Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ

Chương 300:



 

Trận lôi đài ngày thứ hai diễn ra càng thêm kịch liệt, bởi vì ai cũng biết đây là ngày cuối cùng, cũng là cơ hội cuối cùng của những nhân sĩ giang hồ không có nhiều tiền.

 

Đám thị vệ đi theo Bạch Nhất Đường toàn bộ đều luân phiên năm vòng, đả thương vô số người, bản thân cũng chịu không ít thương tích, mang về vô số bạc trắng cho Bạch Nhất Đường đang ngồi trên đài.

 

Khi trở về khách sạn, cả nhóm đều mệt lả, sau khi bôi t.h.u.ố.c băng bó cho nhau xong liền rúc vào một chỗ ngủ thiếp đi, ngay cả số bạc khiêng về cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn.

 

Bạch Nhất Đường nhàn nhã tự tại liếc nhìn bọn họ một cái, khẽ mỉm cười đóng cửa bước ra ngoài.

 

Phủ Khai Phong dưới màn đêm tĩnh lặng và yên bình, đám người giang hồ ồn ào bận rộn cả ngày cũng không còn tâm trí uống rượu, thi nhau tắm rửa rồi đi ngủ.

 

Trong bóng tối, một nhóm người lặng lẽ tiến đến bên ngoài khách sạn Duyên Lai, tay chỉ khẽ động, cánh cửa sau bị khóa từ bên trong liền lặng lẽ mở ra. Kẻ dẫn đầu không thèm nhìn tình hình hậu viện, nhấc chân bước thẳng vào sảnh chính, rồi từ sảnh chính lên lầu ba.

 

Những người phía sau tự động để lại hai người canh gác ở cánh cửa vừa mở, đám đông không một tiếng động tiến lên lầu ba.

 

Bạch Nhất Đường đang ngồi uống trà một mình trong phòng, thấy những vị khách đến trong đêm khẽ gật đầu, hất cằm nói: “Đều ở đây cả rồi, dựa theo tiêu chuẩn cứu trợ mùa đông, toàn bộ đổi thành lương thực, bông và vải vóc.”

 

Kẻ dẫn đầu chắp tay nói: “Có cần giữ lại một ít để xây dựng nhà cửa không ạ?”

 

Bạch Nhất Đường trầm mặc một lát rồi lắc đầu, “Tân hoàng nhân từ, hẳn là sẽ xuất bạc cứu trợ thiên tai, đến lúc đó phần này cứ để triều đình làm, các ngươi chuẩn bị thêm chút d.ư.ợ.c liệu là được.”

 

“Vâng.”

 

Bạch Nhất Đường đặt chén trà trong tay xuống, trầm ngâm giây lát rồi mới nói: “Ta phải về môn phái một chuyến, dọc đường đi phô trương thanh thế, thu hoạch chắc chắn không nhỏ, ngươi cử người đi theo, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi thành vật tư cứu trợ mùa đông. Hơn nữa,” Bạch Nhất Đường khựng lại nói: “Cũng để bọn họ gặp mặt đồ đệ của ta một chút.”

 

“Vâng. Thuộc hạ sẽ sắp xếp ổn thỏa.”

 

Bạch Nhất Đường xua tay, “Đi đi.”

 

Kẻ dẫn đầu vung tay lên, những người đang đợi bên ngoài liền nhẹ nhàng bước vào phòng, khiêng những rương chứa bạc trắng đi, những thỏi bạc chưa đóng rương cũng được đóng gói toàn bộ mang đi, chỉ chốc lát sau trong phòng đã trống trơn.

 

Mà những người đó từ đầu đến cuối không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.

 

Hai khắc sau, nhóm người này lại xuất hiện như bóng ma, khiêng số lượng rương tương đương vào phòng đặt ngay ngắn, bên trên còn chu đáo dán cả niêm phong.

 

Bạch Nhất Đường vẫn luôn ngồi đợi bọn họ dọn dẹp xong xuôi, đợi người đi hết ông mới đứng trước cửa sổ đưa mắt nhìn bầu trời đêm.

 

Đồ đệ của ông tuy thông minh, nhưng Cố Cảnh Vân còn yêu nghiệt hơn, đứa trẻ đó có chuyện gì cũng không bao giờ giấu giếm Cố Cảnh Vân, cũng không biết giao Lăng Thiên Môn cho nàng là tốt hay xấu.

 

Sáng hôm sau khi đám thị vệ tỉnh dậy liền cảm thấy đau lưng nhức mỏi, suýt chút nữa không bò dậy nổi, nhớ lại trận chiến luân xa chiến ngày hôm qua, lập tức kêu gào t.h.ả.m thiết. Bạch Nhất Đường thật sự quá đáng ghét, dùng bọn họ để kiếm tiền, lại còn bắt làm không công!

 

Đám thị vệ hầm hầm xách quần áo, ôm eo lao ra khỏi phòng, sau đó liền nhìn thấy Bạch Nhất Đường đang vác một cái rương đi xuống lầu. Thấy bọn họ, ông liền trợn trắng mắt, “Ta còn tưởng các ngươi định ngủ đến thiên hoang địa lão chứ, lão t.ử gõ la đ.á.n.h trống cũng không gọi dậy nổi, mau lên, khiêng rương xuống chúng ta phải lên đường rồi!”

 

Thị vệ trưởng ôm eo bước ra, tựa vào khung cửa nói: “Các huynh đệ đều mệt lả rồi, hay là nghỉ ngơi thêm một ngày đi.”

 

“Không được, đồ nhi của ta vẫn đang đợi ta ở Nhữ Ninh, trễ thêm một ngày nữa là con bé sẽ nhận được tin tức của ta mất, chúng ta phải đến Nhữ Ninh trong vòng hai ngày.” Bạch Nhất Đường cố ý không gửi thư cho Bảo Lộ, sao có thể để nàng biết được tin ông chạy đến tìm nàng từ miệng người khác chứ?

 

Thị vệ trưởng tức muốn hộc m.á.u, cái trò tha hương ngộ sư phụ này rốt cuộc có gì vui chứ?

 

“Chẳng phải chỉ đ.á.n.h nhau một ngày thôi sao, nhìn cái bộ dạng vô dụng của các ngươi kìa. Nhớ năm xưa ta bị người ta truy sát liên tục nửa tháng, năm ngày không chợp mắt, chạy vẫn là thiên hạ đệ nhất, không ai sánh bằng bla bla bla…”

 

Thị vệ trưởng quay người xua tay với cấp dưới, “Được rồi, mau đi đ.á.n.h răng rửa mặt ăn sáng đi.”

 

Mọi người lập tức tản ra.

 

“Này!” Bạch Nhất Đường tức giận hét lớn.

 

Tên thị vệ mặt tròn vừa dụi mắt vừa từ trong phòng bước ra, lướt qua người ông, u oán nói: “Bạch đại hiệp, ngài vác rương nói chuyện không thấy mệt à.”

 

Đây chính là rương gỗ lớn, bên trong toàn là những thỏi bạc trắng to đùng đấy!

 

Bạch Nhất Đường hừ một tiếng nói: “Chẳng phải chỉ là một rương bạc thôi sao, dù là vàng cũng không nặng.”

 

Nói xong liền vác rương đi xuống hậu viện, đặt lên xe kéo, quay người lại tiếp tục đi vác.

 

Đợi đến khi đám thị vệ vuốt mặt, lùa vội bữa sáng xong chạy tới giúp đỡ thì Bạch Nhất Đường đã vác gần xong rồi.

 

Thị vệ trưởng nâng rương lên định hất lên vai, muốn học theo Bạch Nhất Đường vác xuống, kết quả rương thì nâng lên được nhưng không hất lên vai nổi, suýt chút nữa thì ngã nhào, đám thị vệ bên cạnh vội vàng đỡ lấy cái rương.

 

Bạch Nhất Đường khinh bỉ cười hắc hắc nói: “Eo không tốt chứ gì, chậc chậc chậc, vẫn là khiêng thì tốt hơn, nếu không làm hỏng rương của ta các ngươi tự bỏ tiền túi ra mà mua cái khác.”

 

Một cái rương lớn như vậy cũng đắt lắm đấy!

 

Thị vệ trưởng tối sầm mặt, “Nếu không phải ta giữ lôi đài hai ngày…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Cũng đâu có bắt ngươi đ.á.n.h liên tục, chẳng phải đ.á.n.h một trận lại xuống nghỉ ngơi sao, lại không tốn tâm trí, còn có rượu thịt điểm tâm để ăn. Nhớ năm xưa ta…”

 

“Mọi người mau khiêng rương xuống, mặt trời lên rồi kìa, không lên đường là muộn mất!” Thị vệ trưởng gầm lên.

 

Đám thị vệ ồ ạt xông lên, hai người một đội cướp lấy rương rồi chạy xuống, ngay cả cái rương Bạch Nhất Đường vừa vác lên vai cũng bị cướp mất.

 

Ném rương lên xe buộc c.h.ặ.t, mọi người lập tức trật tự dắt ngựa của mình ra, ai cần đ.á.n.h xe thì giao ngựa cho đồng liêu, để bọn họ cưỡi một con dắt một con.

 

Bạch Nhất Đường bước ra khỏi khách sạn, từ từ thở ra một hơi, dắt ngựa của mình nhảy lên, đi đầu dẫn đường.

 

Ông không hề giấu giếm tung tích của mình, mang theo mấy xe bạc trắng và số binh thư còn lại nghênh ngang ra khỏi thành hướng về Nhữ Ninh.

 

Những nhân sĩ giang hồ không mua được binh thư như ý nguyện đảo mắt một cái liền bám theo, những kẻ thích hóng hớt cũng hào hứng thúc ngựa đuổi theo, thế là phía sau đoàn xe của Bạch Nhất Đường có một đám người rầm rộ bám gót.

 

Cũng vì vậy, cho dù Bạch Nhất Đường không cố ý đi nghe ngóng tin tức thì vẫn biết được không ít thông tin trên giang hồ hiện nay.

 

“Nghe nói Trịnh bảo chủ truyền tin cho Mã Nhất Hồng và Miêu Thanh Thanh, bọn họ đang chạy tới đây. Bạch đại hiệp đi rồi, chẳng phải bọn họ lại vồ hụt sao?”

 

“Bạch đại hiệp mang theo đoàn xe, tốc độ sẽ không quá nhanh, Mã Nhất Hồng bọn họ đuổi kịp chỉ là vấn đề thời gian, nhưng Bạch đại hiệp đây là muốn đi đâu?”

 

“Trịnh Gia Bảo thật sự cấu kết với Mã Nhất Hồng và Miêu Thanh Thanh sao? Nghe nói Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn, những môn phái nhất đẳng đều không công nhận hai người bọn họ là đệ t.ử Lăng Thiên Môn…”

 

“Kẻ khi sư diệt tổ, những danh môn đại phái đó đương nhiên khinh thường kết giao. Nhưng danh tiếng của Trịnh bảo chủ xưa nay không tệ, không chỉ hay làm việc thiện, mà còn tạo phúc cho xóm làng, sao lại ở cùng một chỗ với loại người này?”

 

“Kiệt kiệt, Trịnh bảo chủ nếu thật sự hay làm việc thiện thì Bạch đại hiệp sẽ đi trộm ông ta sao? Kẻ bị Bạch đại hiệp trộm sao có thể là người tốt?”

 

Mọi người nhất thời cạn lời.

 

“Nghe nói tối hôm kia Trịnh Gia Bảo bị trộm, hôm qua đã có gia đinh của Trịnh Gia Bảo đến lôi đài dò la đấy.”

 

“Chắc chắn là nhắm vào những người mua binh thư rồi, chọn quả hồng mềm mà bóp. Chỗ Bạch Nhất Đường không dễ ra tay cũng không thể ra tay, đương nhiên là tìm người khác rồi. Nói mới nhớ, ngoài Trịnh Gia Bảo ra còn ai mua binh thư của Bạch đại hiệp nữa?”

 

Mọi người lập tức im bặt, đều trầm mặc không nói.

 

Chuyện này đương nhiên phải lén lút làm, ai lại ngu ngốc đến mức rêu rao cho mọi người biết, thế chẳng phải là mong trộm đến nhà sao?

 

Hồi lâu sau mới có người yếu ớt lên tiếng: “Thực ra Trịnh Gia Bảo đáng lẽ là dễ trộm nhất, quyền phổ nhà bọn họ không tính là tốt, Trịnh lão gia coi như là người có võ công khá, nhưng lại liên tiếp chịu đả kích, còn huynh đệ nhà họ Trịnh võ công bình thường, gia đinh cũng không lợi hại lắm…”

 

“Vậy tên trộm đến Trịnh Gia Bảo đã đắc thủ chưa?”

 

“Chưa,” Một nhân sĩ giang hồ thạo tin vừa cưỡi ngựa đuổi theo xe ngựa phía trước, vừa buôn chuyện: “Nghe nói vốn dĩ sắp đắc thủ rồi, nhưng gặp phải cao nhân, chạy mất rồi.”

 

“Trịnh Gia Bảo có cao nhân? Lẽ nào là hào kiệt võ lâm khác chưa rời khỏi Trịnh Gia Bảo?”

 

“Nghe nói là đường đệ của Trịnh bảo chủ, võ công không tồi, ít nhất là mạnh hơn Trịnh bảo chủ nhiều. Đường đệ của ông ta giỏi dùng kiếm, chắc là đã đ.â.m bị thương tên trộm, cho nên hôm qua gia đinh nhà họ Trịnh vào lôi đài dò la chính là tìm người bị thương do kiếm…”

 

Thị vệ trưởng nghe những lời bàn tán này, liếc nhìn Bạch Nhất Đường đang thúc ngựa đi phía trước, kẹp chân tăng tốc đuổi kịp, hỏi: “Trịnh gia đã làm chuyện xấu gì?”

 

Bạch Nhất Đường cười lạnh, “Ông ta làm nhiều chuyện xấu lắm, ngươi muốn hỏi về phương diện nào?”

 

Thị vệ trưởng trầm mặc một lát mới nói: “Ngài trộm của người ta nhiều như vậy, sao Trịnh bảo chủ cứ c.ắ.n c.h.ặ.t ngài không buông?”

 

Đáng lẽ những người hận Bạch Nhất Đường, nguyện ý hợp tác với Trịnh bảo chủ, Mã Nhất Hồng phải có rất nhiều mới đúng.

 

“Ồ, ngươi nói những nhà từng bị ta trộm ấy à,” Bạch Nhất Đường không bận tâm nói: “Bởi vì bọn họ không phải đã bị tịch thu tài sản, nhận được hình phạt thích đáng, thì cũng bị ta dọa cho khiếp vía, hoặc là một đám người rất thông minh, biết ta không dễ chọc. Còn Trịnh bảo chủ quá ngu ngốc, Tri phủ Khai Phong năm xưa có quan hệ quá tốt với ông ta, ta dọc đường ném ra bao nhiêu chứng cứ vậy mà đều bị bọn họ san bằng hết.”

 

Bạch Nhất Đường quay đầu mỉa mai thị vệ trưởng: “Tuần tra Ngự sử quản lý Hà Nam năm xưa bây giờ đang là quan lớn trong Đô Sát Viện đấy, ngươi có muốn biết người đó là ai, Trịnh bảo chủ và cựu Tri phủ Khai Phong đã bịt miệng ông ta như thế nào không?”

 

Thị vệ trưởng rùng mình, khẽ lùi lại hai bước, không dám hỏi nữa, loại cơ mật c.h.ế.t người này hắn vẫn là không nên biết thì hơn.

 

“Nhưng ta có thể cho ngươi biết tại sao Trịnh bảo chủ lại hận ta đến vậy,” Bạch Nhất Đường cười lạnh nói: “Bởi vì ta không chỉ trộm một phủ khố vàng bạc châu báu của nhà ông ta, mà còn trộm luôn cả di nương và con chim nhỏ của ông ta đi cùng.”

 

Thị vệ trưởng ngẩn người một lúc lâu mới phản ứng lại được ý nghĩa của câu nói này, lập tức cảm thấy đũng quần hơi lạnh, suýt chút nữa không nhịn được mà kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n.

 

Những thị vệ khác đang vểnh tai nghe trộm đều có xúc động muốn che đũng quần, trong lòng mặc niệm cho Trịnh lão gia, thảo nào lại c.ắ.n điên cuồng Bạch Nhất Đường không buông, đổi lại là bọn họ cũng sẽ không c.h.ế.t không thôi với Bạch Nhất Đường.

 

Nhưng đám thị vệ cũng chỉ mặc niệm, chứ không hề đồng tình với ông ta. Bạch Nhất Đường ngoài việc trộm đồ, thủ đoạn rất ít khi tàn nhẫn, Trịnh lão gia bị thế này coi như là nghiêm trọng rồi, cho nên ông ta đã làm gì, đám thị vệ phần lớn đều có thể đoán ra được.

 

Mà lúc này, Trịnh lão gia đang bị bàn tán sắc mặt xanh xao đang vịn tay Trịnh Đại xuống giường, chắp tay với thanh niên đang ngồi trên ghế nói: “May nhờ đường đệ ra tay cứu giúp, nếu không Trịnh gia ta lại gặp phải một đại kiếp nạn.”

 

Thanh niên vội vàng đỡ lấy ông ta nói: “Đường huynh khách sáo rồi, chúng ta tuy đã phân tông, nhưng vẫn là m.á.u mủ ruột rà, đường huynh gặp nạn, ta sao có thể không giúp?”