Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ

Chương 309: Trưởng Thành



 

Trần Châu lúc này mới thấu hiểu gật đầu, nhỏ giọng nói:"Lúc đó các muội nói đi là đi, một chút thông tin cũng không để lại cho ta, ta còn tưởng sau này khó mà gặp lại nữa chứ."

 

Nàng ấy liếc nhìn Cố Cảnh Vân đoan chính nghiêm túc, kéo tay nàng thấp giọng nói:"Vốn dĩ ta còn nghĩ sau này tham gia hôn lễ của các muội, nhưng các muội vậy mà đã thành thân từ lâu rồi..."

 

Cố Cảnh Vân lúc này mới quay đầu lại cười nói:"Trần cô nương, ta và Bảo Lộ năm xưa thành thân chỉ là bái cao đường đơn giản, vẫn chưa hành toàn lễ, đợi chúng ta lớn thêm chút nữa chắc chắn sẽ tổ chức lại một lần nữa, đến lúc đó Trần cô nương nếu rảnh rỗi nhất định phải đến kinh thành dự lễ. Bảo Lộ rất thích cô."

 

Trần Châu vui vẻ kéo tay Lê Bảo Lộ hỏi,"Thuần Hi, huynh ấy nói là thật sao, các muội còn muốn tổ chức hôn lễ một lần nữa?"

 

Lê Bảo Lộ liếc nhìn Cố Cảnh Vân, gật đầu nói:"Đến lúc đó ta sẽ gửi thiệp mời cho tỷ."

 

Trần Châu hoàn toàn vui vẻ hẳn lên, Viên Thiện Đình lại suýt chút nữa đập vỡ chén rượu của mình, y quay đầu lại trừng to mắt nhìn Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ.

 

Tô An Giản cũng kinh ngạc nhìn bọn họ.

 

Lê Bảo Lộ không hiểu ra sao, Cố Cảnh Vân lại cười nâng chén rượu lên ra hiệu với hai người,"Trước đó đều là kế quyền nghi, có nhiều chỗ đắc tội còn mong lượng thứ."

 

Trần Châu liếc nhìn Viên Thiện Đình và Tô An Giản, cũng hơi chột dạ.

 

Lê Bảo Lộ lúc này mới phản ứng lại, bọn họ đây là lộ thân phận rồi, nàng ho khan một tiếng nâng chén rượu lên, cười nói lảng sang chuyện khác,"Lượng thứ, lượng thứ!"

 

Viên Thiện Đình mặt mày xanh lè, người đi trên giang hồ, ngụy trang và ẩn danh là chuyện thường tình, y không trách đối phương giấu giếm, nhưng, nhưng y liên tiếp mấy lần chịu thiệt trên người Lê Bảo Lộ và Cố Cảnh Vân, luôn cảm thấy quá mức uất ức.

 

Tô An Giản chỉ hơi suy nghĩ liền bật cười thành tiếng, lắc đầu khẽ cười nói:"Là các muội cao tay hơn một bậc, xem ra hai người ta còn phải đi lại nhiều hơn nữa, cứ tưởng đã là lão giang hồ, vậy mà vẫn ngã ngựa trong tay ba đứa trẻ."

 

Đối với Viên Thiện Đình và Tô An Giản đã xông pha giang hồ năm sáu năm, hơn nữa đã có danh tiếng nhất định mà nói, Cố Cảnh Vân, Lê Bảo Lộ và Trần Châu mới chập chững bước vào giang hồ thì cũng chẳng khác gì trẻ con, chỉ tiếc là bọn họ đấu lại được với những kẻ lõi đời, nhưng lại thất thủ ở chỗ mấy đứa trẻ mới ra đời này, không chỉ Viên Thiện Đình, mà ngay cả y cũng nhìn lầm rồi.

 

Bạch Nhất Đường và Trần Uyên đều không để ý đến chuyện giữa mấy đứa trẻ, mặc cho bọn chúng tự xử lý, bọn họ tự nói chuyện của mình.

 

Chẳng qua là Trần Uyên tìm chủ đề dò la quan hệ giữa Bạch Nhất Đường và triều đình, Bạch Nhất Đường thì ậm ờ ứng phó một hai câu, thỉnh thoảng lại kéo thị vệ trưởng vào vòng chiến, để hắn đi đối phó với Trần Uyên.

 

Thị vệ trưởng đang ăn đến mức mồ hôi nhễ nhại, ra sức lấp đầy bụng liếc nhìn Bạch Nhất Đường một cái, lại liếc nhìn Trần Uyên một cái, trong lòng bĩu môi, mỗi khi hắn bị kéo vào chủ đề vừa mở miệng là có thể chặn họng Trần Uyên không nói được lời nào.

 

Sau đó liền tâm mãn ý túc tiếp tục ăn uống.

 

Trần Uyên tức giận không nhẹ, lại không thể nổi cáu, nhìn về phía Bạch Nhất Đường, lại phát hiện toàn bộ tâm trí của ông đều đặt vào việc ăn uống, căn bản không nhìn thấy sự bối rối của ông ta, đương nhiên cũng sẽ không giải vây cho ông ta.

 

Trần Uyên chỉ đành tự rót cho mình một chén trà, nhưng ông ta vẫn không dò la ra được Bạch Nhất Đường làm thế nào bắt chuyện được với triều đình, chỗ dựa của ông trong triều đình ra sao.

 

Nói là đem tài sản của Lăng Thiên Môn tặng hết cho quốc khố rồi, nhưng lại không chịu nói ông thông qua ai để tặng đi, sau khi tặng đi ông nhận được lợi ích gì.

 

Trần Uyên khá là nghẹn họng, bọn họ không phải là bạn tốt, huynh đệ tốt sao, Bạch Nhất Đường vậy mà lại phòng bị ông ta như vậy.

 

Sự chú ý của mọi người đều không đặt vào việc ăn uống, không ai giành thịt với thị vệ trưởng, cho nên hắn ăn đến mức bụng tròn xoe, cuối cùng tâm mãn ý túc uống cạn một bát canh thịt hươu liền toàn thân nóng hổi đứng dậy nói:"Mọi người cứ ăn đi, ta đi xem hành lý của chúng ta."

 

Thị vệ trưởng ra khỏi phòng, liếc nhìn chỗ để xe một cái liền coi như đã xem qua, sau đó liền vươn vai đi về phòng mình, lúc đi ngang qua căn phòng đám thị vệ đang ồn ào tụ tập ăn uống còn gào lên một tiếng,"Buổi tối không được uống nhiều rượu, sáng mai còn phải đi đường đấy, biết chưa?"

 

Đám thị vệ dõng dạc đáp một tiếng, quay đầu lại tiếp tục khoác vai bá cổ chuốc rượu nhau.

 

Trần Châu nói với Lê Bảo Lộ rất nhiều lời thì thầm, cũng tâm mãn ý túc theo sư tỷ về phòng rồi.

 

Lê Bảo Lộ nhìn sư phụ, lại nhìn Trần Uyên đối diện ông, dứt khoát kéo Cố Cảnh Vân tìm cớ chạy mất.

 

Trong phòng lạnh lẽo một mảnh, trên giường chất đống chăn của chính bọn họ, Lê Bảo Lộ nói với Cố Cảnh Vân vừa vào phòng đã rùng mình một cái:"Đốt chậu than lên đi, ta đi lấy nước nóng cho chàng tắm."

 

Thượng phòng có một cánh cửa gỗ nhỏ ngăn cách nội thất và phòng tắm, Lê Bảo Lộ một tay xách một thùng nước nóng chạy về, rửa sạch bồn tắm rồi đổ nước vào, thấy Cố Cảnh Vân định xõa tóc liền ấn tay chàng lại nói:"Lạnh quá, vẫn là đừng gội đầu nữa, tối không khô được ốm thì làm sao? Tắm trước đi, đợi có mặt trời ta gội cho chàng."

 

Cố Cảnh Vân bất đắc dĩ, chỉ đành tạm chấp nhận một chút.

 

Lê Bảo Lộ trải chăn ra, còn nhét hai cái lò sưởi tay vào mặt trong chăn để ủ ấm ổ chăn, lúc này mới xách thùng nước đi lấy nước tiếp.

 

Đợi đến khi Cố Cảnh Vân mặc áo lót, khoác một chiếc áo khoác lớn từ trong phòng tắm chạy ra, Lê Bảo Lộ đã nhịn không được lấy ra một nắm đồ ăn vặt để ăn rồi.

 

Thấy chàng cứ thế chạy vào, vội vàng nhanh tay lẹ mắt nhét người vào trong chăn, cười ha hả hỏi:"Lạnh c.h.ế.t rồi phải không?"

 

Cố Cảnh Vân nằm trong ổ chăn ấm áp, cọ cọ chiếc gối mềm mại, từ phía sau kéo chiếc lò sưởi tay vẫn đang nỗ lực tỏa nhiệt ra ôm vào lòng, thoải mái thở ra một hơi nói:"Nàng cũng mau đi tắm đi, lát nữa nước lạnh mất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lê Bảo Lộ dời bếp lò của bọn họ đến cách đầu giường không xa, bên trên đặt một ấm trà lớn, mà trong bếp lò bên dưới chỉ có than hơi đỏ, chút than này đủ để cháy đến nửa đêm, nước trong ấm trà sẽ luôn sôi sùng sục, cho dù nửa đêm than tắt, nước sôi cũng sẽ không lập tức nguội đi.

 

Bên cạnh còn đặt một ấm trà khác, bên trong đựng nước đun sôi để nguội.

 

"Hôm nay chúng ta ăn nhiều thịt hươu như vậy, buổi tối chắc chắn sẽ khát nước."

 

Thịt hươu tráng dương, có công dụng bổ thận ích khí.

 

Đợi chuẩn bị xong xuôi Lê Bảo Lộ mới chạy đi tắm, nàng tắm xưa nay luôn nhanh, chỉ dùng chưa đến một nửa thời gian của Cố Cảnh Vân đã lao ra.

 

Thấy nàng chỉ mặc áo lót đã phi nước đại ra ngoài, Cố Cảnh Vân vội vàng mở chăn ra cho nàng chui vào, thấy nàng cười hi hi ha ha, chàng khá bất đắc dĩ ấn vai nàng nói:"Mau đừng quậy nữa, hơi nóng bay hết ra ngoài rồi."

 

Lê Bảo Lộ liền đưa tay ôm eo chàng nói:"Không sợ, nếu lạnh, ta truyền nội lực cho chàng."

 

Cố Cảnh Vân gỡ tay nàng ra, ngược lại ôm trọn nàng vào lòng, ngậm cười nói:"Không cần, buổi tối nàng cứ như một cái lò sưởi nhỏ vậy, chỉ cần nàng không lăn lộn lung tung thì ổ chăn đã rất nóng rồi."

 

Lê Bảo Lộ vừa tắm xong, dương khí lại dồi dào, ổ chăn này lại được Cố Cảnh Vân và lò sưởi tay ủ ấm non nửa ngày, chính là lúc ấm áp hầm hập.

 

Hai người nằm trong ổ chăn thoải mái đến mức xương cốt đều mềm nhũn ra.

 

Cố Cảnh Vân thoải mái híp mắt lại, bên ngoài gió rét gào thét, thời tiết này đáng lẽ nên ở trong ổ chăn ấm áp không nhúc nhích mới là tốt nhất.

 

Lê Bảo Lộ trong lòng nhịn không được ngáp một cái, nước mắt ứa ra khóe mắt, Cố Cảnh Vân dùng đầu ngón tay lau đi cho nàng, nàng lại liên tiếp ngáp hai cái, sau đó liền nhắm mắt lật người, đối mặt với Cố Cảnh Vân, mơ màng nói:"Ta sắp ngủ thiếp đi rồi."

 

Cố Cảnh Vân bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, thấy nhịp thở của nàng dần trở nên đều đặn, lúc này mới ngậm nụ cười tựa lên đỉnh đầu nàng ngủ thiếp đi.

 

Trên người nàng có một mùi thơm ngát thoang thoảng lẫn với bồ kết, Cố Cảnh Vân tưởng mình sẽ có một đêm ngon giấc, nhưng ngửi mùi hương nhàn nhạt này chàng lại bất giác nằm mơ.

 

Trong giấc mơ ánh sáng kỳ ảo, Bảo Lộ đứng dưới một gốc cây bồ kết mỉm cười vẫy tay với chàng, chàng rất vui vẻ chạy đến đón, kết quả vừa chạy đến dưới gốc cây Bảo Lộ đã biến mất, chỉ có trong không trung không ngừng truyền đến tiếng cười "đinh linh" vui vẻ của nàng.

 

Bất luận chàng tìm kiếm thế nào, Bảo Lộ cứ thế biến mất không thấy đâu, Cố Cảnh Vân bất giác trở nên nóng nảy, lông mày nhíu c.h.ặ.t, cánh tay ôm Lê Bảo Lộ cũng bất giác siết c.h.ặ.t.

 

Khi Lê Bảo Lộ buồn ngủ mở mắt ra thì đang bị chàng đè cả người ở dưới thân, Cố Cảnh Vân đang ôm c.h.ặ.t lấy nàng, nhắm mắt khẽ thở dốc cọ xát trên người nàng, dường như muốn hai người hoàn toàn hòa làm một...

 

Cảm nhận được sự nóng bỏng chọc vào eo, Lê Bảo Lộ ngẩn người một lát mới phản ứng lại được Cố Cảnh Vân đang làm gì, mặt bất giác đỏ bừng.

 

Nàng có chút luống cuống tay chân, không biết nên đẩy chàng ra, hay là mặc cho chàng tiếp tục cọ xát.

 

Nàng dùng tay chống trước n.g.ự.c chàng, ngẩng đầu liền có thể nhìn thấy sắc mặt ửng đỏ của chàng, lông mày nhíu c.h.ặ.t dường như đang gặp phải nan đề gì đó, chàng dường như cảm nhận được gì đó, đôi môi nhẹ nhàng áp lên má nàng, không ngừng muốn vùi đầu vào cổ nàng.

 

Lê Bảo Lộ rốt cuộc vẫn mềm lòng, nhắm c.h.ặ.t mắt ôm c.h.ặ.t chàng, để chàng không ngừng ma sát trên người, hồi lâu chàng mới "ưm ưm" hai tiếng, dường như cuối cùng cũng thoải mái rồi, đè lên người Lê Bảo Lộ tìm một tư thế thoải mái ngủ thiếp đi.

 

Lê Bảo Lộ thở phào nhẹ nhõm, đang định đẩy người ra thì cảm nhận được người trên thân động đậy, nàng sợ hãi lập tức nhắm c.h.ặ.t mắt không dám nhúc nhích nữa.

 

Cố Cảnh Vân từ trong mộng giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu lên từ bên vai Lê Bảo Lộ, chàng cẩn thận cảm nhận một chút liền lặng lẽ leo xuống khỏi người Bảo Lộ, lật chăn xuống giường.

 

Trong đêm tối ngay cả không khí cũng lạnh lẽo.

 

Cố Cảnh Vân khoác chiếc áo khoác lớn đặt bên giường lên, đắp chăn lại cho Bảo Lộ, lúc này mới xách ấm trà trên bếp lò đi vào phòng tắm.

 

Lê Bảo Lộ lén lút mở một con mắt ra, khẽ thở phào nhẹ nhõm, xem ra vẫn là không nên ăn nhiều thịt hươu như vậy.

 

Cố Cảnh Vân rất nhanh đã từ trong phòng tắm đi ra, trên người chàng đã đầy hàn ý, Lê Bảo Lộ cảm nhận được khí lạnh từ trên người chàng truyền tới, không màng đến việc mình vẫn đang giả vờ ngủ, lập tức "xoạt" một cái mở mắt ra kéo người vào trong chăn, ôm lấy chàng định truyền nội lực xua hàn cho chàng.

 

Cố Cảnh Vân bật cười thành tiếng, trầm thấp hỏi:"Không giả vờ ngủ nữa sao?"

 

Thấy Bảo Lộ hai má đỏ bừng, sự xấu hổ dưới đáy lòng Cố Cảnh Vân hoàn toàn tan biến, đã có người còn xấu hổ hơn chàng, cớ sao chàng còn phải ngại ngùng chứ?

 

Cố Cảnh Vân tựa vào bên cạnh nàng, khẽ mổ lên má nàng nỉ non,"Trên người nàng rất thơm, ban nãy ta mơ thấy nàng đứng dưới một gốc cây bồ kết, lúc ta chạy tới thì nàng biến mất rồi, gọi nàng thế nào nàng cũng không xuất hiện..."

 

Mặt Lê Bảo Lộ càng đỏ hơn, nàng không ngờ chàng còn nằm mơ, lại còn là mơ thấy nàng.

 

Cố Cảnh Vân nhẹ nhàng c.ắ.n lấy dái tai nàng, gặm nhấm một lát mới thấp giọng hỏi bên tai nàng,"Sau đó nàng đoán xem ta làm thế nào tìm được nàng..."