượng, vật chất và quy tắc phức tạp.
Kế hoạch này đã ấp ủ rất nhiều năm, cũng ngốn mất hàng trăm vị Bất Hủ Thần rồi.
Nhưng một khi thành công, phạm vi của hỗn độn ít nhất sẽ lớn lên gấp đôi, số lượng đại thế giới từ 3000 thăng lên 6000 là chuyện vô cùng đơn giản.
Chung Cực Giới tồn tại phía trên Hỗn Độn cũng sẽ được hưởng lợi, có thể hấp thụ lực lượng từ Hỗn Độn mà bành trướng.
Đến khi đó, Hỗn Độn và Chung Cực hợp tác, lại tạo ra gấp đôi số Bất Hủ Thần đã hiến tế là chuyện không hề khó khăn.
Có hy sinh mới có tiến triển.
Âm Gian sẽ không ngờ đến Dương Thế nhẫn nhịn bấy lâu, lại muốn thầm lặng vượt qua và nuốt chửng nó.
Lạc Nam ẩn giấu mọi khí tức, che đậy hành tung, ung dung xuất hiện bên ngoài kết giới.
Hắn thử quét mắt nhìn, phát hiện nơi này vẫn là một vùng hỗn độn màu đen, không có ánh sáng, vô cùng bình thường…
Nhưng chính sự bình thường đó lại trở nên bất thường.
Bởi vì Thiên Cơ Lâu khẳng định đây là nơi vừa sinh ra cảm ứng.
Cấm Kỵ Bá Nhãn mở ra, Bá Chủ Quy Tắc vận chuyển… Lạc Nam kích phát khả năng thấu thị.
Đáng tiếc, không có kết quả.
“Không đơn giản!” Ánh mắt hắn loé lên.
Tình Đạo Bá Quyết triển khai, mượn thêm Quy Tắc của các vị lão bà, dung hợp vào Cấm Kỵ Bá Nhãn.
Trong thoáng chốc, Quy Tắc của Lạc Nam mạnh hơn gấp hàng chục lần, rốt cuộc nhìn xuyên thấu kết giới, thấy được khung cảnh bên trong.
Đồng tử trong mắt hắn nhanh chóng co lại, nhịp tim không ức chế nổi đập lên loạn xạ.
“Trời ạ, hai cái tiểu hỗn độn này còn to và cao cấp hơn của ta.” Hắn giật mình nói:
“Nếu có thể dung hợp vào… vậy chẳng phải…”
“Chàng nhìn thấy gì?” Tuế Nguyệt hỏi.
“Hỗn Độn nó ngầm nuôi dưỡng ra hai cái tiểu hỗn độn nhằm mở rộng kích cỡ.” Lạc Nam đáp.
Chúng nữ cả kinh, rốt cuộc hiểu vì sao Thiên Cơ Lâu sinh ra phản ứng.
Rõ ràng muốn mở rộng hỗn độn, cách tốt nhất là dung hợp cùng hỗn độn khác.
Hoá Vũ Bá Cực Thể của phu quân muốn thăng cấp, buộc lòng dung hợp cùng hỗn độn kia.
“Đối với Dương Thế, đây chính là chuyện tốt.” Diệp Đài Trang trong trẻo nói:
“Hỗn độn mở rộng, cơ hội đột phá Siêu Thần cho chúng sinh sẽ nhiều hơn, Chung Cực Giới cũng được lợi.”
“Ừm!” Lạc Nam gật đầu.
Quả thật với cục diện hiện tại, Dương Thế có vẻ kém hơn Âm Gian về nội tình.
Nhưng nếu Hỗn Độn thành công mở rộng, nội tình của Dương Thế sẽ nhảy vọt, tương lai thậm chí có cơ hội ép ngược Âm Gian.
Nói gì thì nói, Lạc Nam vẫn là người sống, vẫn có chút thiên vị Dương Thế hơn Âm Gian.
“Thôi được rồi, cũng không cướp của nó làm gì!” Lạc Nam nhún vai:
“Ta sẽ hỏi thăm Hỗn Độn Chi Linh cách sản sinh và nuôi dưỡng hỗn độn, học theo nó.”
Đang muốn tiến hành câu thông Hỗn Độn Chi Linh, cảnh tượng xảy ra sau kết giới khiến đồng tử trong mắt hắn co lại.
Chỉ thấy mấy lão già của Hộ Dương Giáo lấy ra thêm không ít thi thể Bất Hủ Thần, vung tay ném vào trong tiểu hỗn độn.
Ngay lập tức, tiểu hỗn độn rút cạn bọn hắn thành hư vô, tốc độ dung hợp vào hỗn độn càng nhanh.
Lạc Nam siết chặt nắm tay, một cổ hoả nộ xông thẳng lên đầu.
Bởi vì hắn rõ ràng nhìn thấy, trong những thi thể đó… có cả thi thể của Vân Tiêu.
Không, phải nói đúng hơn là thi thể của Thư Vân.
“Hắc, Vạn Đạo Thần Chủ cả đời tinh thông vô vàn quy tắc, dùng nàng ta làm chất dinh dưỡng để hoàn thiện quy tắc cho tiểu hỗn độn, thật là hoàn hảo.” Tán Giả đắc ý nói.
“Nữ nhân này cũng rất đáng gờm, vậy mà có thể chuyển thế sống lại!” Một ông lão khác cảm thán nói:
“Tưởng rằng sau khi bị chúng ta ra tay, nàng đã triệt để vẫn lạc rồi.”
“Từng là một trong những nhân vật kiệt xuất nhất thời thượng cổ, đương nhiên không tầm thường.” Lại có nam tử trung niên liếm liếm môi:
“Tiếc rằng nàng có giá trị lớn với sự trưởng thành của hỗn độn nên buộc phải chết, nếu để nàng thuận lợi phát triển, thành tựu không thua gì Cấm Chủ đâu.”
“Ừm, cũng không đến mức đi làm một thị thiếp cho Lạc Nam.” Mấy người còn lại nhao nhao tán thành.
Thân thể Lạc Nam run rẩy không ngừng, trong nháy mắt đã hiểu ra tất cả mọi thứ.
Không cần đến Yến Linh, Vân Tiêu vốn là người tinh thông nhiều loại Đạo, trong đó Thiên Cơ Đạo cũng có chút hiểu biết.
Nàng đã tự dò xét thiên cơ nhiều lần, muốn ngược dòng thời gian… tìm hiểu về nguyên nhân cái chết trong quá khứ.
Nhưng lần nào cũng thất bại.
Thậm chí cả khi liên thủ cùng Yến Linh, Diệp Đài Trang… vẫn chẳng ra kết quả gì.
Hết sức rõ ràng, có thể che đậy thiên cơ đến mức như vậy, ngoại trừ Chung Cực Giới Linh và Hộ Dương Giáo ra còn có thể là ai?
Nếu không phải Vân Tiêu có bản lĩnh, có thủ đoạn để chuyển sinh… sợ rằng Vạn Đạo Thần Chủ đã bốc hơi vĩnh viễn, không còn chút dấu vết nào.
Nhưng dù là vậy, lúc nàng sống lại đến tận giờ phút này, ký ức về kiếp trước vẫn là hư vô mờ mịt, không nhớ lại nổi bất cứ thứ gì, chỉ loáng thoáng có cảm giác quen thuộc với những gì đã qua mà thôi.
“Phu quân, chàng sao thế?” Nhìn thấy sắc mặt hắn khó coi, mấy vị phu nhân đều cảm thấy bất an.
Lạc Nam hít sâu một hơi, chậm rãi đem những gì vừa thấy được kể lại.
“Cái gì?” Chúng nữ kinh hãi tột đỉnh, mà Vân Tiêu càng là có chút hoảng hốt.
Ngàn tính, vạn tính… lại không tính ra mình trở thành chất dinh dưỡng để nuôi tiểu hỗn độn.
Mà nguyên nhân trở thành mục tiêu, lại là vì thành tựu đáng tự hào nhất suốt cả đời nàng - tinh thông nhiều loại quy tắc.
Cảm xúc của Vân Tiêu trở nên phức tạp vô cùng… nàng không biết liệu có nên căm hận Hộ Dương Giáo hay Chung Cực Giới Linh.
Bọn chúng hại nàng là thật, nhưng cũng vì chúng… mà nàng gặp được phu quân và các tỷ muội tuyệt vời.
“Khốn nạn, phá nát!” So với Vân Tiêu, Đông Hoa lại phẫn nộ tột đỉnh:
“Đoạt lấy cả hai tiểu hỗn độn của nó, không lưu lại chút nào!”
“Đúng, thiếp tán thành!” Bích Tiêu sắc mặt lạnh lẽo, muốn vì tỷ tỷ lấy lại công đạo.
Các nàng mặc kệ lý do là gì, tiền căn hậu quả ra sao… việc Vân Tiêu rơi vào tràng âm mưu kinh khủng là sự thật.
Chẳng trách, chẳng trách một đời Vạn Đạo Thần Chủ kinh tài tuyệt diễm, nổi danh chấp chưởng vô số Quy Tắc lại vẫn lạc đầy bí ẩn.
Ngoài Vân Tiêu ra, còn bao nhiêu nạn nhân như thế?
Những kẻ kia không có bản lĩnh sống lại như nàng, chẳng phải đều bị che đậy thiên cơ, không lưu lại dù chỉ là hạt bụi sao?
Ngay cả Diệp Đài Trang trước đó từng có ý tốt bảo vệ Dương Thế, cũng không ngờ được nơi này lại che giấu bí mật đen tối như vậy.
Nàng nắm chặt tay Vân Tiêu, nhìn Lạc Nam kiên quyết nói: “Dù lần này có cùng cả Dương Thế là địch, thiếp cũng sẽ ủng hộ chàng.”
Các vị phu nhân không ai là không nổi giận, Bất Hủ Thần vậy mà trở thành dinh dưỡng để Dương Thế nuôi dưỡng dã tâm.
Bất Hủ Thần vừa chống lại Âm Gian bảo hộ Dương Thế, lại là con mồi để bị bắt làm tài nguyên bất cứ lúc nào.
Hôm nay hai cái tiểu hỗn độn được bồi dưỡng, sau này nếu Dương Thế muốn tạo ra mười cái thì sao?
Đến lúc đó, chẳng phải sẽ bắt hết tất cả?
Không công khai thì lén lút à?
Hơn nữa, tỷ muội của các nàng - Vân Tiêu đã là nạn nhân một lần rồi.
Bất kể vì trả thù cho Vân Tiêu, hay vì để thể hiện quyết tâm không cam chịu của bọn họ… vẫn phải phá hoại kế hoạch lần này của Hỗn Độn.
“Phu quân, thiếp có một đề nghị.” Thần Huyền Huân khoé môi cong lên:
“Nguyên Giới và các thế giới của chúng ta vẫn còn ở trong Hỗn Độn, nếu trực tiếp ra tay… không loại trừ khả năng Hỗn Độn Chi Linh sẽ dùng vô số sinh mệnh uy hiếp chàng và bọn thiếp.”
Lời này khiến chân mày tất cả nhíu lại, Lạc Nam cũng tán thành gật đầu.
Với bản tính của hắn, nhìn thấy thủ phạm ra tay với Vân Tiêu năm đó… lẽ ra đã sớm lao lên bạo tẩu, đánh phá tất cả.
Nhưng cũng vì nghĩ đến Nguyên Giới, nghĩ đến Trụ Việt Tông, Nhất Thế Vũ Trụ… thân bằng hảo hữu nên chưa nóng vội ra tay.
“Ý của Huyền Huân là mượn tay Âm Gian?” Tuế Nguyệt thông tuệ đoán ra dụng ý.
“Chuẩn rồi!” Thần Huyền Huân cười như yêu nữ:
“Nếu Âm Gian biết chuyện, làm sao trơ mắt nhìn Dương Thế bành trướng?”
“Kế này hay!” Mọi người vỗ tay tán thành:
“Để Âm Gian phá hoại, sau đó chúng ta tìm thời cơ đoạt mất hỗn độn…”
“Đoạt được một cách bí mật thì càng tốt…”
“Chẳng may bại lộ, Hỗn Độn Chi Linh hay Chung Cực Giới Linh không có lý do để hận chúng ta… so với rơi vào tay Âm Gian, để phu quân hưởng cũng tốt.”
“Quyết định như vậy đi!” Lạc Nam nở nụ cười lãnh khốc:
“Trong thời gian ngắn rất khó để thôn nạp hai tiểu hỗn độn, ta sẽ tranh thủ đi tìm nhân vật có cân lượng tại Âm Gian.”
Không cần suy nghĩ, chúng nữ cũng biết người hắn đề cập là ai…
Phong Đô Ngục Đế!