Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ

Chương 180: Bối Phận



 

Trịnh Húc và Thi Vĩ run rẩy đôi môi đứng dậy hành lễ: “Ra mắt Vệ thế thúc.”

 

Vệ Tùng không thèm để ý đến hai người, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Cố Cảnh Vân, nước mắt tí tách rơi xuống: “Quả nhiên là nhi t.ử của sư cô, nhìn một cái liền biết là thân sinh.”

 

Lê Bảo Lộ ngơ ngác nhìn y, một đại thúc hơn hai mươi tuổi nói khóc liền khóc, nàng tỏ vẻ có chút cay mắt.

 

Cố Cảnh Vân cũng hoảng sợ, cẩn thận suy tư trong đầu, nửa ngày mới miễn cưỡng nhớ ra một người, hắn có chút do dự nhìn y: “Huynh đài mạc phi là Kim Lăng Vệ gia thế huynh, nhi t.ử của Hộ bộ Tả thị lang Vệ Trì?”

 

Vệ Trì kích động liên tục gật đầu: “Là ta, là ta, chính là ta, sư đệ nghe lão sư nhắc qua ta sao? Lão sư ngài ấy, những năm nay ngài ấy vẫn khỏe chứ?”

 

Mắt thấy y lại sắp khóc, Cố Cảnh Vân vội vàng nói: “Khỏe, cữu cữu ta rất khỏe!”

 

Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ đều có chút ngây người, vị này chính là Vệ thế huynh cổ linh tinh quái, thông minh bướng bỉnh luôn đuổi theo đòi làm học trò của cữu cữu mà cữu cữu và cữu mẫu thường nhắc tới sao?

 

Thật vỡ mộng, tại sao y lại thích khóc như vậy?

 

“Những năm nay ta không lúc nào không vướng bận lão sư, lại khổ nỗi không có cửa nẻo để cứu giúp.” Vệ Tùng đỏ hoe mắt nhìn Cố Cảnh Vân nói: “Không ngờ sư đệ có thể về kinh thành, ta thật sự, thật sự…” Vui mừng đến sắp điên rồi.

 

Hai ngày nay Vệ Tùng không ngừng đưa thiếp mời đến Cố gia muốn gặp Cố Cảnh Vân, nhưng Cố gia không cho y gặp, y canh giữ ở cổng lớn Cố gia, lại luôn không chặn được Cố Cảnh Vân, vất vả lắm mới nghe ngóng được hôm nay hắn muốn tới chùa Hộ Quốc, y từ dưới tìm từng tầng từng tầng lên trên, cuối cùng cũng tìm được người trên đỉnh núi.

 

Vệ Tùng hít hít mũi, nước mắt lưng tròng nhìn Cố Cảnh Vân.

 

Cố Cảnh Vân: “…”

 

Cố Cảnh Vân nhìn về phía Trịnh Húc nói: “Trịnh huynh không phải muốn mời chúng ta dùng cơm chay sao? Cơm chay của chùa Hộ Quốc luôn khó cầu, cũng không biết đã làm xong chưa.”

 

Trịnh Húc lập tức nói: “Ta đi hỏi một chút, đã sắp đến giờ Ngọ rồi, chắc cũng xấp xỉ xong rồi.”

 

“Ta cùng Trịnh huynh đi.” Thi Vĩ vội nói: “Ta thường đưa tổ mẫu ta đến chùa lễ Phật, quen thuộc với tri khách tăng trong chùa, ta đi theo nói không chừng tốc độ sẽ nhanh hơn.”

 

Hai người nhìn Triệu Ninh đang mờ mịt, trong lòng đồng tình với hắn, vội vàng mỗi người kéo một bên hắn cười nói: “Triệu huynh lần đầu tiên tới chùa Hộ Quốc nhỉ, không bằng chúng ta tiện đường giới thiệu phong cảnh chùa Hộ Quốc cho ngươi một chút, kỳ thực cảnh trí trong chùa vẫn rất không tồi…”

 

Ba người kéo Triệu Ninh bước nhanh rời đi, Thuận Tâm đầy mắt mờ mịt chạy đi đuổi theo chủ t.ử nhà mình, gia đinh của Trịnh gia và Thi gia cũng đều lặng lẽ lui xuống, trên đỉnh núi thoáng chốc chỉ còn lại ba người.

 

Vệ Tùng cũng không che giấu nữa, nước mắt rào rạt rơi xuống: “Ta tưởng cả đời này không gặp được mọi người nữa, không ngờ đời này còn có phúc gặp được sư đệ.”

 

Trong mắt y lóe lên tia hung ác, nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Cảnh Vân lạnh lùng nói: “Cố gia thấy lợi quên nghĩa, đệ sống ở đó chỉ sợ bị người ta tính kế đến cặn bã cũng không còn, không bằng dọn ra ngoài, sư huynh ở bên ngoài có không ít sản nghiệp, tùy đệ chọn.”

 

Cố Cảnh Vân bất đắc dĩ dùng sức rút tay ra, nếu hắn nhớ không lầm, cữu cữu căn bản chưa nhận y làm học trò mà?

 

Cho nên đệ t.ử thân truyền của cữu cữu kỳ thực chỉ có hắn và Bảo Lộ hai người.

 

Nhưng nhìn Vệ Tùng điên điên khùng khùng, Cố Cảnh Vân không dám vạch trần điểm này.

 

Lê Bảo Lộ nhịn rồi lại nhịn, không nhịn được nói: “Sư huynh, huynh không lạnh sao?”

 

Vệ Tùng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn về phía Lê Bảo Lộ, Cố Cảnh Vân giới thiệu: “Đây là nội t.ử, cũng là nữ học trò duy nhất của cữu cữu.”

 

Vệ Tùng nháy mắt nhiệt tình hẳn lên: “Thì ra là sư muội!”

 

Y tìm kiếm trên người mình một hồi, cuối cùng thật sự không tìm được đồ tốt, liền dứt khoát rút cây trâm ngọc trên đầu nhét vào tay nàng: “Đại sư huynh trên người không mang theo đồ, quay về sẽ bù lễ gặp mặt cho muội, cây trâm ngọc này muội cứ cầm chơi trước.”

 

Lê Bảo Lộ ngơ ngác nhìn Vệ Tùng đầu tóc rũ rượi.

 

Mặt Cố Cảnh Vân đen lại, cầm lấy trâm ngọc từ tay nàng nói: “Nếu sư huynh quay về bù lễ gặp mặt cho nàng ấy, vậy cây trâm ngọc này liền cho ta làm lễ gặp mặt đi.”

 

“Thì ra đệ thích trâm ngọc?” Vệ Tùng kích động nói: “Chỗ ta còn không ít, quay về ta đều mang đến cho đệ.”

 

Nhìn Vệ Tùng vội vã lấy lòng mình, trong lòng Cố Cảnh Vân đột nhiên chua xót, chút không vui lúc trước tan biến, hắn mím môi, lần đầu tiên chân thành gọi: “Sư huynh không vội, đồ vật quý ở tinh chứ không quý ở nhiều, huống hồ sư huynh đệ chúng ta mới gặp mặt, còn có rất nhiều lời muốn nói.”

 

“Đúng, đúng, ta cũng có rất nhiều lời muốn nói với đệ, lại không biết phải bắt đầu nói từ đâu…” Viền mắt Vệ Tùng lại hơi đỏ, ngơ ngác nhìn Cố Cảnh Vân.

 

Lê Bảo Lộ nhìn Cố Cảnh Vân, lại nhìn Vệ Tùng, nhịn không được chắn giữa hai người: “Sư huynh, cữu cữu và cữu mẫu đều rất khỏe, bọn họ ở Quỳnh Châu cũng nhớ mong huynh, không biết những năm nay huynh sống thế nào?”

 

Vệ Tùng cúi đầu, không đáp mà hỏi ngược lại: “Lão sư và sư nương sư cô thân thể luôn không tốt, ở Quỳnh Châu là ai điều lý cho bọn họ? Ta luôn gửi đồ đến Quỳnh Châu, nhưng luôn không có cửa nẻo, cũng không nghe ngóng được tin tức của mọi người, đồ gửi qua mọi người có nhận được không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đương nhiên là không nhận được, không biết địa chỉ mà gửi bừa, đồ vật khẳng định bị người ta tư thôn rồi.

 

Nhưng Lê Bảo Lộ lại vẻ mặt kinh ngạc nói: “Chúng ta ngược lại có nhận được mấy bưu kiện không ghi tên, là huynh gửi sao?”

 

Vệ Tùng lập tức vui mừng: “Khẳng định là vậy, để không cho người nhà ta phát hiện, đồ ta gửi đi cũng không để lại bất kỳ thông tin gì, lúc trước ta còn lo lắng mọi người không nhận được, thì ra mọi người đều nhận được rồi.”

 

Địa chỉ không rõ, thông tin người gửi lại không có, người ta không tư thôn trong lòng đều thấy áy náy.

 

Cố Cảnh Vân giật giật khóe miệng, tuy biết Bảo Lộ đang an ủi y, nhưng vẫn nhịn không được chuyển chủ đề không để sư huynh tiếp tục phạm ngu ngốc: “Sư huynh làm sao tìm được đến đây?”

 

“Ta sai người thời khắc nhìn chằm chằm Cố phủ, lại tốn số tiền lớn nghe ngóng từ gã gác cổng của Cố gia.”

 

“Vậy sao không trực tiếp tới cửa gặp chúng ta?” Nhìn Vệ Tùng gấp gáp như vậy, lúc tin tức của bọn họ truyền khắp kinh thành thì y nên tới tìm bọn họ mới đúng.

 

“Sau khi yến tiệc ngắm hoa của Trưởng công chúa kết thúc ta mới biết các đệ đã trở lại, nhưng ta không tìm được chỗ ở của các đệ, chỉ có thể canh giữ Cố gia.” Vệ Tùng giải thích: “Mà đợi các đệ về Cố gia, Cố gia lại cự tuyệt thiếp bái phỏng của ta, không cho ta gặp các đệ, các đệ lại không ra cửa, ta liền chỉ có thể canh giữ ở bên ngoài, may mà hôm nay các đệ ra cửa, bằng không ta chỉ sợ phải xông vào rồi.”

 

Sắc mặt Cố Cảnh Vân lạnh lẽo: “Cố gia cự tuyệt thiếp mời của huynh?”

 

Vệ Tùng căm hận gật đầu: “Không sai, người ta muốn gặp rõ ràng là đệ, bọn họ lại nói với ta đệ không muốn gặp ta, lời này vừa nghe liền biết là giả, ta là sư huynh của đệ, sao đệ có thể không muốn gặp ta? Sư đệ, đệ đừng sống ở Cố phủ nữa, ngộ nhỡ có ngày nào đó Cố gia giam lỏng đệ không cho đệ ra cửa thì làm sao?”

 

Cố Cảnh Vân cười lạnh: “Sư huynh yên tâm, Cố gia còn chưa có bản lĩnh này.” Hắn ngừng một chút nói: “Hơn nữa ta bắt buộc phải sống ở Cố gia.”

 

Vệ Tùng nhíu mày: “Vì sao?”

 

Cố Cảnh Vân vén vạt áo ngồi xuống ghế đá, cười nói: “Bởi vì Cố gia có quyền có thế nha, ta còn muốn mượn thế lực nhà bọn họ để lo lót cho cữu cữu ta một hai, cho dù không thể bình phản cũng để cuộc sống của bọn họ dễ chịu hơn chút.”

 

Vệ Tùng vẻ mặt đờ đẫn, hiển nhiên không nghe hiểu.

 

Lê Bảo Lộ liền thấp giọng giải thích: “Tỷ như mượn uy thế của Cố gia chấn nhiếp quan viên Quảng Đông và Quỳnh Châu, để bọn họ biết cữu cữu là do Cố gia ở kinh thành bảo kê, không dám ức h.i.ế.p cữu cữu. Còn có thể lợi dụng quyền thế của Cố gia lo lót trên dưới, làm chút chuẩn bị cho việc bình phản của cữu cữu.”

 

Vệ Tùng đầy mặt kinh ngạc, đây không phải là đẩy Cố gia vào hố lửa sao?

 

Y quay đầu nhìn về phía Cố Cảnh Vân đạm mạc, liền hiểu ra.

 

Cố Hoài Cẩn năm xưa bội tín bội nghĩa, không chỉ vứt bỏ sư cô, còn ép sư cô vác bụng to không thể không rời khỏi kinh thành, Cố Cảnh Vân không thể không hận, hắn lại nguyện ý trở về Cố gia nhận tổ quy tông, vì chẳng qua là lão sư.

 

Vệ Tùng trầm mặc nửa ngày, cuối cùng ngẩng đầu nói: “Có chỗ nào cần sư huynh các đệ nhất định phải nói với ta, ta sẽ dốc sức giúp các đệ.”

 

Cố Cảnh Vân mỉm cười: “Đa tạ sư huynh, bất quá hiện tại quả thực không có chuyện gì khẩn yếu, nhiệm vụ hàng đầu của ta hiện nay là thi đỗ Hội thí, tham gia Điện thí.”

 

Hắn ngừng một chút nhìn về phía Vệ Tùng: “Sư huynh hiện nay sống thế nào? Đã thông qua Hương thí chưa?”

 

Vệ Tùng cười khổ: “Ta bỏ bê việc học đã lâu, tuy là Cử nhân, lại rất khó tham gia Hội thí khoa này, sư đệ cố gắng nhiều hơn, sư huynh liền không đi mất mặt nữa.”

 

“Cách Hội thí còn bốn tháng, sư huynh cớ sao không nỗ lực một phen?” Cố Cảnh Vân không tin y thật sự sẽ triệt để bỏ bê việc học, đã sùng bái cữu cữu hắn như vậy, thì không thể vứt bỏ sách vở, nhiều nhất là chuyển dời hứng thú, rất ít xem sách tham khảo mà thôi.

 

“Đến lúc đó chúng ta một môn hai Tiến sĩ, nói ra cữu cữu cũng nở mày nở mặt nha.”

 

Vệ Tùng do dự, Cố Cảnh Vân tiếp tục cổ vũ y nói: “Sau khi ta về kinh từng diện kiến Bệ hạ, kỳ thực nếu năng lượng đủ lớn, vì cữu cữu bình phản cũng không phải không thể, nhưng muốn người khác giúp chúng ta, trước tiên chúng ta phải có đủ năng lực, đủ để khiến người khác tín phục. Mà hiện tại chịu vì thế mà nỗ lực chỉ có một mình ta.”

 

Vệ Tùng nhìn sư đệ nét trẻ con chưa thoát, thần sắc trở nên kiên định: “Sư đệ yên tâm, vì lão sư ta nhất định sẽ nỗ lực.”

 

“Cố huynh đệ, Vệ thế thúc.” Thi Vĩ cười híp mắt đi tới: “Cơm chay đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi dùng bữa thôi, biết sư huynh đệ các người nhiều năm chưa gặp, lát nữa chúng ta để lại đủ không gian và thời gian cho các người ôn chuyện.”

 

“Đúng, đi dùng bữa trước.” Vệ Tùng lo âu nhìn thân hình nhỏ bé của sư đệ, rõ ràng lớn hơn Cố Lạc Khang, nhìn lại không tráng kiện bằng Cố Lạc Khang, không biết hắn có thể mời một Thái y tới xem thân thể cho hắn không.

 

Triệu Ninh nhìn thấy Vệ Tùng đầu tóc rũ rượi, rất là kinh kỳ nhìn y thêm hai mắt, Trịnh Húc và Thi Vĩ lại dáng vẻ tập dĩ vi thường, không chỉ hai người này tập dĩ vi thường, tất cả những người trên đường nhìn thấy bộ dạng này của Vệ Tùng đều rất không lấy làm lạ.

 

Mà Vệ Tùng cũng quét sạch vẻ lấy lòng khiêm tốn trước mặt bọn họ, lưng thẳng tắp, lông mày nhướng lên, ánh mắt liếc xéo qua liền là phong tình vô hạn, nữ khách bị khóe mắt y quét qua đều đỏ mặt cúi đầu xuống, mà nam khách qua lại đều thấy nhiều không trách, có người còn từ xa hành lễ chào hỏi y.

 

Nhìn mà Lê Bảo Lộ kinh kỳ không thôi.

 

Mà đến trong sương phòng, Trịnh Húc và Thi Vĩ đều nhường ghế trên cho Vệ Tùng, Vệ Tùng cũng một chút không khách khí, gọi Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ đến ngồi bên cạnh, chỉ Trịnh Húc và Thi Vĩ nói: “Đây là thế điệt, học thức còn không tồi, đệ có thể thường xuyên cùng bọn họ thảo luận một hai.”

 

Trịnh Húc và Thi Vĩ giận dữ, bối phận cao thì giỏi lắm sao.