Tô tiên sinh xách một ấm trà chiếm cứ một đình nghỉ mát bên hồ, nhàn nhã ngồi trong đình thưởng trà ngắm cảnh, kết quả vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ đang vai kề vai đi dạo bên hồ, cũng không biết Lê Bảo Lộ đã nói gì, Cố Cảnh Vân đang mày ngài mang ý cười nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng, hoàn toàn không giống với vẻ thanh lãnh kiêu ngạo ngày thường.
Tô tiên sinh lặng lẽ thu hồi tầm mắt, nhấp một ngụm trà, cảm thấy loại lá trà hiếm có này dường như cũng không còn ngon như vậy nữa.
Thật là, biết rõ thư viện đông người cũng không chú ý ảnh hưởng một chút, Tô tiên sinh rất muốn coi như mình không nhìn thấy hai người đó, nhưng thấy bọn họ đã nhìn thấy ông và đang đi tới, ông chỉ đành bất đắc dĩ thở dài, nặn ra nụ cười trên mặt để đối mặt với đôi phu thê này.
“Hiếm khi Cố tiên sinh còn có thời gian rảnh rỗi này,” Tô tiên sinh cảm thán nói: “Đúng là tuổi trẻ, tinh lực dồi dào nha, không giống như bọn ta sau khi dẫn dắt lớp Cử nhân cũng chỉ có thể đến bên nữ viện đảm nhiệm thêm một số khóa học không mấy quan trọng nữa.”
Cố Cảnh Vân hơi ngẩn người, sau đó cười nói: “Đó là Tô tiên sinh quá cần mẫn rồi, Cố mỗ lại cảm thấy học trò của Bát học cấp đã là người lớn, chỗ cần chúng ta bận tâm ít hơn, về mặt thời gian tự nhiên cũng sẽ không chiếm đi quá nhiều.”
Cố Cảnh Vân chưa từng nghĩ sẽ lên lớp cho bọn họ theo khóa học mà thư viện sắp xếp, đều đã là Cử nhân rồi, những sách vở mà khoa cử yêu cầu bọn họ đã sớm đọc qua rồi.
Mà những nội dung không có yêu cầu nhưng lại có khả năng thi đến lại không nằm trong các khóa học mà thư viện sắp xếp, may mà tiên sinh từ Bát học cấp trở lên có quyền tự do sắp xếp khóa học và thời gian, cho nên anh đã lật đổ toàn bộ những khóa học đó, đổi sang một phương thức giảng dạy khác, rồi thay đổi lại thời gian giảng dạy.
Về cơ bản anh sẽ liệt kê cho bọn họ một số sách vở và bài viết bắt buộc phải đọc, sau khi bọn họ đọc xong anh sẽ đặt câu hỏi để khảo hạch những gì bọn họ thu được, sau đó đổi lại bọn họ đưa ra thắc mắc, do mọi người cùng thảo luận đáp án hoặc là trực tiếp do anh giải đáp.
Ngoài ra, những thắc mắc tích lũy được khi đọc các sách vở khác anh cũng sẽ giải đáp, đồng thời định kỳ dạy bọn họ một số kỹ năng viết kinh nghĩa và sách luận, các tạp học như toán học, luật pháp, thủy lợi, binh pháp... cũng đều phải dạy một chút.
Thoạt nhìn những thứ cần dạy rất nhiều, anh sẽ rất bận, nhưng thực ra bọn họ có thời gian ba năm, cho nên những nhiệm vụ giảng dạy này đều có thể từ từ sắp xếp.
Quan trọng nhất là những thứ bọn họ cần học thật không khéo anh đều có am hiểu, hơn nữa hiện tại mà nói những vấn đề bọn họ đưa ra anh cũng đều có thể giải đáp, hoàn toàn không cần tiêu tốn quá nhiều thời gian vào việc tìm kiếm đáp án, cho nên học trò thời gian eo hẹp, cảm thấy cần học rất nhiều thứ, ngày tháng trôi qua rất sung túc.
Nhưng bản thân Cố Cảnh Vân lại thực sự không bận lắm, tuy khối lượng công việc tăng lên không ít, nhưng hiệu suất của anh luôn cao, lại điều chỉnh lại thời gian một chút, mỗi ngày vẫn có thể rút ra thời gian để cùng Bảo Lộ đi dạo giải khuây, dạo phố mua đồ ăn ngon.
Anh sẽ dẫn dắt những đứa trẻ của Nhất học cấp nói về những chuyện thú vị trong cuộc sống, tiêu tốn lượng lớn thời gian để giải quyết đủ loại vấn đề khó khăn mà chúng gặp phải trong cuộc sống, đó là bởi vì chúng là trẻ con, là nhóm người yếu ớt nhất trên thế giới này, cần sự bảo vệ của con người.
Nhưng lớp Cử nhân thì khác, trong số bọn họ người nhỏ tuổi nhất cũng lớn hơn anh, tuy là học trò của anh, nhưng lại là người lớn, hoàn toàn có thể tự chịu trách nhiệm cho bản thân, anh chỉ cần tận tâm với bọn họ trong việc học tập, không phụ số học phí bọn họ nộp lên mỗi học kỳ là coi như đã làm tròn trách nhiệm rồi.
Anh mới không giống như đám người Tô tiên sinh hận không thể lúc nào cũng dính c.h.ặ.t lấy bọn họ, giục bọn họ mau ch.óng đọc sách đâu.
Tiền đồ là của chính mình, anh đã làm tròn trách nhiệm khuyên răn, là chìm đắm trong chốn danh lợi phồn hoa của kinh thành này, hay là tiếp tục phấn đấu vươn lên toàn bộ dựa vào sự lựa chọn và ý chí lực của mỗi cá nhân bọn họ.
Tô tiên sinh thấy Cố Cảnh Vân thoải mái nhàn nhã như vậy liền không khỏi thở dài: “Vẫn là Cố tiên sinh nghĩ thoáng.”
Ông lại nhịn không được muốn dạy dỗ ra thêm vài Tiến sĩ, để cống hiến cho thư viện, cũng là để tích lũy danh tiếng cho bản thân.
Mà điều này cũng cần phải trả một cái giá rất lớn.
Ông tuổi tác đã lớn như vậy rồi, mỗi ngày vẫn phải tốn sức đọc lượng lớn tài liệu và sách vở, chính là sợ tụt hậu, vấn đề học trò đưa ra ông không trả lời được.
Nhưng tuổi càng lớn, trí nhớ càng kém, một số kiến thức rõ ràng chân trước vừa mới xem qua, chân sau lúc học trò hỏi đến vẫn quên mất.
Không giống như Cố Cảnh Vân, vừa trẻ tuổi có tinh lực, lại có một trí nhớ tốt và một cái đầu thông minh, người ta đọc sách tốc độ không chỉ một mắt mười dòng còn gặp qua không quên, một lần nhớ kỹ, hai lần suy nghĩ sâu xa, lại xem lần thứ ba quả thực muốn quên cũng không quên được.
Người bình thường trong điều kiện như vậy có lẽ rất ít ai có kiên nhẫn xem xong một lần còn xem lần thứ hai, thiên hạ Cố Cảnh Vân lại là một người rất tự kỷ luật, anh có thể cưỡng chế bản thân xem ba bốn lần, cho đến khi bản thân sẽ không quên mới thôi.
Cho nên nói cái đầu đó của anh giống hệt như Tàng Thư Lâu trong thư viện vậy, phần lớn những vấn đề học trò hỏi đều có thể nhận được đáp án từ chỗ anh, cho dù là không được anh cũng có thể rất nhanh tìm ra đáp án, vì vậy anh dạy rất nhẹ nhàng.
Đối với điều này, Tô tiên sinh cũng chỉ có thể ngưỡng mộ ghen tị hận thôi, thảo nào Hoàng tiên sinh luôn nhìn anh không thuận mắt, ngay cả người khoan hậu như ông cũng nhịn không được ghen tị rồi.
Tô tiên sinh vừa ghen tị liền không muốn thấy anh sống thoải mái thuận tâm như vậy, nhưng anh thực sự không có kẽ hở nào để công kích, cho nên ông chỉ đành chuyển ánh mắt sang Lê Bảo Lộ: “Lớp Lê tiên sinh dẫn dắt năm nay thành tích cũng rất không tồi đấy, đáng tiếc.”
Lê Bảo Lộ không hiểu nghiêng đầu: “Đáng tiếc cái gì?”
“Đáng tiếc tuổi tác của các nàng ấy đều không còn nhỏ nữa, đến học kỳ sau không biết còn có bao nhiêu người đến học Ngũ học cấp nữa, suy cho cùng không phải ai cũng có thể chấp nhận cô nương đã đính hôn lại đến thư viện lên lớp.”
Lê Bảo Lộ trầm mặc, tâm trạng hơi có chút sa sút.
Tô tiên sinh thấy vậy hài lòng vuốt râu, rất tốt, cuối cùng cũng chặn họng được Cố Cảnh Vân rồi, nếu đôi phu thê có quyền có thế này có thể nhân tiện giải quyết luôn vấn đề này thì càng tốt.
Thấy tâm trạng của Bảo Lộ chuyển từ nắng sang mưa, Cố Cảnh Vân không khỏi nheo mắt lại, nghi ngờ liếc sang Tô tiên sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô tiên sinh giả vờ như không biết, xách ấm trà nhỏ của mình lên cười híp mắt nói: “Được rồi, Tô mỗ không làm phiền hai vị nữa, hai vị cứ từ từ chơi đi.”
Lê Bảo Lộ liền thở dài: “Năm nay lớp chúng ta đã có hai nữ sinh bảo lưu kết quả học tập rồi, nghe nói Ngũ học cấp còn nhiều hơn, có một lớp thậm chí chỉ còn lại mười tám người.”
Vịnh Mai ban do nàng dẫn dắt, tuổi tác của các cô gái đều từ mười bốn đến mười sáu tuổi, đang là lúc phải bàn chuyện cưới hỏi đính hôn, nếu đính hôn rồi thì phải về nhà chuẩn bị gả chồng, có những gia đình tự nhiên không muốn con gái (con dâu tương lai) nhà mình tiếp tục đến trường.
Mà học trò của Ngũ học cấp tuổi tác còn lớn hơn một tuổi.
Chuyện này về cơ bản là không có cách giải quyết, chỉ có chờ đợi nữ học phát triển lớn mạnh hơn một chút, độ tuổi nhập học của nữ sinh sớm hơn một hai năm, hoặc là đợi đến thế hệ sau, những nữ học sinh bước ra từ nữ học hiện nay sau khi bản thân có sự tiếc nuối như vậy sẽ không để con gái hoặc con dâu của các nàng lại lưu lại sự tiếc nuối như vậy nữa.
Đã không có cách giải quyết Cố Cảnh Vân tự nhiên sẽ không để mặc nàng tiếp tục suy nghĩ nữa, mà quyết đoán chuyển hướng chủ đề nói: “Sư phụ và mẫu thân sắp về đến kinh thành rồi, nàng xem chúng ta có phải nên bắt đầu dọn dẹp viện t.ử cho họ rồi không?”
Bạch Nhất Đường sống ở Thê Hà viện ở tiến thứ nhất đường bên trái, còn Tần Văn Nhân thì sống ở tiến thứ hai đường bên trái, vì bên trong trồng đầy cây mai, cho nên được bà đặt tên là Lạc Mai viên, mùa đông năm nay hoa mai nở rất đẹp, đáng tiếc bà không nhìn thấy.
Sự chú ý của Lê Bảo Lộ quả nhiên bị chuyển hướng, nàng xoa cằm trầm tư nói: “Nếu sư phụ và mẫu thân muốn tổ chức hôn sự, vậy bọn họ có phải nên ở riêng không?”
Ít nhất không thể đều ở Cố phủ chứ?
Cố Cảnh Vân gật đầu, mỉm cười nói: “Mẫu thân chắc chắn là phải chuyển đến chỗ cữu cữu rồi, xuất giá từ Tần phủ.” Đến cuối cùng gả vào Cố phủ mới là chính đạo.
“Về ta sẽ bắt đầu dọn dẹp viện t.ử.”
Chỉ là hai người dự kiến giữa tháng ba sẽ đến mà mãi vẫn bặt vô âm tín, Triệu Ninh đều tham gia xong Điện thí rồi hai người cũng không có tin tức gì.
Không chỉ Lê Bảo Lộ, sắc mặt Cố Cảnh Vân cũng ngày một trầm xuống, ngay lúc bọn họ nhịn không được muốn phái người dọc đường đi tìm thì thư từ của hai người cuối cùng cũng muộn màng được đưa đến tay bọn họ.
Cố Cảnh Vân bóc thư xong, một ngụm khí nghẹn ở l.ồ.ng n.g.ự.c, hồi lâu mới từ từ thở ra.
Khác với lúc đi đi đường biển và đường thủy, lần này bọn họ đi đường thủy và đường bộ, dọc đường đi đi dừng dừng, nhân tiện du sơn ngoạn thủy, vốn dự kiến giữa tháng ba là có thể đến kinh thành, chỉ là lúc sắp đến kinh thành Bạch Nhất Đường tình cờ nghe Tần Văn Nhân cảm thán một câu lúc này đang là mùa hoa mẫu đơn nở rộ, không biết Trường An lúc này là cảnh tượng thịnh vượng nhường nào?
Sau đó Bạch Nhất Đường liền quay đầu ngựa đưa Tần Văn Nhân chuyển hướng đến Trường An rồi...
Đến Trường An Bạch Nhất Đường mới viết thư cho Cố Cảnh Vân, tỏ ý bọn họ sẽ lưu lại Trường An một thời gian, dự kiến phải đến tháng tư mới về kinh thành.
Hơn nữa để bọn họ không có điều kiện giục giã, Bạch Nhất Đường gắt gao che giấu bồ câu đưa thư mang theo bên người, sống c.h.ế.t không thả bay, thà tốn nhiều tiền và thời gian hơn thông qua dịch trạm gửi thư.
Cố Cảnh Vân nửa ngày cạn lời, cuối cùng cất thư vào chuyển giao cho Nam Phong, trầm mặt nói: “Đưa đến Tần phủ cho cữu cữu, cứ nói bảo ngài ấy không cần lo lắng nữa, mẫu thân bọn họ bình an vô sự.”
Nam Phong không dám hỏi kỹ, nhận lấy thư liền khom người lui xuống.
Tuy sư phụ không đáng tin cậy khiến người ta rất tức giận, nhưng ít nhất biết bọn họ bình an, cho nên sắc mặt Cố Cảnh Vân tốt hơn không ít.
Cảm nhận của Triệu Ninh là sâu sắc nhất, y cảm thấy ngọn núi lớn vốn đè trên người biến thành một hòn đá, áp lực giảm mạnh, khiến sống lưng đang căng cứng của y cũng không khỏi buông lỏng.
“Thành tích Điện thí của ngươi không tồi, Nhị giáp hạng ba, nếu Triều khảo không có gì bất ngờ chắc chắn có thể thi đỗ Thứ cát sĩ, nếu mưu cầu ngoại phóng cũng có thể mưu cầu được một huyện tốt. Ngươi bây giờ nghĩ thế nào?”
Triệu Ninh cúi đầu chắp tay nói: “Học trò muốn ở lại kinh thành.”
Cố Cảnh Vân khẽ gật đầu: “Như vậy cũng tốt, nhà các ngươi cũng không trông cậy vào ngươi làm quan kiếm tiền, Hàn Lâm thanh quý, đúng với tính tình của ngươi.”
Triệu Ninh liền thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười nói: “Vậy học trò chuẩn bị Triều khảo đây.”
Cố Cảnh Vân gật đầu: “Sau Triều khảo có khoảng hai tháng nghỉ phép, ngươi đã quyết định có về quê hay không chưa?”
“Vâng,” Trên mặt Triệu Ninh nở nụ cười rạng rỡ, kiêu ngạo và vui mừng nói: “Học trò dự định đưa Nguyên Nương về, ta đã hơn ba năm không về rồi, lần này về không chỉ muốn báo tin vui thi đỗ cho tổ phụ và phụ mẫu, mà còn phải tế tổ cáo an ủi tiên tổ, còn phải cùng Nguyên Nương nhập gia phả nữa.”
Nhớ đến người nhà thú vị đó của Triệu Ninh, trên mặt Cố Cảnh Vân cũng không khỏi lộ ra nụ cười: “Ta và sư nương ngươi chuẩn bị chút đặc sản địa phương cho các ngươi mang theo, là tặng cho Triệu lão tiên sinh.”
Nghĩ đến tổ phụ của mình, Triệu Ninh đỏ mặt nói: “Đa tạ tiên sinh.”