Lê Bảo Lộ không yên tâm về sư phụ nàng, kiên quyết đi theo sau Giới Sát đại sư đến khách phòng. Sư phụ nàng đang dắt An Cát chạy quanh phòng, Hạng Phi Vũ bình thản khoanh chân ngồi trên giường, tay bưng một chén trà nhìn hai người.
Giới Sát đại sư vừa xuất hiện, ba người trong phòng đều biến sắc. Bạch Nhất Đường còn đỡ, trên mặt coi như trấn định hành lễ với Giới Sát đại sư, An Cát thì mặt mày trắng bệch lao thẳng ra cửa định trốn.
Giới Sát đại sư bước chân nhẹ nhàng, không lệch không nghiêng vừa vặn chắn ngay cửa, hiền từ chắp tay với y: “A di đà Phật, An thí chủ biệt lai vô dạng hồ.”
An Cát run rẩy môi nói: “Ta ta ta, ta không quen ngài, ta bây giờ mới mười tám tuổi...”
Hạng Phi Vũ “phụt” một tiếng phun ra một ngụm trà, không nhịn được bật cười thành tiếng.
An Cát nhìn Giới Sát đại sư là thật sự muốn khóc rồi, y có bóng ma tâm lý mãnh liệt với Giới Sát đại sư, bất cứ ai sống cùng ông ba năm đều sẽ có bóng ma thôi.
Giới Sát đại sư vẻ mặt thương xót nhìn y: “Xem ra bệnh của An thí chủ lại tái phát rồi, chi bằng theo bần tăng về Thiếu Lâm tu dưỡng một thời gian. Dù sao sau khi phát bệnh ngươi không khống chế được bản thân, dễ làm hại người hại mình. Phật có tâm từ bi, thiên địa vạn vật đều có linh, không dám làm tổn thương, huống hồ là người...”
Trong mắt An Cát lóe lên sự mờ mịt, trong đầu hỗn loạn một mảng. Y vốn dĩ có bệnh, trước đó lúc đuổi theo Bạch Nhất Đường sự bạo ngược trong lòng từng chút từng chút bị kích phát ra, đang lúc đầu óc nóng lên, nhưng đột nhiên nhìn thấy Giới Sát đại sư, sự kiêng dè ẩn giấu trong lòng liền trồi lên, y biết người trước mắt không thể trêu vào.
An Cát muốn lách qua ông trốn ra ngoài, nhưng Giới Sát đại sư nhìn thấy tia sáng đỏ đáy mắt y sao dám để y rời đi lúc này?
Ông khẽ thở dài trong lòng, vốn dĩ chỉ muốn nhân cơ hội trò chuyện với tiểu bối mà mình tán thưởng, ai ngờ thật sự cần ông ra tay?
Vẻ từ bi trên mặt Giới Sát đại sư càng đậm hơn, đối với An Cát tuôn ra một tràng Phật kệ đạo lý.
An Cát ngơ ngác, sau khi xông trái đột phải đều không trốn thoát được, trong mắt lóe lên tia sáng đỏ, chân khí ngưng tụ ở lòng bàn tay định ra tay. Bạch Nhất Đường liền từ phía sau bên hông lướt qua, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái vào sau gáy y, An Cát trợn trắng mắt liền ngất xỉu.
Giới Sát đại sư bình thản đỡ lấy người, khẽ gật đầu với Bạch Nhất Đường: “Bạch thí chủ có lòng rồi, bần tăng đưa An thí chủ về trước, đợi tình trạng của y ổn định lại sẽ đến tìm ngài ôn chuyện.”
Không, ta một chút cũng không muốn ôn chuyện với ngài.
Bạch Nhất Đường vẻ mặt đờ đẫn tiễn Giới Sát đại sư đi.
Hạng Phi Vũ nhìn Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ đang chắp tay đứng ở cửa, quay đầu nói với Bạch Nhất Đường: “Hai đồ đệ này của huynh có chút thú vị đấy, vậy mà lại biết đi dọn cứu binh.”
Không phải nói chưa từng lăn lộn giang hồ sao, sao lại biết lúc này đi tìm Giới Sát đại sư là hữu dụng nhất?
Bạch Nhất Đường liếc ông một cái không nói gì, gọi Lê Bảo Lộ và Cố Cảnh Vân vào, hỏi: “Có bao nhiêu môn phái đến quan lễ?”
“Cũng không ít, Hoa Sơn ta, Thiếu Lâm, Tung Sơn, Nga Mi, Tô thị sơn trang các loại đều phái người tới. Bất quá bọn họ đều biết Lăng Thiên Môn các huynh ít người, không trông cậy huynh thiết đãi, mọi người đều tự tìm chỗ ở rồi. Nhưng ngoại trừ Giới Sát đại sư của Thiếu Lâm ra thì không ai biết sơn môn của Lăng Thiên Môn các huynh ở đâu, cho nên mọi người đành tạm thời ở lại Nhã Châu này. Nói đi nói lại sơn môn của các huynh xa không?”
Bạch Nhất Đường im lặng một lát mới nói: “Hơi hẻo lánh một chút, hơn nữa môn phái chúng ta nhỏ, không chứa nổi nhiều người các huynh như vậy, các huynh nếu đến quan lễ chỉ có thể ở ngoài trời thôi.”
Hạng Phi Vũ trừng to mắt: “Huynh bằng lòng để lộ vị trí sơn môn của các huynh?”
Lăng Thiên Môn trên giang hồ luôn rất thần bí, không chỉ bởi vì mỗi đời chỉ có một truyền nhân, lại hành sự thần bí, trong tối có thế lực không tên tuổi giúp đỡ bọn họ, mà còn bởi vì sơn môn của bọn họ rất ẩn mật. Ngoại trừ Thiếu Lâm tự thì không ai biết vị trí cụ thể của Lăng Thiên Môn.
Giống như Hoa Sơn, bọn họ cũng chỉ có thể biết Lăng Thiên Môn ở Nhã Châu, nhưng ở đâu Nhã Châu thì không ai biết. Mà Lăng Thiên Môn ở nơi đặt sơn môn của bọn họ cũng rất khiêm tốn, bách tính và quan viên ở đây đều không biết dưới quyền quản lý của mình còn có một môn phái nổi tiếng như vậy đấy.
Lần này ông tưởng Bạch Nhất Đường sẽ làm lễ lấy lệ trong thành Nhã Châu, coi như có lời giải thích với mọi người là được rồi, không ngờ ông lại cho phép mọi người đến sơn môn của mình.
Bạch Nhất Đường tựa vào giường nói: “Không thấy ta mang cả quan viên đến sao? Đã đầu quân cho triều đình rồi, sơn môn đó còn gì phải giấu giếm nữa? Huống hồ nơi đó cũng chẳng có bí mật gì.”
Bí mật của Lăng Thiên Môn đều ở trong núi.
“Trên giang hồ người kỳ lạ nhiều, lần này đến lại đều là giang hồ đại phái, không giống với những người của phủ Khai Phong kia.” Bạch Nhất Đường quay đầu nói với Lê Bảo Lộ: “Khinh công của con đối phó với những người giang hồ phủ Khai Phong kia thì dư sức, nhưng đối phó với những lão tiền bối này cũng chỉ miễn cưỡng có thể chạy trốn. Mang theo nó là không thể nào rồi, cho nên mấy ngày nay các con đều cẩn thận một chút, cố gắng không rước lấy rắc rối. Bị ức h.i.ế.p thì tạm thời nhịn đã, về tìm sư phụ, sư phụ xả giận cho con.”
Hạng Phi Vũ tò mò nhìn chằm chằm Lê Bảo Lộ: “Đồ đệ này của huynh mới bao lớn, vậy mà có thể chạy trốn dưới tay chúng ta?”
Ông d.ư.ợ.c d.ư.ợ.c d.ụ.c thí (nóng lòng muốn thử): “Chi bằng để ta thử xem...”
Khinh công của Bạch Nhất Đường quá tốt, ông giỏi kiếm pháp, giao thủ với ông ngay cả vạt áo của ông cũng không chạm tới được, nhưng nếu đổi thành đồ đệ ông...
Hạng Phi Vũ càng có hứng thú hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Nhất Đường lại đẩy ông sang một bên, tiếp tục nói với Lê Bảo Lộ: “Có vài người con phải tránh xa ra, cố gắng ngay cả mặt cũng đừng gặp. Người đầu tiên chính là An Cát của Tung Sơn vừa rồi, y là một kẻ điên.”
Câu này không mang bất kỳ ý nghĩa chê bai nào, chính là ý trên mặt chữ, An Cát là một kẻ điên.
Theo lời sư phụ nàng nói, An Cát là con trai của Chưởng môn tiền nhiệm Tung Sơn, vừa sinh ra đã căn cốt kỳ giai, sau khi biết ghi nhớ vừa tập võ ngộ tính cũng rất cao, quả thực chính là kỳ tài luyện võ, mức độ nổi tiếng của y còn trên cả sư phụ nàng.
Cho nên cha y yêu cầu y đặc biệt nghiêm khắc, trong sinh mệnh của y ngoại trừ học thuộc bí kíp võ công thì chính là tập võ. Sư phụ nàng đi theo sư tổ đi lại chốn thôn quê nghịch bùn, va va vấp vấp múa khinh công chơi đùa cùng đám bạn nhỏ thì y một mình đang tập võ. Sư phụ nàng bắt đầu tiêu sái tự tại gọi bạn gọi bè vác kiếm đi chân trời góc bể thì y vẫn đang bế quan tập võ.
Một người như vậy trầm mặc ít nói, vững vàng như núi, trong đại hội thay đổi Võ lâm minh chủ một khóa nữa đã đại phóng dị thải. Năm đó Quân T.ử Kiếm Hạng Phi Vũ, Phi Hiệp Bạch Nhất Đường đều bại dưới tay y, phái Tung Sơn có thể nói là danh tiếng vang dội.
Đáng tiếc Chưởng môn phái Tung Sơn cũng không dựa vào con trai mình lên làm Võ lâm minh chủ. Nghe nói Chưởng môn phái Tung Sơn vì thế vô cùng tức giận, ông ta đã qua tuổi tri thiên mệnh, vị trí Chưởng môn mười năm thay một lần, lần sau ông ta càng không có cơ hội nữa, thế là liền đặt toàn bộ hy vọng lên người con trai mình.
An Cát đã là đệ nhất nhân trong số những người cùng thế hệ lúc bấy giờ, nhưng thế này vẫn chưa đủ. An Chưởng môn hy vọng y có thể là đệ nhất nhân của tiền bối, tiền tiền bối, như vậy lần sau tranh vị trí Võ lâm minh chủ ông ta mới nắm chắc hơn.
Nhưng năm đó An Cát mới mười bốn tuổi, thuộc nhóm thiếu niên, mười năm sau cũng mới hai mươi tư. Kẻ nào tranh Võ lâm minh chủ mà không có nội lực thâm hậu ba mươi mấy năm?
An Cát có lợi hại đến đâu cũng không thể nhiều hơn những thiên tài khác mười mấy năm nội lực được. Nhưng An Chưởng môn như phát điên trở về liền ép An Cát bế quan.
Thế là An Cát liền tẩu hỏa nhập ma, thần trí y đại loạn, ba vào ba ra đ.á.n.h cho đệ t.ử phái Tung Sơn một trận. Đương nhiên, bởi vì trong tay y không có v.ũ k.h.í, sư huynh đệ sống gần y công phu tuy không bằng y, nhưng cũng không đến mức quá kém, vì vậy không có người c.h.ế.t.
Nhưng cả người y đã bị hủy rồi, cuồng bạo thích sát, sự trầm ổn đoan trọng trước kia đều biến mất, một đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm người ta chỉ khiến người ta cảm thấy hung bạo.
An Chưởng môn thổ huyết, nhưng không thể không dùng xích sắt khóa con trai lại. Nhưng cũng không biết chuyện gì xảy ra, sau khi y tẩu hỏa nhập ma nội lực ngược lại tăng lên nhanh hơn, chưa đến hai năm ngay cả An Chưởng môn cũng không áp chế được y nữa.
An Chưởng môn sợ y chạy ra ngoài lạm sát kẻ vô tội, bản thân lại không ngăn cản được, chỉ có thể đ.á.n.h ngất người rồi đưa đến Thiếu Lâm tự.
Thiếu Lâm tự là Thái đẩu võ lâm, bên trong có không ít cao tăng võ công cao cường. Ông ta không cầu bọn họ chữa khỏi cho con trai mình, nhưng ít nhất có thể đảm bảo y không chạy ra ngoài hại người.
Thiếu Lâm tự cảm thấy cảm xúc thí sát này của y chỉ có thể giao cho Giới Sát đại sư chữa trị, thuật nghiệp hữu chuyên công mà.
Thế là Giới Sát đại sư liền dẫn An Cát sống ở hậu sơn Thiếu Lâm ba năm. Khi An Cát xuất hiện lại trước mặt mọi người, mắt ngược lại không đỏ ngầu, cũng không kêu gào đòi g.i.ế.c người nữa, nhưng lại tính tình đại biến, một cái miệng tiện không chịu được. Lần gặp lại Bạch Nhất Đường và Hạng Phi Vũ chính là trong tang lễ của Giới Sân đại sư.
Lúc đó Bạch Nhất Đường và Hạng Phi Vũ đều mới mười chín tuổi, vốn dĩ chính là lúc ôm ấp hoài bão đến mức có chút trung nhị (trẻ trâu). Nhìn thấy An Cát vốn dĩ còn vì đại chiến năm năm trước mà tinh tinh tương tích (thông cảm cho nhau), kết quả vừa tiếp xúc ba người trong nháy mắt thành thù.
Gà bay ch.ó sủa không có một ngày yên tĩnh.
An Chưởng môn nhìn con trai nhảy nhót trung nhị phức tạp vô cùng, nhưng vị này không dám đi kích thích con trai mình nữa, vì vậy đối với những việc y làm nhắm mắt làm ngơ bỏ qua.
Thế là An Cát càng đi càng lệch, y võ công cao cường, người bình thường đều không đ.á.n.h lại y. Gây họa rồi lại bị phái Tung Sơn dùng một câu “y là kẻ điên” che đậy, khiến người ta muốn nói lý cũng không có cách nào nói.
Ngoại trừ Giới Sát đại sư không ai có thể trị được y.
May mà y không ức h.i.ế.p người bình thường, ngoại trừ vài người cùng thế hệ ra, y bình thường chỉ ức h.i.ế.p những người mình chướng mắt. Chỉ cần y khống chế được cảm xúc bình thường cũng sẽ không gây ra án mạng.
Nhưng y võ công cao cường, hiện tại phái Tung Sơn không ai là đối thủ của y. Để y không ra ngoài gây họa, bình thường sư huynh y là Tùng Vân T.ử đều ước thúc y không cho y xuống núi.
Bạch Nhất Đường lắc đầu nói: “Cũng không biết Tùng Vân T.ử nghĩ thế nào, lại dám thả y đến nơi náo nhiệt thế này. Lỡ như phát cuồng lên phải c.h.ế.t bao nhiêu người? Nơi này không phải phái Tung Sơn, trong tay mọi người đều mang theo v.ũ k.h.í đấy.”
An Cát tùy tiện cướp một thanh đao từ trong tay ai đó liền có thể c.h.é.m người dễ như c.h.é.m dưa thái rau.
Hạng Phi Vũ im lặng một lát nói: “Huynh không phát hiện sao, vừa rồi cảm xúc của y càng lúc càng không ổn định. Ta nghĩ Tùng Vân T.ử sở dĩ lúc này để y đến đây là vì Giới Sát đại sư đang ở đây.”
Bạch Nhất Đường thở dài một tiếng, ông tự thấy mình coi như t.h.ả.m rồi, bị sư huynh sư tỷ bán đứng thành như vậy, nhưng so với An Cát chút chuyện này của ông lại chẳng là gì.
An Chưởng môn chỉ có một đứa con trai độc nhất này, nhưng đối với y lại không có bao nhiêu tình cha con. An Cát từ lúc sinh ra đã là vì vinh dự của ông ta, danh lợi của ông ta mà chiến đấu, đến cuối cùng điên rồi, An Chưởng môn ngay cả d.ụ.c vọng nhìn y một cái cũng không có.
Nhớ tới thiếu niên trầm mặc ít nói trên lôi đài năm xưa, một kiếm ổn định lôi đài khiến bao nhiêu người kính phục. Bạch Nhất Đường ngoài miệng không phục, trong lòng lại kính phục y.
Nhưng thiếu niên tiền đồ một mảnh tươi sáng rực rỡ năm xưa lại biến thành kẻ điên người người tránh như tránh tà ngày nay.