Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ

Chương 513: Trà trộn vào



 

Đám gia đinh ở phòng gác cổng nghe thấy tiếng la hét, “xoạch” một cái quay đầu lại, nhìn thấy ba đứa trẻ đang chạy bay tới, mắt liếc thấy y phục đắt tiền trên người chúng, sắc mặt đám gia đinh “xoẹt” một cái trắng bệch.

 

Là gia đinh gác cổng, tố chất đầu tiên chính là lanh lợi, biết phân biệt cục diện sắc mặt, nhìn thấy ba đứa trẻ này, đám gia đinh không hẹn mà cùng dang tay ra chặn chúng lại, đồng thời muốn dùng tốc độ nhanh nhất bịt miệng chúng bế xuống —— tuyệt đối không thể để ba đứa trẻ này gặp người bên ngoài!

 

Nhưng điều này là không thể nào.

 

Cố Cảnh Vân lại không phải người điếc, ba đứa trẻ hét lớn như vậy anh ngồi trong phòng gác cổng sao có thể không nghe thấy?

 

Không đợi anh đứng dậy Khúc Duy Trinh và Khúc Tĩnh Hấp đã lanh lợi chạy ra ngoài rồi, hơn nữa Khúc Tĩnh Hấp còn rất nhanh đã kêu lên: “Tiên sinh, là T.ử Dương, Quan Ích và Thanh Thụ ca ca!”

 

Cố Cảnh Vân đi đến cửa nhíu mày nhìn chằm chằm đám gia đinh đó, không vui hỏi: “Chuyện này là sao, công t.ử nhà họ Lưu, họ Quan và họ An sao lại kêu cứu mạng trong nhà các ngươi?”

 

Đám gia đinh vã mồ hôi hột, bọn họ cũng muốn biết nha!

 

Trong nội viện xảy ra chuyện rồi, nhưng cụ thể xảy ra chuyện gì bọn họ không biết, chỉ là ma ma bên cạnh phu nhân đã phái người về nhà mẹ đẻ của phu nhân là nhà họ Lưu, đại quản gia còn phái người đến trang t.ử mời lão gia và lão phu nhân về.

 

Ba vị tiểu công t.ử là tối qua ngủ lại nhà họ Lam, rốt cuộc xảy ra chuyện gì bọn họ làm sao biết được nha?

 

Chỉ là bọn họ là nô bộc nhà họ Lam, cùng chung vinh nhục với chủ gia, nếu nhà họ Lam xảy ra chuyện, bọn họ cũng sẽ vạn kiếp bất phục, cho nên bọn họ nhất định phải ngăn cản hai bên nói chuyện với nhau.

 

Tuy đại quản gia không có mặt, đám gia đinh vẫn lanh lợi chia đội hành sự, một đội đi cản Cố Cảnh Vân, muốn mời anh về phòng gác cổng chờ đợi, một đội đi cản ba đứa trẻ, muốn bịt miệng chúng lại.

 

Chỉ là thân phận của Cố Cảnh Vân bày ra đó, đám gia đinh cũng chỉ có thể nửa cứng rắn mời Cố Cảnh Vân vào trong, không dám đưa tay đẩy anh; mà ba đứa trẻ càng lanh lợi hơn, Lưu T.ử Dương và Quan Ích chắn phía trước, đá đ.á.n.h đám gia đinh muốn bắt chúng, An Thanh Thụ ở phía sau hai người nhanh mồm nhanh miệng nói: “Lam phu nhân vu oan chúng con hại bà ta sẩy thai, muốn bắt chúng con đền mạng, Lam Đồng đã bị hại rồi, tiên sinh cứu mạng a, chúng con bị oan!”

 

Lúc này cũng mặc kệ thật giả gì nữa, tóm lại chuyện nghiêm trọng thế nào thì nói thế ấy.

 

An Thanh Thụ lớn tiếng kêu “oan uổng” và “cứu mạng”, Lưu T.ử Dương và Quan Ích đã bị bịt miệng cũng kêu ư ử, vùng vẫy nhìn về phía tiên sinh của chúng, trông vô cùng đáng thương.

 

Cố Cảnh Vân liền lạnh mặt xoay người về phòng xách ấm trà lên liền “xoảng” một tiếng đập vào giữa đám gia đinh, tiếng động lớn khiến đám đông đang hỗn loạn im bặt, Cố Cảnh Vân trầm mặt hỏi: “Còn làm loạn nữa không?”

 

Đám gia đinh do dự, Lưu T.ử Dương và Quan Ích lại đã nhân cơ hội vùng thoát, ba người chen đến trước mặt Cố Cảnh Vân quỳ xuống khóc nói: “Tiên sinh, chúng con thực sự bị oan!”

 

Chúng thực sự không muốn hại Lam phu nhân nha!

 

Cố Cảnh Vân liếc nhìn chúng một cái liền ngẩng đầu nhìn đám gia đinh, trầm giọng nói: “Ba người này và công t.ử quý phủ đều là học trò của Cố mỗ, ta không biết thì thôi, lúc này đã biết, chúng không thể mặc cho nhà họ Lam các ngươi xử trí. Ta biết lão gia các ngươi bây giờ không có nhà, ta cũng không yêu cầu gặp phu nhân các ngươi, chỉ là Lam Đồng các ngươi bắt buộc phải giao ra, Cố mỗ muốn xác nhận cậu bé tính mạng không lo.”

 

“Chuyện này,” Đám gia đinh đưa mắt nhìn nhau: “Cố tiên sinh, tiểu nhân chỉ là hạ nhân, không làm chủ được.”

 

“Vậy thì gọi đại quản gia của các ngươi đến đây.”

 

Đại quản gia vừa nhận được lời chắc chắn của Ngụy ma ma bên cạnh phu nhân, đang định ra ngoài tiễn Cố Cảnh Vân, đi đối diện liền đụng phải một bà t.ử lảo đảo, lúc này mới biết Lưu tiểu công t.ử bị nhốt tối qua đều chạy mất rồi.

 

Nhất thời đầu hắn to như cái đấu, nhịn không được đá bà t.ử đó một cái, giận dữ nói: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau đi tìm, người đã mất trong nội viện, vậy chắc chắn vẫn còn trong nội viện. Mọi ngóc ngách đều phải tìm, nhất định phải tìm ra người, còn nữa, đừng làm chúng bị thương, chân tướng tối qua rốt cuộc thế nào còn chưa biết, nếu ba vị tiểu công t.ử xảy ra chuyện ở nhà họ Lam, tất cả chúng ta đều ăn không hết gói đem đi!”

 

Bà t.ử giật nảy mình, lăn lê bò toài vâng dạ chạy đi tìm người.

 

Đại quản gia một mặt tức giận phân phó người đi tìm, một mặt chạy chậm về phía tiền viện, trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, Cố Cảnh Vân ở lại phòng gác cổng nữa cũng không thích hợp, dù sao ý của Ngụy ma ma cũng là không gặp...

 

Đại quản gia vừa nghĩ vừa chạy bay về phía tiền viện, kết quả mới từ xa nhìn thấy phòng gác cổng thì thị lực tốt của hắn đã nhìn rõ Cố Cảnh Vân đang đứng bên cạnh phòng gác cổng, mà trước mặt anh đang đứng ba người Lưu tiểu công t.ử mà bọn họ tìm khắp nơi không thấy.

 

Đại quản gia như rơi vào hầm băng, lập tức sững sờ tại chỗ.

 

Bọn họ sao lại chạm mặt nhau rồi?

 

Cố Cảnh Vân cười như không cười ngẩng đầu đối mặt với đại quản gia, đại quản gia không dám chậm trễ nữa, vội vàng chạy bay lên, vái chào sát đất nói: “Xin Cố tiên sinh giơ cao đ.á.n.h khẽ...”

 

Cố Cảnh Vân giơ tay ngắt lời hắn nói: “Ngươi cứ yên tâm, ta và nhà họ Lam lại không có thù oán, chỉ cần bốn học trò của ta hoàn hảo không tổn khuyết, tại hạ không đáng phải gây khó dễ với nhà họ Lam.”

 

Đại quản gia khựng lại, Cố Cảnh Vân nói là bốn người, vậy là bao gồm cả đại thiếu gia nhà bọn họ rồi.

 

Quả nhiên, Cố Cảnh Vân hỏi: “Lam Đồng đâu? Ta muốn gặp cậu bé.”

 

“Cố tiên sinh, đại thiếu gia là thiếu gia nhà họ Lam chúng ta, tối qua nội viện xảy ra chút chuyện, cậu ấy dính líu trong đó, lúc này không tiện gặp Cố tiên sinh...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Mấy đứa trẻ đã nói với Cố mỗ rồi, phu nhân quý phủ sẩy thai, dường như đều có liên quan đến chúng, chuyện này vốn nên do bốn nhà các ngươi lén lút giải quyết, hoặc là báo lên nha môn, không liên quan đến ta.” Cố Cảnh Vân lạnh giọng nói: “Nhưng các ngươi một là chưa thông báo cho ba nhà Lưu Quan An, hai cũng chưa báo quan, mà tự ý giam giữ bốn học trò của tại hạ, ta đã bắt gặp rồi, thì không thể không hỏi đến.”

 

Đại quản gia trong lòng lạnh toát.

 

“Ba đứa trẻ đều nói chúng bị oan, mà Lam Đồng đã bị ma ma bên cạnh phu nhân các ngươi hãm hại, ta không tin học trò của ta ở trong chính nhà mình lại còn có thể bị người ta hãm hại, cho nên ta nhất định phải gặp Lam Đồng.” Cố Cảnh Vân ám chỉ nhìn đại quản gia nói: “Theo tại hạ được biết, Lam lão gia dường như rất sủng ái Lam phu nhân, nhưng mà, Lam lão gia gần tam thập (ba mươi tuổi) dưới gối lại chỉ có một mụn con trai là Lam Đồng, ngươi nói nếu hai người này đặt cùng một chỗ, lão gia các ngươi sẽ thiên vị ai hơn một chút?”

 

Đại quản gia liền rùng mình một cái, lão gia bọn họ thiên vị ai hơn hắn không biết, nhưng hắn chắc chắn sẽ không hy vọng phu nhân và đại thiếu gia xảy ra chuyện, hơn nữa thân là nam nhân, hắn hiểu rõ một điểm, nữ sắc thường có, nhưng con nối dõi lại không thể thường có, huống hồ lão gia bọn họ đến nay chỉ có một đứa con trai là đại thiếu gia...

 

Nghĩ đến đại thiếu gia vẫn còn bị nhốt trong sài phòng, đại quản gia ngẩng đầu cẩn thận nhìn Cố Cảnh Vân một cái, cuối cùng c.ắ.n răng dậm chân, nghiêng người nói: “Cố tiên sinh đến sảnh hoa ngồi trước đi, tiểu nhân đi mời đại thiếu gia đến tiếp khách ngay đây.”

 

Còn về đám bạn nhỏ Lưu T.ử Dương, chúng cũng là khách, đại quản gia nhắm mắt làm ngơ coi như không thấy.

 

Cố Cảnh Vân hài lòng gật đầu, dẫn đám người Lưu T.ử Dương đến sảnh hoa.

 

Mà lúc này, Lê Bảo Lộ đã quay lại cửa hông bên phải, hai bà t.ử trong phòng gác cổng đang sốt ruột đi đi lại lại, nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ phía cổng chính, hai người càng là khóe miệng sùi bọt mép, vừa muốn qua đó xem tình hình, lại sợ nhỡ đâu thực sự là nữ khách bên này bọn họ cho vào gây ra chuyện.

 

Đang sốt ruột, ngẩng đầu liền nhìn thấy Lê Bảo Lộ từ phía đường lớn đi tới, hai người sốt ruột, nhao nhao chạy lên oán trách nói: “Cố phu nhân đây là đi đâu vậy, hại chúng ta tìm một trận vất vả!”

 

Lê Bảo Lộ hơi ngượng ngùng nói: “Ma ma vừa đi ta liền cảm thấy bụng hơi khó chịu, cho nên muốn tìm chỗ thay y phục, chỉ là ta không quen thuộc quý phủ, gần đây lại không có ai, chỉ đành đi thêm vài bước về phía trước.”

 

“Sau đó gặp một nha đầu, là nàng ấy dẫn ta đi, lúc về lại hơi lạc đường, không ngờ lại chậm trễ đến tận bây giờ, thực sự là xin lỗi.”

 

Hai bà t.ử giật giật khóe miệng, mặc kệ có tin lời Lê Bảo Lộ nói hay không, tóm lại bọn họ là không dám báo chuyện này lên trên.

 

Đến lúc đó Lê Bảo Lộ có sao hay không bọn họ không biết, bọn họ chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Đừng thấy chỉ là một công việc gác cổng, trong phủ cũng có rất nhiều người muốn tranh giành đấy, bọn họ cũng không dễ dàng dám phạm lỗi.

 

Cho nên tuy tức giận, nhưng hai bà t.ử vẫn phải nhẹ nhàng nói chuyện với Lê Bảo Lộ: “Cố phu nhân, phu nhân nhà ta hôm nay không rảnh, ngài xem hay là hôm khác ngài lại đến nhé.”

 

“Đúng vậy, đúng vậy, lão gia nhà ta cũng sắp về rồi, đến lúc đó Cố tiên sinh nếu đến thăm nhà lại đến gặp lão gia nhà ta là được, hôm nay phu nhân nhà ta thực sự không rút ra được thời gian để gặp phu nhân.”

 

Lê Bảo Lộ đứng dậy cười nói: “Vậy thì làm phiền rồi, hôm khác ta lại đến bái phỏng.”

 

Hai bà t.ử tiễn ôn thần tiễn Lê Bảo Lộ ra cửa, xoay người đóng cửa lại liền xúm lại nói chuyện: “Ngụy ma ma nói thế nào, quả nhiên là sư nương của thiếu gia sao?”

 

“Danh thiếp không sai, quả thực là của Cố phủ.”

 

Bà t.ử thở phào nhẹ nhõm: “Thân phận không sai là được, làm ta sợ muốn c.h.ế.t. Đúng rồi, sao ngươi đi một chuyến lâu như vậy mới về.”

 

“Ngươi tưởng ta muốn nha, nội viện loạn cào cào rồi!”

 

“Xảy ra chuyện gì vậy? Từ tối qua đèn bên trong vẫn luôn sáng, sáng nay càng là có xe ngựa ra vào...”

 

“Phu nhân sẩy t.h.a.i rồi!”

 

“Hơ!”

 

Lê Bảo Lộ xoay người liền đi về phía cửa hông bên trái, gõ cửa xong cười với đám gia đinh đang cảnh giác nói: “Ta là phu nhân của Cố phủ trên phố Linh Thánh, phu quân ta Cố Cảnh Vân đang ở quý phủ các ngươi phải không, bảo chàng ra gặp ta.”

 

Gia đinh:... Giọng điệu bắt gian này là sao đây?

 

Liếc nhìn cách ăn mặc của Lê Bảo Lộ, lại nhìn danh thiếp nàng đưa lên, đám gia đinh rốt cuộc không có gan từ chối, nhận lấy danh thiếp liền đưa vào trong.

 

Đại quản gia rất nhanh đã sai người mời nàng cũng đến sảnh hoa, phu quân người ta đều ở đây rồi, thêm một người cũng không nhiều.

 

Lê Bảo Lộ nhìn thấy Cố Cảnh Vân liền cảm thán nói: “Nhà chúng ta chỉ thiết lập một cửa cấm là chính xác.”

 

Cố phủ chỗ tuy lớn, cũng có ba cánh cửa, nhưng vì chỉ có lão Lý đầu là người gác cổng, cho nên khách đến thăm chỉ có thể đi cửa giữa.

 

Hơn nữa lão Lý đầu kiên quyết sẽ không rời khỏi phòng gác cổng nửa bước, nếu có khách đến thăm liền kéo chuông trong phòng, nghe thấy tiếng chuông Nam Phong và Đông Phong tự sẽ đi tiếp đãi.

 

Tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình trạng này của Lam trạch, chân trước ra khỏi cửa hông bên phải, chân sau đã có thể vào từ cửa hông bên trái.

 

Cố Cảnh Vân mỉm cười nói: “Cũng là hôm nay nhà họ Lam đại loạn, nếu không ngày thường nàng muốn trà trộn vào như vậy cũng khó.”