Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ

Chương 491: Đại Triều Hội



 

Mùng một tháng chín đại triều hội, Hoàng đế đặc biệt sai người thông báo cho Cố Cảnh Vân, bảo anh nhất thiết phải có mặt, không được trốn việc nữa.

 

Thế là phá thiên hoang, Cố Cảnh Vân canh năm đã bò dậy, nhìn Bảo Lộ đang ngủ say, anh khá khổ não xoa xoa trán, quả nhiên trốn việc lâu rồi lại dậy sớm thật sự là quá khó chịu.

 

Cố Cảnh Vân lật chăn lặng lẽ xuống giường, đắp kỹ chăn cho Bảo Lộ vừa trở mình tiếp tục ngủ say sưa, lặng lẽ ôm quan phục để một bên ra gian ngoài mặc.

 

Đây là tối hôm qua đã tìm sẵn rồi, bổ phục của anh rất ít khi mặc, cho nên căn bản chưa từng tốn tiền đổi qua, tuy đã phát xuống hơn hai năm rồi, nhưng mặc trên người vẫn mới tinh tươm.

 

Bổ phục tứ phẩm màu sắc trầm tối, hơn nữa quan phục đều là tôn lên vẻ uy nghiêm của con người, Cố Cảnh Vân ngọc diện như sương, cộng thêm khí chất thanh lãnh, mặc vào lại như thần tiên vậy.

 

Ngay cả Lê Bảo Lộ cũng nhìn ngẩn ngơ một thoáng.

 

Cố Cảnh Vân đang định thắt đai lưng, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy nàng mơ mơ màng màng tựa vào cửa nhìn anh ngẩn ngơ, anh không khỏi giật nảy mình, sau đó bật cười nói: “Đây là vẫn chưa tỉnh sao?”

 

“Đều nói dưới đèn nhìn mỹ nhân càng xinh đẹp, quả nhiên lời người xưa không sai.”

 

Cố Cảnh Vân nở nụ cười rạng rỡ với nàng, hỏi: “Vậy nàng thích không?”

 

Lê Bảo Lộ liên tục gật đầu: “Thích!”

 

Cố Cảnh Vân liền ôm chầm lấy nàng vào lòng, nhẹ nhàng hôn một cái lên má nàng, thấp giọng cười bên tai nàng: “Vậy lần sau nàng đừng kêu tắt đèn nữa, ta cũng cảm thấy dưới đèn có một phong vị khác.”

 

Lê Bảo Lộ đỏ mặt, thẹn quá hóa giận đẩy anh ra nói: “Ta tâm như minh nguyệt, chàng lại nghĩ chuyện linh tinh gì vậy?”

 

Cố Cảnh Vân thản nhiên dang rộng hai tay với nàng, cười nói: “Ta tâm cũng như minh nguyệt, đôn luân là chuyện đứng đắn nhất trên đời này, nàng sao có thể xếp nó vào chuyện linh tinh được.”

 

Anh chớp mắt với nàng: “Chẳng lẽ chúng ta mỗi tối làm đều là chuyện linh tinh sao?”

 

Lê Bảo Lộ c.ắ.n môi, biết mình nói không lại anh, lúc thắt đai lưng cho anh liền nhịn không được hậm hực dùng thêm hai phần sức.

 

Cố Cảnh Vân “Ai da, ai da” kêu đau, trực tiếp làm Hồng Đào đang ngủ ở sương phòng bên kia giật mình tỉnh giấc, sợ tới mức Lê Bảo Lộ ôm chầm lấy eo anh, vừa nới lỏng đai lưng cho anh vừa thấp giọng nói: “Chàng nhỏ tiếng chút.”

 

Cố Cảnh Vân đắc ý nhướng mày nhìn nàng: “Ai bảo nàng bắt nạt ta?”

 

Lê Bảo Lộ bĩu môi, hai người bọn họ rốt cuộc ai bắt nạt ai a?

 

Giúp Cố Cảnh Vân mặc xong y phục, lại chỉnh lý lại cổ áo một chút, Lê Bảo Lộ lúc này mới cầm lược giúp anh chải đầu cài trâm.

 

Hồng Đào đã đi nhà bếp bưng nước nóng tới, sắc mặt nàng có chút ửng đỏ, xấu hổ nói: “Nô tỳ ngủ mê mệt, vậy mà vẫn luôn không kịp thời tỉnh lại.”

 

Lê Bảo Lộ không để ý xua tay cười nói: “Người nhà chúng ta rất ít khi dậy sớm, cũng không trách ngươi. Đưa nước tới là được rồi, ở đây không cần ngươi nữa.”

 

Hồng Đào liền thở phào nhẹ nhõm lui xuống, may mà hai vị chủ t.ử đều là người không thích hạ nhân hầu hạ gần gũi, nếu là ở phủ Trung Dũng Hầu, nàng đã sớm bị lôi xuống rồi.

 

Hồng Đào thầm cảnh cáo bản thân, lần sau không thể ngủ say như vậy nữa.

 

Đợi Cố Cảnh Vân sửa soạn xong cho mình, mặt trăng và những vì sao bên ngoài vẫn treo cao, một chút cũng không nhìn ra dấu hiệu trời sắp sáng.

 

Cố Cảnh Vân lại không thể chậm trễ thêm nữa, đẩy đẩy Lê Bảo Lộ nói: “Nàng mau về ngủ nướng đi, hôm nay đừng luyện võ nữa. Hôm nay nàng phải lên không ít tiết đấy.”

 

Lê Bảo Lộ lại khoác thêm một chiếc áo ngoài, kiên trì nói: “Ta tiễn chàng ra ngoài.”

 

Cố Cảnh Vân hơi nhíu mày.

 

Lê Bảo Lộ liền cười nói: “Quan viên bình thường đi lên triều, đương gia chủ mẫu đều phải đích thân tiễn đến cổng viện, ta hiếm khi có một cơ hội, chàng liền cũng để ta thể hội một chút đi. Lúc ra ngoài giao thiệp nhắc tới với các phu nhân khác ta cũng không đến mức không có lời nào để nói.”

 

Cố Cảnh Vân bật cười: “Chẳng lẽ nàng cũng muốn ta mỗi ngày dậy sớm đi lên triều?”

 

Lê Bảo Lộ vội vàng lắc đầu: “Thỉnh thoảng một lần thì thôi, nếu ngày nào cũng như vậy, ai muốn tiễn chàng thì tiễn đi.” Nàng không phụng bồi đâu.

 

Cố Cảnh Vân liền nhịn không được cười ha hả.

 

Chuyện này không thể trách Lê Bảo Lộ, thật sự là thời gian lên triều quá hãm hại người, đặc biệt là hãm hại phu nhân.

 

Triều hội là giờ Thìn (7 giờ sáng) bắt đầu, cho nên quan viên trước giờ Thìn nhất định phải đến Thái Hòa Điện, chư thần không thể ngồi xe ngựa vào cổng cung, cho nên mọi người đều là đi bộ vào, tuy Thái Hòa Điện cách cổng cung không xa, nhưng phải đi qua Thái Hòa Môn và vượt qua quảng trường lớn bên trong để vào đến trong đại điện đó cũng phải mất hơn một khắc đồng hồ.

 

Hơn nữa mọi người đến trong điện còn phải chào hỏi đồng liêu một chút, bái kiến thượng quan một chút, nếu muốn nghe ngóng tin tức còn phải đi giao lưu dò hỏi với người ta...

 

Tóm lại người đi sớm chính Mão (6 giờ sáng) sẽ vào Thái Hòa Điện, người muộn Mão chính ba khắc cũng phải có mặt, nếu không thì không phải là quan đợi Hoàng đế, mà là Hoàng đế đợi quan rồi.

 

Nhưng quan viên đều sống ngoài cung a, ngoài hoàng thành còn có nội thành, ngoài nội thành càng có ngoại thành, cho dù là ngồi xe ngựa cũng phải tốn không ít thời gian.

 

Từ phố Linh Thánh đến hoàng cung, trong tình huống trên đường không có người đi đường cản trở cũng phải mất khoảng nửa canh giờ, cho nên trước Mão thời ba khắc (5:45 sáng) Cố Cảnh Vân nhất định phải xuất phát từ nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quan viên rời giường thì có người hầu hạ, chỉ cần đem mình lên xe ngựa là được, nhưng phu nhân của bọn họ lại còn phải dậy sớm hơn bọn họ để chuẩn bị, cho nên Lê Bảo Lộ mới nói cái buổi tảo triều này càng hãm hại các quan phu nhân hơn.

 

May mà phu quân nàng có đặc quyền, thường xuyên trốn việc, có thể không lên triều thì không lên triều, nếu không nàng chắc chắn không làm được mấy ngày thê t.ử tốt.

 

Bởi vì là thỉnh thoảng một lần, cho nên Lê Bảo Lộ tính tình đặc biệt tốt dùng hộp đựng thức ăn xếp cho Cố Cảnh Vân một l.ồ.ng bánh bao, lại xếp một ít điểm tâm, còn dùng giấy dầu gói mấy miếng điểm tâm chống đói nhét vào hà bao cho anh.

 

“Nghe nói các đại thần cãi nhau sẽ quên mất thời gian, những thứ này chàng mang theo, giữa chừng nếu đói thì lén ăn một miếng, chàng không thể học bọn họ đem dạ dày hành hạ hỏng được.”

 

Lại dùng ống tre đựng một ống canh xương hầm cả đêm cho anh, lúc này mới tiễn anh lên xe ngựa.

 

Cố Cảnh Vân nghe lời nàng cất kỹ từng thứ một, sau khi lên xe ngựa liền vẫy tay với nàng nói: “Được rồi hiền thê, mau về ngủ bù đi.”

 

Lê Bảo Lộ nhịn không được ngáp một cái, thấy chậm trễ như vậy sắc trời vậy mà có xu hướng sắp sáng, vội vàng vẫy tay cáo biệt: “Vậy chàng bảo trọng, ta về trước đây.”

 

Đưa mắt nhìn xe ngựa ra khỏi cửa, Lê Bảo Lộ lập tức về phòng ngủ bù, vừa nằm lên giường nàng liền liên tục ngáp, trực tiếp ngáp đến ứa cả nước mắt, sau đó ôm chăn trở mình liền vô ưu vô lự ngủ thiếp đi.

 

Cố Cảnh Vân lúc này đang ngồi trong xe ngựa dùng bữa sáng.

 

Dạ dày anh luôn nhỏ, nhưng lúc này cũng ăn hết một l.ồ.ng bánh bao, và ăn mấy miếng điểm tâm, sau đó liền chậm rãi uống mấy ngụm canh.

 

Bởi vì sự ân cần giúp đỡ của Lê Bảo Lộ, lúc anh đến Thái Hòa Điện vẫn còn sớm, ánh ban mai vừa hé, sương sớm vẫn còn rất nặng, trước Thái Hòa Điện mờ ảo chỉ lác đác vài vị triều thần đang đi, nhìn thấy Cố Cảnh Vân đang chậm rãi đi bộ tới đều kinh hãi, trong lòng không hẹn mà cùng dâng lên cao, cảnh giác nghĩ: Xem ra trong triều sắp xảy ra đại sự rồi!

 

Người có cùng suy nghĩ với bọn họ không ít, các triều thần lục tục chạy tới nhìn thấy Cố Cảnh Vân đều là vẻ mặt như gặp quỷ, sau đó treo cao một trái tim, vừa muốn tiến lên tìm anh nghe ngóng xem tại sao anh lại đến tham gia triều hội, lại không dám, cho nên trong Thái Hòa Điện liền có chút yên tĩnh quỷ dị.

 

Mọi người đều nhìn Cố Cảnh Vân muốn nói lại thôi, nhưng lại tránh anh không dám tiến lên, cho nên Cố Cảnh Vân chắp tay tựa vào cột nhắm mắt dưỡng thần, xung quanh anh vậy mà trống ra một vòng tròn lớn.

 

Lúc Tần Tín Phương và Bành Đan khoác tay nhau đi vào đầu tiên nhìn thấy chính là Cố Cảnh Vân hạc trong bầy gà.

 

Tần Tín Phương nhìn không khỏi buồn cười, rõ ràng là một người bát diện linh lung nhất, lại bởi vì anh không chịu dụng tâm mà mang lại cho người ta cảm giác cao lãnh, ngược lại khiến người ta sợ hãi năng lực của anh.

 

Ông lắc đầu buồn cười, tiến lên hỏi: “Hôm nay cháu sao lại rảnh rỗi tới đây?”

 

Tất cả mọi người đều vểnh tai lên nghe lén, ngay cả Bành Đan cũng vừa chào hỏi đồng liêu vừa vểnh cao tai.

 

Cố Cảnh Vân bất đắc dĩ: “Cữu cữu, hôm nay là đại triều hội, ngoại sinh vốn dĩ nên tới mà.”

 

Anh không lớn không nhỏ vừa vặn là quan tứ phẩm, là có tư cách lên triều đấy.

 

Tần Tín Phương nghe vậy lại hừ một tiếng: “Cháu còn biết cháu vốn dĩ nên tới a, cháu bẻ ngón tay tính thử xem, năm nay đến bây giờ cháu tổng cộng lên triều mấy lần?”

 

Cố Cảnh Vân sờ sờ mũi: “Ngoại sinh đây không phải là bận sao, hơn nữa ngày thường cũng thực sự không có việc gì có thể để cháu xen lời vào.”

 

Vậy hôm nay thì sao, hôm nay ngài muốn xen lời vào chuyện gì?

 

Mọi người đều liếc về phía bên này, nhưng Tần Tín Phương lại không hỏi nữa, mà là huấn luyện: “Đã tới rồi thì thái độ đoan chính một chút, đừng giống như bộ dạng chưa tỉnh ngủ, còn có bao nhiêu lão đại nhân ở đó, mềm nhũn như vậy còn ra thể thống gì?”

 

Cố Cảnh Vân khom người đáp vâng.

 

Các triều thần lại suýt hộc m.á.u, thứ bọn họ muốn nghe không phải cái này a!

 

Bành Đan cười một tiếng, sau khi chào hỏi đồng liêu xong liền quay sang, mỉm cười với Cố Cảnh Vân nói: “Thanh Hòa càng ngày càng tháo vát rồi, ta nghe Tô sơn trưởng nói cháu bây giờ đang dẫn dắt Quế ban, ta thấy Xuân vi năm sau cháu sẽ trở thành vị thầy của Tiến sĩ trẻ tuổi nhất từ khi bản triều thành lập tới nay rồi.”

 

“Hiếm khi Bành Nội các khen người, cữu cữu ngài nghe thấy rồi chứ, cháu bây giờ rất bận đấy.”

 

Tần Tín Phương trừng mắt nhìn anh, Bành Đan lại cười ha hả, lắc đầu nói: “Đứa trẻ này lại cố ý chọc cữu cữu cháu, cháu muốn nghe ta khen cháu còn không đơn giản? Mỗi ngày đến trước mặt ta lượn một vòng, ta chắc chắn ngày nào cũng khen cháu, chỉ sợ cháu còn nghe phiền rồi ấy chứ.”

 

Lại quay đầu cười với Tần Tín Phương nói: “Sư đệ đừng trách ta, thật sự là Thanh Hòa quá xuất sắc, thế hệ bọn chúng còn chưa ai sánh kịp cháu nó, Tự Thanh còn lớn hơn cháu nó vài tuổi, lại vỗ ngựa cũng không theo kịp a.”

 

Cố Cảnh Vân trong lòng cười lạnh, ngoài mặt lại ngoan ngoãn vô cùng.

 

Tần Tín Phương cũng cười nói: “Sư huynh đừng khen nó nữa, huynh xem nó ngày thường trầm túc vững vàng lại là người không chịu nổi lời khen nhất. Khen thêm nữa nó chỉ sợ sắp ngông cuồng lên rồi.”

 

“Ta lại không tin, Thanh Hòa làm lão sư của Thái t.ử còn chưa ngông cuồng, sao có thể lúc ta khen vài câu lại ngông cuồng lên? Tự Thanh nếu có thể học được hai phần của cháu nó ta cả đời này cũng mãn nguyện rồi. Theo ta thấy, trong thế hệ bọn chúng người có thể trầm tĩnh nhất cũng phải là Thanh Hòa.” Bành Đan nhìn về phía Cố Cảnh Vân cười nói: “Bọn trẻ làm việc luôn khó tránh khỏi hấp tấp vội vàng, cho nên thường thường việc chưa thành đã ầm ĩ lên rồi, không giống như Thanh Hòa, việc cháu nó muốn làm rất ít khi không thành, hơn nữa thường thường là đã có kết luận rồi mới lộ ra.”

 

“Đứa trẻ thế hệ sau nếu đều có thể giống như Thanh Hòa một tiếng, Đại Sở chúng ta cho dù là lặp lại vinh quang của Thánh tổ cũng đều có khả năng a.”

 

“Sư huynh quá đề cao nó rồi...” Tần Tín Phương cười định chuyển chủ đề.

 

Bành Đan lại khẽ lắc đầu, trực tiếp ngắt lời ông nhìn về phía Cố Cảnh Vân: “Chỉ là không biết Thanh Hòa lần này lên triều lại có kinh hỉ gì cho chúng ta?”

 

Kinh hỉ thì không có, kinh hách thì có một cái, ngài sẽ nhận chứ?

 

Cố Cảnh Vân chậm rãi mỉm cười với ông ta, bên tai liền vang lên tiếng roi quất, Hoàng đế bệ hạ đến rồi!