Lúc Lê Quân về đến nhà thì Lê Hiệp và Lê Thăng đang dẫn Lê Trác chuẩn bị rời đi, y lập tức cung kính tiễn người ra đến cửa.
Đợi người vừa đi, Lê Hồng lập tức sáng mắt lên hỏi: “Thế nào, đàm phán ổn thỏa chưa? Ta thấy sắc mặt Lê Hiệp có chút không dễ coi.”
Lê Quân đỡ hắn trở về, đợi đến tiền sảnh mới nói: “Đàm phán ổn thỏa rồi, chi này của chúng ta quy tộc, một vạn lượng trong tộc chuộc lại phần ngạch năm xưa do nhị muội bù đắp vào, đợi sau khi quy tộc bọn họ lại bỏ ra mười sáu vạn lượng mua lại. Trừ đi một vạn lượng trả lại cho nhị muội, chúng ta còn mười lăm vạn lượng, ngoài ra, bọn họ còn phải đem tổ trạch của chi chúng ta trả lại cho chúng ta.”
Mai thị kích động che miệng lại: “Mười lăm vạn lượng?” Nhiều tiền như vậy, bọn họ cho dù nằm ăn uống cả đời cũng không hết a.
Lê Hồng cũng rất hưng phấn, xoay hai vòng sau đó lại có chút bất mãn nói: “Đồng Tâm Đường kiếm tiền như vậy, chi này của chúng ta chiếm phần ngạch nhiều như thế, vậy mà chỉ đòi mười lăm vạn lượng, thế này cũng quá ít rồi.”
Thấy tròng mắt cha mình đảo qua đảo lại, Lê Quân liền biết hắn lại nghĩ ra chủ ý xấu rồi, không khỏi lạnh mặt nói: “Cha, trước khi con về nhị muội đã đặc biệt dặn dò rồi, bảo người đừng làm hỏng việc, bằng không...”
Lê Quân ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
Lê Hồng giống như xuyên qua y nhìn thấy Lê Bảo Lộ, không khỏi rùng mình một cái, bĩu môi nói: “Ta cũng không nói muốn làm gì, chỉ là mười lăm vạn lượng cũng quá ít rồi.”
“Đừng quên trước đó Lê tộc trưởng đưa ra là mười vạn lượng, nhị muội có thể tranh thủ được con số này đã rất tốt rồi. Huống hồ chi này của chúng ta còn có thể quy tộc!”
Lê Hồng bĩu môi không nói chuyện, nếu Lê Bảo Lộ có tâm, bao nhiêu tiền mà không tranh thủ được?
Tuy hắn chưa từng làm việc trong Đồng Tâm Đường, nhưng năm xưa cha hắn mỗi năm đều nhận hoa hồng từ trong tộc, số tiền đó cũng không ít.
Mười lăm vạn lượng nhìn thì nhiều, nhưng so với lợi nhuận của những phần ngạch đó thì chẳng đáng nhắc tới.
Lê Bảo Lộ quả thực có năng lực chèn ép Lê thị, bắt bọn họ bỏ ra nhiều tiền hơn, nhưng nàng tại sao phải làm như vậy?
Tình cảnh hiện tại của Lê Hồng và Lê Quân, tiền không nằm ở chỗ nhiều, thích hợp mới là tốt nhất, thậm chí nàng đều đã giúp bọn họ quy hoạch xong nơi tiêu tiền rồi.
Người như Lê Hồng trên tay vốn không nên có một đồng tiền nào, bởi vì có tiền đồng nghĩa với việc hắn có nhiều vốn liếng hơn để làm ác, nàng cũng không muốn dăm ba bữa lại nghe thấy tin tức xấu truyền đến từ phía hắn.
Cho nên khi Lê Quân lại đến báo cáo tiến độ quy tộc với Lê Bảo Lộ, Lê Bảo Lộ liền hỏi: “Vậy mười lăm vạn lượng đó huynh dự định xử trí thế nào?”
Lê Quân ngẩn ra, sau đó nhíu mày nói: “Chuyện này ta vẫn chưa nghĩ tới, bất quá lại phải lấy ra một phần tiền mua một căn nhà ở kinh thành, sau này chi này của chúng ta liền định cư ở kinh thành, giữa mọi người với nhau cũng có thể có cái chiếu ứng. Sau này nếu ta ra ngoài đi buôn, còn xin nhị muội chiếu cố đại tỷ và tam muội nhiều hơn một chút.”
“Nếu chưa nghĩ tới, vậy thì bây giờ bắt đầu nghĩ đi, huynh không phải nói bên Thuận Đức nghị định ngày lành hăm tám tháng sáu quy tộc sao? Cũng chỉ còn hai tháng nữa, đại khái chi này của chúng ta vừa quy tộc bọn họ sẽ đưa bạc cho huynh.”
Tháng bảy là tháng cô hồn, mà tháng tư đã sắp kết thúc, để tránh đêm dài lắm mộng, Lê thị chỉ có thể chọn ngày trong tháng năm và tháng sáu.
Đáng tiếc khoảng cách ngày lành gần nhất với bọn họ có hai ngày, một là mùng ba tháng năm, một chính là hăm tám tháng sáu.
Mùng ba tháng năm ngày quá gần, đám người Lê Hiệp căn bản không kịp chuẩn bị, huống hồ muốn rút ra mười lăm vạn lượng, bắt buộc phải bàn giao với tộc nhân một tiếng, cho nên bọn họ chỉ có thể chọn hăm tám tháng sáu.
Thật trùng hợp, Thanh Khê thư viện vừa mới ấn định ngày thi cuối kỳ, là ngày hăm hai tháng sáu, hăm lăm tháng sáu kết thúc.
Môn học mà Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ giảng dạy đều thi xong ngay ngày đầu tiên, cho nên bọn họ xin nghỉ với thư viện rất dễ dàng được phê chuẩn.
Là chủ nhiệm lớp, tuy lúc cuối kỳ bỏ lại một lớp học trò đang gào khóc đòi ăn rất áy náy, nhưng quy tộc là đại sự, là đứa con gái duy nhất của Lê Khang và mẫu thân Phó thị, nàng bắt buộc phải có mặt.
Mà Thuận Đức ở Hà Bắc, từ kinh thành đến Thuận Đức khoái mã gia tiên cũng chỉ mất ba ngày, Lê Bảo Lộ thì không vấn đề gì, Cố Cảnh Vân nha...
Lê Bảo Lộ thu hồi dòng suy nghĩ, nhìn về phía Lê Quân nói: “Sau khi quy tộc liền phải bắt đầu chọn lựa mộ địa, ta và Cảnh Vân ca ca dự định về Quỳnh Châu dời phần mộ của tổ phụ tổ mẫu và phụ mẫu ta về, để bọn họ lá rụng về cội.”
Lê Quân chấn động, lập tức nói: “Ta đi cùng hai người, ta là trưởng tôn, chuyện này vốn dĩ nên do ta làm.”
Lê Bảo Lộ khẽ gật đầu: “Vậy huynh đã nghĩ tới chưa, ta đi rồi, huynh cũng đi rồi, mười lăm vạn lượng trong tộc bồi thường sẽ rơi vào tay ai?”
Sắc mặt Lê Quân cứng đờ: “Cha ta?”
Khóe miệng Lê Bảo Lộ hơi vểnh lên: “Có tiền rồi huynh đoán xem ông ấy sẽ làm những gì?”
Lê Quân giật giật khóe miệng, suy tư một lát vẫn không biết nên xử trí mười lăm vạn lượng đột nhiên xuất hiện này như thế nào.
Nếu chỉ là một hai vạn, y mua một căn nhà, lại sắm sửa chút đồ đạc và ruộng đất cũng tiêu xài gần hết rồi, số tiền còn lại có thể giữ làm vốn liếng làm ăn.
Nhưng bây giờ là mười lăm vạn lượng, ở thời đại mà một năm hai mươi lượng bạc đã có thể sống rất tốt, có thể thấy được sức mua của mười lăm vạn lượng này rồi.
Không để cha y chạm vào số tiền này chỉ có hai cách, một là tiêu xài hết, còn có một cách nữa chính là mang theo bên người.
Mang theo bên người là không thể nào, tâm y có lớn đến đâu cũng không dám mang theo nhiều tiền như vậy bên người.
Huống hồ ngân phiếu vẫn có rủi ro, cho nên Lê thị chi trả cho y đa phần là bạc trắng hoặc hoàng kim, ngân phiếu chỉ có thể chiếm một phần rất nhỏ.
Nếu đem số tiền này gửi hết vào tiền trang, y có thể an tâm sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Câu trả lời là phủ định.
Ngay cả Lê Bảo Lộ mang theo ký ức kiếp trước cũng không quá tin tưởng tiền trang của thời đại này, huống hồ là Lê Quân thổ sinh thổ trưởng?
Nếu đã không thể mang theo bên người, vậy thì chỉ có thể tiêu xài hết.
Y nghĩ nửa ngày cũng không thể nghĩ ra y nên an bài số tiền này như thế nào, bởi vậy ngẩng đầu nhìn về phía Lê Bảo Lộ: “Nhị muội cảm thấy ta nên an bài số tiền này như thế nào?”
Lê Bảo Lộ đặt tách trà xuống: “Ta nghe huynh nói huynh muốn bắt đầu từ thương nhân nhỏ nhất?”
“Phải, ta không có kinh nghiệm, cũng không có người có thể chỉ điểm ta, ta chỉ có thể từng chút từng chút một tự mày mò, tóm lại không thể ngay từ đầu đã đầu tư quá nhiều.”
Lê Bảo Lộ thầm gật đầu: “Vậy thì không cần giữ lại quá nhiều tiền mặt.”
Lê Bảo Lộ mỉm cười nói: “Huynh có nghĩ tới sau này an bài đại đường tỷ và Liễu tỷ nhi như thế nào không?”
Lê Quân đầy đầu sương mù: “An bài thế nào?”
Cha mẹ y đều muốn tìm cho đại tỷ y một người đàn ông khác để gả đi, bất quá Lê Hà bởi vì từng trải qua loại tra nam như vậy, bởi vậy đối với đàn ông có chút sợ hãi và chán ghét, tịnh không muốn xuất giá.
Lê Quân nghĩ không gả thì không gả, có y ở đó, tự nhiên sẽ không để tỷ ấy bị đói bị lạnh, mọi người cùng nhau sống qua ngày, y nuôi tỷ ấy đến già là được.
Còn nếu tỷ ấy muốn gả, y liền chuẩn bị cho tỷ ấy một phần của hồi môn hậu hĩnh, để nhà chồng tỷ ấy không dám coi thường tỷ ấy.
Còn về Lê Liễu, muội ấy tuổi vẫn còn nhỏ, đợi thêm hai năm nữa tìm được người thích hợp rồi gả đi là được, trước đây y còn lo lắng chuyện của hồi môn, bất quá bây giờ đột nhiên có nhiều tiền như vậy, của hồi môn của muội ấy cũng không còn là vấn đề nữa.
Lê Bảo Lộ chỉ liếc y một cái liền biết y đang nghĩ gì rồi, thời đại này, có thể nhớ đến việc chuẩn bị của hồi môn cho tỷ muội đã coi như là huynh đệ tốt rồi.
Nhưng bản ý của Lê Bảo Lộ tịnh không dừng lại ở đó, mười lăm vạn lượng này nàng không phải tranh thủ cho gia đình nhị thúc, mà là vì cháu trai và cháu gái của tổ phụ mẫu mà tranh thủ.
Lê Quân có, Lê Hà và Lê Liễu tự nhiên cũng phải có.
“Đề nghị của ta là chia số tiền đó thành ba phần, mỗi người năm vạn lượng, mỗi người tự mua nhà, ruộng đất và cửa hàng, số tiền còn lại cũng chẳng còn bao nhiêu, đến lúc đó mỗi người tự cầm lấy để phòng hờ lúc khẩn cấp. Đương nhiên, bây giờ đại đường tỷ và Liễu tỷ nhi chưa xuất giá, cũng chưa phân gia với huynh, các tỷ ấy vẫn sống cùng huynh. Đợi sau này các tỷ ấy xuất giá rồi, hoặc là sau khi huynh cưới vợ sinh con các tỷ ấy không muốn sống cùng huynh nữa, các tỷ ấy lại dọn ra ngoài sống trong nhà của mình là được.”
Lê Quân trợn mắt há hốc mồm.
Lê Bảo Lộ liếc y một cái: “Sao, huynh luyến tiếc số tiền đó?”
“Không, không phải,” Lê Quân lắp bắp nói: “Chỉ là...” Chỉ là y chưa từng biết tiền còn có thể chia như vậy.
Như vậy, đại tỷ và tiểu muội mỗi người sẽ có năm vạn lượng của hồi môn, đây mới chỉ là giai đoạn hiện tại, nếu sản nghiệp có lợi nhuận, sau này chỉ có nhiều hơn.
Mắt Lê Quân hơi sáng lên, như vậy, cho dù không dựa vào nhà chồng, các tỷ ấy cũng có thể áo cơm không lo, không cần phải khép nép lấy lòng người nhà chồng nữa.
Lê Quân từ Quỳnh Châu đi ra cảm thấy chỉ cần có thể ăn no mặc ấm, muốn đi đâu thì đi đó đã là hạnh phúc lớn bằng trời rồi.
Y xoay chuyển một chút rồi hỏi: “Sản nghiệp mua được là trực tiếp ghi danh dưới tên các tỷ ấy sao?”
Thấy y không phản đối, khóe miệng Lê Bảo Lộ hơi vểnh lên nói: “Đúng, huynh tốt nhất nên hỏi qua các tỷ ấy trước, xem các tỷ ấy muốn mua nhà và ruộng đất ở đâu. Ta thì đề nghị các huynh mua về phía Bảo Định hoặc là lên phía Bắc một chút, đặc biệt là phía Bắc, đất đai màu mỡ lại rộng lớn, rất rẻ, đến lúc đó cho thuê mỗi năm thu chút tô tức cũng có thể được không ít. Còn nhà thì tạm thời cho thuê, đợi sau này muốn dọn ra ngoài rồi lại thu hồi lại.”
“Nhà ở kinh thành không lo không cho thuê được, lại giữ lại chút tiền mặt phòng hờ lúc khẩn cấp là được.” Lê Bảo Lộ thấy y không giỏi những việc này, liền từng chút từng chút một dạy y nói: “Nếu có thể tìm được chỗ tốt, tốt nhất mua cho các tỷ ấy hai cái cửa hàng, bây giờ các tỷ ấy không tiện, tạm thời cho người khác thuê, đợi sau này các tỷ ấy nếu có hứng thú lại thu hồi tự mình kinh doanh.”
Có nhà có ruộng có cửa hàng còn có tiền mặt, nếu như vậy Lê Hà và Lê Liễu còn sống không tốt thì đó chính là vấn đề của bản thân các nàng rồi.
Trải sẵn đường cho bọn họ, tiền đồ tương lai phải dựa vào chính bọn họ đi liều mạng rồi, mà Lê Bảo Lộ làm đến bước này cũng có thể không thẹn với lương tâm mà đi gặp tổ phụ tổ mẫu rồi.
Còn về Lê Hồng, không để ý đến hắn chính là sự khoan dung lớn nhất đối với hắn rồi.
“Chuyện này huynh tự mình lén lút thương nghị với đại đường tỷ và Liễu tỷ nhi là được, không cần nói cho nhị thúc và nhị thẩm.” Lê Bảo Lộ ý vị thâm trường nói: “Bọn họ dẫu sao cũng lớn tuổi rồi, chỉ cần huynh hiếu thuận bọn họ là có thể an hưởng tuổi già, không cần thao tâm quá mức.”
Lê Quân hiểu rõ, gật đầu nói: “Ta hiểu rồi.”
Cha y không cần phải nói, thuộc loại có tiền chỉ lo cho bản thân, số tiền này thật sự đến tay hắn, chỉ e chuyện đầu tiên hắn làm chính là đuổi bọn họ ra ngoài.
Còn mẹ y, bà ấy là thật lòng yêu thương bọn họ, đối với đại tỷ và tiểu muội bà ấy đều thật lòng yêu thương, nhưng phần yêu thương này tuyệt đối sẽ không để các nàng chia đều số tiền này với y.
Huống hồ, mẹ y không có tâm nhãn, cha y lại có quá nhiều tâm nhãn, bà ấy biết rồi, cha y cách lúc biết cũng không còn xa nữa.
Cho nên chuyện này cũng chỉ có thể nói cho đại tỷ và tiểu muội.
Đại tỷ không cần phải nói, ngay cả tiểu muội cũng rất kín miệng, dễ dàng sẽ không tiết lộ cơ mật bực này đâu.