"Vâng!”
Nghe theo lời của Lạc Nam, chúng nữ lập tức toàn diện kích phát các loại thủ đoạn mở ra Thông Đạo liên kết cùng Âm Gian.
Trì Du Điệp triệu hoán U Minh Hồn Cung, mở ra một cánh cửa khổng lồ liên thông với địa ngục.
Sở Miên cùng Sở Y hợp lực, phóng đại Tịnh Âm Kính lớn hết mức có thể, tạo thành một hố đen khổng lồ nơi địa ngục có thể tràn ra.
Tô Minh Châu và Tuyết Tuyền vung kiếm, tận dụng năng lực trước đó của Hoàng Tuyền Tử Cốt đã dung hoà vào kiếm của các nàng, chém ra vết rách nối liền với chốn hoàng tuyền.
Tà Mỹ Hồn Đồ của Lạc Nam cũng không chịu thua kém, cuồn cuộn xoay tròn, 69 vị Tà Mỹ Hồn Cơ toàn lực xé rách, khai mở thông đạo.
Cực Âm Thần Chủ, Vân Tu Hoa, Dương Diêu… đồng loạt chuyển hoá lực lượng thành một vùng Cực Âm, dẫn dụ sinh linh đến từ cõi chết.
Trong lúc nhất thời, khắp nơi giữa chiến trường đều có thể nhìn thấy đủ loại thông đạo kết nối với Âm Gian, khí tức tử vong, tà khí âm u, dương suy âm thịnh chưa bao giờ dữ dội đến vậy.
“Bá Chủ, ngươi điên rồi!” Cấm Chủ cùng Minh Chủ phẫn nộ quát to:
“Ngươi thật sự muốn cá chết lưới rách sao?”
“Hahaha, các ngươi và thế giới này liên tục gây sự với bổn toạ… huỷ diệt thì thế nào?” Lạc Nam ngạo nghễ cười:
“Cùng lắm thì ta mang theo thê tử và tông môn ngao du khắp chốn, thế giới này huỷ diệt liên quan gì đến ta?”
“Hoang đường!” Bắc Huyền Địa Lão giận đến thổ huyết:
“Ngươi nghĩ mở ra thông đạo, cường giả Âm Gian sẽ lập tức xông vào sao? Bọn hắn không ngu xuẩn như vậy.”
“Đúng, bọn hắn sẽ không lập tức lao vào!” Lạc Nam cười gằn:
“Nhưng chỉ cần bổn toạ cùng các ngươi đánh đến thiên hôn địa ám, sẵn sàng kiến tạo cơ hội, Âm Gian sẽ không để ta thất vọng.”
“PHỐC!” Toàn trường bị lời này doạ sợ.
Đúng vậy, Âm Gian có lẽ sẽ nghi ngờ, cho rằng việc Lạc Nam mở ra thông đạo là cái bẫy dẫn dụ bọn hắn, sẽ không đánh vào theo mong muốn của hắn.
Nhưng một khi Lạc Nam quyết định chơi đến cùng, đánh cho tất cả đều hấp hối… Âm Gian dù nghi kỵ đến đâu cũng sẽ không bỏ qua cơ hội quý giá như vậy.
Nhất là khi nội tình lần trước của Âm Gian đã được phơi bày, thực lực tổng thể so với Dương Thế chỉ có mạnh hơn chứ không kém.
Quả nhiên đúng như dự đoán, ngay khi các lối liên kết giữa Âm Dương được mở ra, hàng loạt thần thức cường đại đã quét ngang quét dọc thám thính tình hình.
Cấm Chủ rùng mình, đánh hơi được vài cổ khí tức quen thuộc…
Đều đến từ Thập Điện Diêm La và cao tầng của Sát Giới.
Bọn hắn đã chú ý cục diện nơi Dương Thế rồi.
“Lạc Nam, ngươi rốt cuộc muốn thế nào mới chịu dừng tay?” Cấm Chủ trầm giọng hỏi.
“Phải hỏi ý nó rồi!” Lạc Nam nhìn đôi mắt lãnh khốc của Chung Cực Chi Linh, nhếch mép nói:
“Cùng lắm lão tử viễn độn càn khôn, trốn vào hỗn độn… bỏ thế giới này cùng Âm Gian tự sinh tự diệt.”
“Trận chiến này, kết thúc ở đây!” Chung Cực Chi Linh hờ hững tuyên bố:
“Ngươi đừng quá đề cao tầm ảnh hưởng của mình!”
“Vậy sao?” Khoé môi Lạc Nam nhếch lên:
“Đến đây, giáng Giới Nộ xuống đi… với 1000 vị Tru Tội Chấp Pháp, một nửa thế giới này sẽ sụp đổ.”
“Tin tưởng Âm Gian sẽ tận dụng thời cơ tuyệt vời này.”
Sắc mặt Cấm Chủ đám người tái mét…
Lạc Nam thả người trở về Bá Chủ Chi Thành, chúng nữ thu thập chiến lợi phẩm rồi tập hợp sau lưng hắn.
Tiểu Thiên Ý cũng chỉ đành phóng xuất hai tên Phó Cấm Chủ.
Mặc dù thực lực hiện tại của nàng có thể lấy một địch hai, nhưng còn chưa thể tiêu diệt triệt để.
Bởi vì số lượng Bất Hủ Thần Vật của bọn hắn nhiều hơn.
“Như ta đã nói, ngươi quá đề cao bản thân!” Chung Cực Chi Linh vẫn đạm mạc lên tiếng:
“Lão bằng hữu, để hắn hiểu!”
RĂNG RẮC…
Khoảnh khắc đó, toàn bộ hỗn độn bên ngoài Chung Cực Giới chấn động dữ dội, kinh sợ 3000 đại thế giới, vô vàn tiểu vũ trụ không hiểu chuyện gì xảy ra.
Chung Cực như cùng Hỗn Độn không còn ngăn cách, một con mắt màu đen u ám như vô hạn vực sâu hiện ra giữa đất trời.
Con mắt này vừa xuất hiện, nó đã liên thủ cùng Chung Cực Chi Linh giáng xuống một cổ quy tắc không thể khinh nhờn.
“PHỐC!”
Trì Du Điệp, Sở Miên, Sở Y… những nữ nhân đang cố gắng mở ra thông đạo Âm Dương đều bị chấn đến trọng thương, Bất Hủ Thần Vật bay ngược trở về thể nội của các nàng.
Ngay cả 69 vị Hồn Cơ của Lạc Nam cũng bị đánh cho linh hồn tán loạn, thần sắc ảm đạm trở về Tà Mỹ Hồn Đồ.
“Hự…” Lạc Nam chỉ cảm thấy linh hồn đau nhức kịch liệt, Nguyên Giới Bản Nguyên trong cơ thể nhận uy hiếp chưa từng có.
Không chỉ hắn, mà chúng nữ cũng đang có cảm giác tương tự, giường như Thế Giới Bản Nguyên liên kết với các nàng có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Trong nháy mắt, tất cả thông đạo liên kết với Âm Gian bị cưỡng ép xoá đi, thiên địa khôi phục bình tĩnh.
“Ngươi là Hỗn Độn Chi Linh!” Lạc Nam sắc mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm con mắt màu đen kia.
Hắn không ngờ ngoại trừ Chung Cực Giới Linh, ngay cả Hỗn Độn Chi Linh cũng xuất hiện rồi.
“Thế cân bằng không thể bị phá vỡ!” Hỗn Độn Chi Linh hờ hững cất giọng:
“Trừ phi ngươi có đủ thực lực khiến hai ta thần phục!”
Hai ta ở đây chính là Hỗn Độn Chi Linh và Chung Cực Giới Linh.
“Nói nhảm!” Lạc Nam rống giận:
“Nếu lão tử có thể khiến các ngươi thần phục, còn bị bọn chúng vây công sao?”
“Không đủ thực lực, vậy thì chấm dứt trận chiến này!” Hỗn Độn Chi Linh để lại một câu, ánh mắt chậm rãi tan biến:
“Đừng quên, thế giới của các ngươi… tất cả của các ngươi đều nằm trong khống chế của ta.”
Lạc Nam siết chặt nắm tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu.
Hai mắt hắn đỏ ngầu…
Thật sự không cam lòng cứ thế kết thúc.
“Baba, ta không trụ nổi nữa.” Thanh âm yếu ớt và kiệt sức của Tiểu Hồng Nhi truyền vào tay.
ONG!
Bá Cực Đỉnh bật ra khỏi thân kiếm Bá Hồng.
“Vất vả rồi!” Lạc Nam hít sâu một hơi, thu liễm sát ý, vuốt ve thân kiếm rồi ân cần thu vào trong đan điền.
“Phu quân, chúng ta vẫn chưa đủ mạnh.” Yên Nhược Tuyết dịu dàng nắm bàn tay rướm máu của hắn, ôn nhu lắc đầu.
Chúng nữ bất đắc dĩ thở dài…
Diệp Đài Trang nhíu mày suy tư…
Mà Tiểu Thiên Ý cũng như có điều hiểu ra.
Cảm giác dù có thể trở thành Bất Hủ Đệ Nhất Nhân, Bá Chủ trong Bất Hủ… nhưng vẫn phải cúi đầu trước quyền năng vô thượng của Hỗn Độn và Chung Cực Giới.
Có lẽ đây là lý do vì sao vị Tuyên Cổ Đấu Thần kia dù biết rằng rất khó, vẫn muốn liều lĩnh thử một lần.
“Về thôi!” Lạc Nam nhẹ gật đầu với giọng bình thản.
Chỉ là các vị phu nhân đều có thể cảm nhận được sự không cam lòng và lửa giận trong lòng hắn.
Rõ ràng hắn chưa từng làm sai, hắn chỉ muốn giải quyết ân oán với những kẻ chủ động gây thù chuốc oán với hắn mà thôi…
Nhưng tại sao lại luôn bị kiềm chế, bị ngăn chặn?
Nếu như ngay từ đầu Cấm Khu không đụng tới hắn, Thần Không Liên Minh không muốn dùng Hư Không Cổ Tộc giết gà doạ khỉ… Lạc Nam đâu có lý do gây nên trận chiến này?
Rõ ràng hắn chỉ muốn kinh doanh sòng phẳng, thu thập tài nguyên vô chủ trong hư không mà thôi… Thần Không Liên Minh dựa vào đâu xua đuổi?
Người khơi màu không phải là hắn, nhưng khi hắn đã tham chiến rồi… lại bị buộc phải kết thúc.
Không những Chung Cực Giới Linh, mà ngay cả Hỗn Độn Chi Linh cũng đã can thiệp.
Nguyên Giới của hắn vẫn nằm trong hỗn độn…
Chỉ cần một mong muốn, Nguyên Giới dù phồn hoa đến đâu cũng sẽ bị xoá sổ.
Lạc Nam không dám liều, càng không dám cược.
Hỗn Độn Chi Linh đã nắm được điểm yếu của hắn.
“Bá Chủ… kể từ hôm nay, vùng hư không thuộc phạm vi địa bàn của ngươi gồm Đông Nam, Tây Cực, Đông Cực Hải, Đại Mạc, Đông Bắc… sẽ do Bá Việt Tông làm chủ.” Cấm Chủ mở miệng:
“Ta và Thần Không Minh Chủ đã có khế ước, lời của ta chính là ý của hắn.”
“Hơn nữa Thần Không Minh Chủ sẽ không xưng là Bá Đế, chỉ có ngươi đủ tư cách xưng Bá!”
Cấm Chủ hiểu nếu không chủ động hoà giải, với bản tính điên cuồng của Lạc Nam lúc này, có trời mới biết trở về hắn sẽ lại làm nên chuyện gì.
Tốt nhất là lùi một bước biển rộng trời cao, nhẫn một chút gió yên sóng lặng.
“Bá Chủ, ngươi cũng đã tiêu diệt không ít rồi!” Minh Chủ phụ hoạ:
“Hãy vì đại cục!”
“Đại cục cái rắm, lúc Hư Không Cổ Tộc bị đánh đến tận cửa, không thấy ngươi đứng ra vì đại cục?” Võ Tam Nương tính khí nóng nảy, lập tức mắng chửi:
“Nếu không vì Bá Việt Tông ta có thực lực, sẽ không ai vì chúng ta nói chuyện đại cục.”
Lạc Nam kéo nàng lại lắc đầu, hắn lười cùng đám người này nói thêm câu nào.
“Thiên Ý, chúng ta về!”
Tiểu Thiên Ý hiểu chuyện, phóng ra Thập Bát Long Sơn kéo lấy Bá Chủ Chi Thành.
Bỏ lại một bãi hoang tàn và tam phương cường giả, 18 con Hoàng Vũ Bá Long ngửa đầu gầm rống, lôi thành rời đi.
Chứng kiến Lạc Nam rốt cuộc nhượng bộ, Giới Nộ dần dần tan đi… toàn bộ Tru Tội Chấp Pháp biến mất.
“Mau dọn dẹp chiến trường, cứu trị và hồi sinh những ai còn có thể!” Minh Chủ nhanh chóng phân phó.
Mô phỏng bản sao những Bất Hủ Thần Vật có khả năng phục sinh, hỗ trợ các vị trưởng lão.
Cấm Chủ không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đem chuyện hôm nay khắc vào trong lòng.
Y cũng là kẻ có dã tâm, thử tưởng tượng nếu đặt mình vào vị trí của Lạc Nam hôm nay.
Đã có đủ chiến lực, có đủ nội tình, có đủ mọi yếu tố để thống trị vạn vật, làm chủ cửu thiên thập địa…
Nhưng chỉ vì không mạnh bằng quyền năng của Chung Cực Giới, không chống nổi uy hiếp đến từ Hỗn Độn… bị ép phải nhẫn nhịn, nuốt lửa giận vào lòng mà đình chiến.
“Ta cũng không nhẫn nổi!” Cấm Chủ siết chặt nắm tay:
“Ta muốn viễn siêu thế giới này, mạnh hơn cả Chung Cực Chi Linh, càng không thể bị Hỗn Độn Chi Linh uy hiếp.”
“Vô ích thôi, đó là chuyện hoang đường.” Hư Không Ưu Đàm lắc đầu:
“Chung Cực Giới vĩ đại, Bất Hủ Thần vĩnh viễn không thể vượt qua.”
Lời này không hề vô căn cứ…
Tất cả cường giả phải dựa vào một kiện Bất Hủ Thần Vật để tiến vào Bất Hủ, mà toàn bộ Bất Hủ Thần Vật từ thuở khai thiên đều được tạo ra từ ý chí của thế giới.
Ngươi dù mạnh đến đâu, khủng bố đến mức nào… ngươi có thể cùng lúc tạo ra những Bất Hủ Thần Vật đó sao?
Nếu không làm được, ngươi lấy gì chống lại?
Nguyên khí ngươi hấp thụ, tài nguyên ngươi tu luyện, quy tắc ngươi sử dụng… đều là của thế giới này.
Ngươi vĩnh viễn chỉ là con dân của thế giới.
“Chưa chắc đâu.” Ánh mắt Cấm Chủ hiện lên vẻ điên cuồng:
“Âm Gian có một truyền thuyết, về cái gọi là cảnh giới Siêu Việt Bất Hủ!”
…
Trên Bá Chủ Chi Thành.
“Phu quân, trận này thu được hơn 22 kiện Bất Hủ Thần Vật… nhiều hơn dự kiến ban đầu.”
Thấy Lạc Nam trầm mặc không vui, Thần Huyền Huân dùng chiến lợi phẩm an ủi hắn:
“Nếu tận dụng tốt, toàn bộ tỷ muội đều sẽ đột phá rồi.”
Trong số trận chiến kéo dài, Lạc Nam một người độc chiến tam đại cường giả mạnh nhất, Thiên Ý vây khốn hai vị Phó Cấm Chủ.
Những kẻ còn lại, bị chúng nữ giải quyết không hề ít…
So với lúc đầu Lạc Nam chỉ muốn làm thịt 20 tên đã vây công Hư Không Cổ Tộc, thu hoạch đã nhiều hơn… bất quá những kẻ ngã xuống có cả cường giả của Cấm Khu và Trấn Cực Liên Minh, 20 tên kia vẫn còn sống không ít.
“Ừm.” Lạc Nam lười biếng nằm trên đùi Bạch Tố Mai, nhấp một ngụm Băng Phách Tửu mà Đại Kiều vừa rót, có chút tự giễu nói:
“Tu luyện nhiều năm rồi, câu nói ban sơ do tiền nhân để lại không ngờ vẫn chuẩn như vậy… là vi phu kiêu ngạo quá mức, quên mất di sản của tiền nhân.”
“Câu gì vậy chàng?” Chúng nữ hiếu kỳ.
“Tu luyện vốn là nghịch thiên mà đi!” Lạc Nam hồi đáp.
Chúng nữ lặng lẽ suy tư, quả thật tình huống hiện tại đúng theo nghĩa đen rồi.
Chung Cực Giới Linh ép hắn và các nàng, Hỗn Độn Giới Linh uy hiếp… theo đúng nghĩa, bọn chúng chính là thiên.
Lạc Nam muốn vượt qua chúng, buộc phải nghịch thiên!
Mới bước chân vào con đường tu luyện, cảm giác câu này quá mức ngông cuồng, quá mức tự đại, miệng nói nghịch thiên chỉ là không biết tự lượng sức mình…
Nhưng bọn họ vừa rồi, sao không phải là muốn cùng thiên đối nghịch chứ?
Tu sĩ đấu với người, đấu với muôn loài, đấu với đất, đấu với trời…
Cảnh giới càng cao, càng lý giải hơn về những điều này, thậm chí rơi vào tình huống đó rồi.
Vĩnh viễn không thể tuỳ tâm sở dục.
“Thiếp cũng nhận thức rõ một vấn đề.” Diệp Đài Trang nắm lấy tay hắn, hướng mắt nhìn thiên không, thanh âm mơ màng:
“Trước đây nghĩ rằng Bất Hủ Thần như một vòm trời vô hạn, chúng ta có thể gia tăng thủ đoạn trong vòm trời của mình…”
“Hiện tại nghĩ lại, vòm trời này cũng là một toà lao ngục đang bao quanh chúng ta, chỉ là lao ngục này to lớn hơn những cảnh giới khác mà thôi.”
Trải qua chuyện như vậy, dù thông tuệ như Thái Cổ Viện Trưởng… cũng đã thay đổi lập trường, có được những lĩnh ngộ, góc nhìn khác.
Ánh mắt Lạc Nam loé lên, trong đầu vô thức hiện lên ký ức thu được từ chỗ Hoàng Tam Dương và Hoàng Tam Thắng…
Ngắm nhìn từng khuôn mặt tuyệt sắc và ân cần, cảm nhận hương thơm dễ chịu từ các nàng toả ra.
Hắn cảm giác, dù bất cứ khó khăn, trở ngại nào cũng không thể cản trở.
Lạc Nam lấy lại tinh thần, tự tin nói:
“Rồi sẽ có một ngày, ta mang các nàng phá tan vòm trời này!”
…