Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ

Chương 506:



 

Cái lạnh mùa xuân cuối cùng cũng lê bước chân chậm chạp rời đi, ánh xuân rực rỡ tranh nhau nở rộ, ánh nắng tươi sáng, chiếu lên người ấm áp dễ chịu, cành lá đ.â.m chồi, màu xanh non bắt đầu nhú ra từng đốt từng đốt, ngay cả gió xuân cũng chạy đến góp vui, từ từ thổi tới, mơn trớn trên mặt người vô cùng dịu dàng, khiến người ta từ tận đáy lòng sinh ra một sự dịu dàng trân trọng.

 

Cố Cảnh Vân ngồi trên đình nghỉ mát ở sườn núi nhìn xuống, vừa vặn thu trọn toàn bộ Thanh Khê thư viện vào tầm mắt.

 

Hôm nay là ngày học trò Thanh Khê thư viện nhập học, cho nên dưới núi là một cảnh tượng náo nhiệt, có phụ huynh đưa con cái đến đi học, cũng có thê t.ử đưa phu quân đến đọc sách, một thư viện khá lớn, hôm nay lại chật ních người.

 

Là người nắm quyền thực tế của thư viện hiện nay, Mai phó sơn trưởng vô cùng thoải mái nhàn nhã xách ấm nước sôi vừa đun xong lên tráng rửa chén trà, dùng kẹp trà đổ nước sôi sùng sục trong chén và ấm đi, vệt nước trên thành chén và thành ấm nhanh ch.óng bốc hơi khô ráo, ông tùy ý múc hai muỗng lá trà vào ấm, đậy nắp lại đợi độ nóng của ấm sấy tỏa hương trà...

 

Mai phó sơn trưởng rót cho Cố Cảnh Vân một chén trà, cười nói: “Nếm thử tay nghề của lão phu xem.”

 

Cố Cảnh Vân thu hồi tầm mắt, bưng trà lên nhấp một ngụm, mỉm cười nhạt nói: “Sớm nghe danh Mai phó sơn trưởng yêu trà, hôm nay được thấy quả nhiên danh bất hư truyền.”

 

Mai phó sơn trưởng đắc ý mỉm cười, cũng nhấp một ngụm, thở hắt ra nói: “Đã lâu rồi không được thong thả thưởng trà ngắm cảnh như thế này.”

 

Cố Cảnh Vân chỉ cười không nói, Mai phó sơn trưởng cũng nghiêng đầu nhìn xuống núi, hơn nửa cuộc đời ông đều trải qua trong Thanh Khê thư viện, từ lúc thiếu niên bắt đầu nhập học đọc sách, sau khi thi đỗ khoa cử liền không ra làm quan, mà trực tiếp đến Thanh Khê thư viện giảng dạy, đến nay ông đã ở Thanh Khê thư viện ba mươi hai năm rồi.

 

Nhìn thấy Thanh Khê thư viện dần dần khôi phục lại sự hoạt bát và vinh quang ngày xưa, ông sao có thể không vui?

 

Mai phó sơn trưởng quay đầu lại nhìn Cố Cảnh Vân: “Tô sơn trưởng quyết định đợi sau Điện thí sẽ lui về ở ẩn.”

 

“Vậy Cố mỗ xin chúc mừng Mai phó sơn trưởng trước.”

 

“Tuổi tác của ta cũng không còn nhỏ nữa, đợi ta tiếp quản cũng phải cân nhắc đến người kế nhiệm rồi.”

 

Cố Cảnh Vân nhướng mày, mỉm cười nhạt nói: “Trong thư viện nhân tài đông đúc, Mai phó sơn trưởng còn mười mấy năm nữa, kiểu gì cũng chọn được người thích hợp.”

 

Mai phó sơn trưởng nghe vậy trong lòng thở dài, Cố Cảnh Vân đây là đang chối từ rồi, ông ngược lại cũng không miễn cưỡng, dù sao thời gian còn dài, biết đâu sau này anh sẽ thay đổi chủ ý, hoặc là thực sự xuất hiện người thích hợp hơn Cố Cảnh Vân thì sao?

 

Mai phó sơn trưởng tiếc nuối nhìn phần trà còn lại trong ấm, đứng dậy nói: “Thời gian không còn sớm nữa, Cố tiên sinh cũng nên xuống chuẩn bị đi, nếu không học trò đến ghi danh lại sốt ruột.”

 

Cố Cảnh Vân khẽ gật đầu, đứng dậy hành lễ rồi cáo từ, chỉ còn lại một mình Mai phó sơn trưởng xót xa nhìn phần trà còn lại, để hối lộ Cố Cảnh Vân, ông đã lấy ra loại trà ngon nhất của mình, vốn dĩ chỉ còn lại một lạng trà này...

 

Trường tùy thấy chủ t.ử vẻ mặt rối rắm, lập tức chu đáo nói: “Lão gia, hôm nay cảnh xuân tươi đẹp, chi bằng ngài cũng ăn cắp nửa ngày nhàn rỗi đi, dù sao dưới núi cũng có các vị tiên sinh bận rộn, không cần ngài lúc nào cũng phải trông coi.”

 

Mai phó sơn trưởng nghe vậy lập tức ngồi xuống lại, thở phào một hơi rồi tươi cười rạng rỡ nói: “Ngươi nói đúng, hiếm khi ăn cắp được nửa ngày nhàn rỗi trong kiếp phù sinh.”

 

Dưới núi, học trò các lớp đều theo thứ tự đến lớp của mình tìm các tiên sinh ghi danh nhập học, chỉ có tân sinh mới chạy đến bảng thông báo tìm tình hình phân lớp của mình, trong đó đặc biệt nhiều là đại học sinh.

 

Một đám nam nhân to xác chặn trước bảng thông báo, trực tiếp che khuất luôn tầm nhìn của những người phía sau, một cậu nhóc năm nay mới chuyển trường đến thấy phía trước toàn là những đại học sinh trạc tuổi cha mình, lập tức nước mắt chực trào ra.

 

Cha cậu bé thấy vậy lập tức bế cậu lên nói: “Con trai đừng vội, cha giúp con vào xem con được xếp vào lớp nào.”

 

Cậu nhóc hít hít mũi, kìm nước mắt lại kiên cường nói: “Con không, con muốn tự mình vào xem, cha ngồi xổm xuống, con muốn ngồi trên cổ cha, con không tin bọn họ còn có thể cao hơn con!”

 

Cha cậu bé rối rắm: “Con trai, giữa chốn đông người thế này không hay lắm đâu, con muốn ngồi cao cao đợi về nhà chúng ta lại ngồi.”

 

Đáy mắt cậu nhóc lại dâng lên một tầng sương mù, trơ mắt nhìn sắp khóc đến nơi, cha cậu bé quyết đoán đặt người lên cổ, nghiêm mặt lao vào trong.

 

Các Cử nhân đang sốt ruột xem tình hình phân lớp của mình thấy vậy nhao nhao nhường đường, chỉ sợ không cẩn thận sẽ chen đứa trẻ trên vai xuống.

 

Hai cha con thuận lợi chen đến trước bảng thông báo, cậu nhóc từ trên cao nhìn xuống lướt qua bảng thông báo, rất nhanh đã quét thấy một tờ giấy lớn “Bảng phân bổ học sinh chuyển trường Nhất học cấp”.

 

Học sinh chuyển trường của Nhất học cấp lác đác không có mấy người, cho nên cậu nhóc rất nhanh đã tìm thấy tên của mình trên tờ giấy đó —— Ôn Vân!

 

Nhìn theo cái tên lên phía trước, mắt Ôn Vân sáng lên, hét lớn: “Cha, con được phân vào Trường Tùng ban!”

 

Cùng lúc đó, một tiếng kinh hô cũng vang lên: “Sở Du, ngươi được Cố tiên sinh chọn vào Trường Tùng ban rồi!”

 

Sở Du vừa chen đến trước bảng thông báo sửng sốt, sau đó trong mắt lóe lên sự mừng rỡ như điên, nhìn theo giọng nói chen đến bên cạnh bằng hữu xem tờ thông báo đó, quả nhiên tìm thấy tên mình ở cuối cùng.

 

Bằng hữu của y ngưỡng mộ ghen tị nhìn y nói: “Sở Du, vận khí của ngươi tốt thật đấy!”

 

Đúng vậy, vận khí của y tốt thật đấy.

 

Ôn Vân từ trên cao nhìn xuống Sở Du, cười hì hì nói: “Hóa ra là sư huynh, tiểu sinh hữu lễ rồi.”

 

Sở Du ngây ngốc nhìn Ôn Vân mới khoảng sáu bảy tuổi, có chút không phản ứng kịp.

 

Ôn Vân cười tít mắt, kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c nói: “Đệ cũng là của Trường Tùng ban, chủ nhiệm lớp của đệ cũng là Cố tiên sinh. Cha đệ nói Cố tiên sinh là người lợi hại nhất, nếu có thể được ngài ấy dạy dỗ, thì ít nhất có một nửa cơ hội có thể thi đỗ Tiến sĩ rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi người nghe vậy càng thêm ngưỡng mộ ghen tị hận nhìn Sở Du và Ôn Vân.

 

Sở Du lại có chút bất đắc dĩ, đối mặt với đứa trẻ này lớn hơn con trai mình chẳng được mấy tuổi, hai chữ “sư đệ” thế nào cũng không thốt ra khỏi miệng được.

 

Sở Du và hai cha con Ôn Vân chen ra khỏi đám đông, hơi chỉnh đốn lại y quan mới hành lễ với nhau nói: “Tại hạ Sở Du, còn chưa biết xưng hô với huynh đài thế nào.”

 

Ôn Mẫn đương nhiên sẽ không theo cách gọi của con trai mình, cho nên sau khi đặt con trai xuống đất liền đáp lễ nói: “Tại hạ Ôn Mẫn, người Hán Trung, Thiểm Tây, đây là khuyển t.ử.”

 

Sở Du nhìn Ôn Vân thở dài nói: “Lệnh công t.ử quả thực lợi hại, tuổi còn nhỏ đã có thể lên Nhất học cấp rồi.”

 

Học trò Nhất học cấp của Thanh Khê thư viện thường từ tám đến mười tuổi, tuổi này của Ôn Vân trong đó coi như là nhỏ rồi.

 

Ôn Mẫn dùng thần tình rất kiêu ngạo khiêm tốn nói: “Đâu có, đâu có, thực ra ta đều không hiểu, vì nghe nói Thanh Khê thư viện không tồi nên mới đưa nó đến ghi danh, các tiên sinh của thư viện lấy một bộ đề thi cho nó làm, sau đó liền nói nó không cần học từ lớp vỡ lòng, có thể trực tiếp vào Nhất học cấp. Ta cũng không ngờ nó có thể được phân vào lớp của Cố tiên sinh.”

 

Sở Du cũng là một người cha, rất hiểu sự kiêu ngạo của ông ta, cười nói: “Vậy xem ra nền tảng của lệnh công t.ử rất vững chắc, nếu không tiên sinh của thư viện sẽ không để cậu bé trực tiếp lên Nhất học cấp đâu.”

 

Y ngẩng đầu nhìn sắc trời một cái, cười nói: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi ghi danh thôi, vừa nãy ta xem một chút, Cố tiên sinh đã đặt địa điểm ghi danh của hai lớp ở cùng một chỗ.”

 

Ôn Mẫn mới đến kinh thành không lâu, không quen thuộc với Thanh Khê thư viện, nhưng Sở Du lại là người kinh thành, đã từng mộ danh đến Thanh Khê thư viện vài lần, cho nên khá hiểu rõ bố cục của nó, rất nhanh đã tìm được nơi ghi danh.

 

Nơi ghi danh nằm ngay trước cửa Nhất học cấp Trường Tùng ban, Cố Cảnh Vân bảo giáo công bày một chiếc bàn trước cửa, trên bàn bên trái bên phải đặt hai cuốn danh sách, lúc này anh đang ngồi ngay ngắn sau bàn.

 

Nếu người đến là tiểu học sinh của Nhất học cấp, anh sẽ đích thân làm thủ tục nhập học cho chúng, nếu người đến là Cử nhân của Bát học cấp...

 

Thật không khéo, Sở Du vừa vặn là người đầu tiên của Bát học cấp Trường Tùng ban đến ghi danh, y và hai cha con Ôn Mẫn đi đến trước mặt Cố Cảnh Vân cung kính hành lễ.

 

Ôn Mẫn khẽ trừng lớn mắt, ông ta sớm nghe nói Cố Cảnh Vân trẻ tuổi, lại không ngờ trẻ đến vậy, tuổi này e rằng còn chưa cập quan nhỉ?

 

Sở Du lại không chỉ một lần nhìn thấy Cố Cảnh Vân, lúc anh đỗ Trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố, còn có ở phố Linh Thánh, trước cửa Thanh Khê thư viện y đều không chỉ một lần chăm chú nhìn anh, cho nên không hề kinh ngạc.

 

“Tiên sinh, học trò Sở Du, đây là hồ sơ của học trò.” Sở Du cung kính dâng hồ sơ lên cho Cố Cảnh Vân.

 

Cố Cảnh Vân lật xem, đối chiếu với miêu tả tướng mạo, xác định là cùng một người liền cầm b.út làm thủ tục nhập học cho Sở Du.

 

Nhưng anh không giao thủ tục cho Sở Du, mà đè sang một bên, nhìn sang hai cha con Ôn Mẫn bên cạnh, sau đó dán mắt vào Ôn Vân: “Con là Ôn Vân năm nay mới chuyển vào?”

 

Ôn Vân không khỏi thót tim, chắp tay hành lễ nói: “Vâng, học trò Ôn Vân.”

 

Cố Cảnh Vân khẽ gật đầu, đưa tay nói: “Đưa hồ sơ nhập học đây.”

 

Ôn Mẫn vội kéo con trai tiến lên, Cố Cảnh Vân làm xong thủ tục cho cậu bé, quay tay lại đưa đồ cho Sở Du: “Ghi chép lại toàn bộ, năm nay Nhất học cấp Trường Tùng ban tổng cộng có bốn học sinh chuyển trường, lát nữa ngươi cứ theo bản này mà điền thủ tục cho chúng.”

 

Sở Du ngây ngốc nhận lấy, Cố Cảnh Vân lúc này mới đẩy phần hồ sơ của y đến trước mặt y: “Phần này của ngươi cũng phải ghi chép lại, lát nữa đồng song của ngươi sẽ đến ghi danh, ngươi cứ theo bản này mà làm cho họ.”

 

Nói xong đứng dậy nhường vị trí cho y.

 

Sở Du hơi ngẩn người, sau đó khom người vái chào nói: “Vâng.”

 

Ôn Mẫn:... Người này vận khí cũng tốt thật đấy, ngày đầu tiên vậy mà đã được trọng dụng như thế, không biết những Cử nhân lão gia đến muộn đó có hối hận c.h.ế.t không.

 

Ôn Vân khẽ trừng lớn mắt, tiên sinh còn có thể lười biếng như vậy sao?

 

Cố Cảnh Vân tùy ý kéo một chiếc ghế qua, ngồi dưới hiên nhà vừa phơi nắng vừa lật xem cuốn sách trong tay.

 

Thấy hai cha con Ôn Mẫn cũng không đi, giống như hai học trò bị phạt đứng chắp tay đứng một bên, anh không khỏi có chút buồn cười, vẫy tay gọi Ôn Vân qua hỏi: “Ta đã xem bài thi nhập học của con, trí nhớ của con chắc rất tốt nhỉ?”

 

Ôn Vân thót tim cúi đầu nói: “Vâng, trí nhớ của học trò luôn tốt, bình thường xem qua ba bốn lần là có thể học thuộc lòng.”

 

Ôn Mẫn thấy con trai cũng lọt vào mắt tiên sinh, trong lòng vừa kiêu ngạo lại vừa căng thẳng, vểnh tai lên nghe hai người nói chuyện, trong lòng cầu nguyện Cố Cảnh Vân lúc khảo nghiệm con trai đừng ra đề quá khó.

 

Nhưng Cố Cảnh Vân không hề khảo nghiệm Ôn Vân, mà hỏi cậu bé thời gian ngủ nghỉ bình thường, thời gian đọc sách, thường xem sách gì, xem đến trang nào rồi...

 

Bình thường đến không thể bình thường hơn.

 

Nhưng Sở Du ngồi một bên lại nhịn không được vui vẻ nhếch khóe miệng, là một tiên sinh có tám năm tuổi nghề, Sở Du hiểu rõ nhất nguyên nhân hành động này của Cố Cảnh Vân, anh vì một đứa trẻ mà sẵn sàng tiêu tốn thời gian như vậy để hỏi những vấn đề nhỏ nhặt này, có thể thấy sự coi trọng của anh đối với giáo d.ụ.c.

 

Nói cách khác, Cố Cảnh Vân rất biết cách dạy học trò.

 

Khoan bàn đến học thức của đối phương thế nào, chỉ riêng phần tâm ý này đã đủ khiến Sở Du tâm phục một nửa rồi.