Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ

Chương 156:



 

“Huynh tin Viên Phương là vô tội sao?” Văn Sinh nhìn về phía Cố Cảnh Vân.

 

“Không tin.”

 

Sắc mặt Văn Sinh liền có chút khó coi: “Có phải đệ đã sớm biết hắn dính líu vào trong đó?”

 

Cố Cảnh Vân gật đầu: “Nhưng lại không có chứng cứ, lời khai của Âu Đôn Nghệ và thư đồng gã sai vặt của hắn không thể làm chứng cứ.”

 

Văn Sinh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, Cố Cảnh Vân liền vỗ vỗ vai y nói: “Đừng vội, tương lai còn dài, hơn nữa hẳn là có người càng hận hắn hơn chúng ta mới đúng.”

 

Văn Sinh nở nụ cười, chắp tay với Cố Cảnh Vân nói: “Ngày mai là phóng bảng rồi, Cố huynh đệ về nghỉ ngơi đi, đợi đệ thi đỗ, chúng ta sẽ bao trọn Phiêu Hương Lâu để chúc mừng đệ.”

 

Cố Cảnh Vân mỉm cười lắc đầu: “Đáng lẽ là ta mời các huynh mới phải.”

 

Lê Bảo Lộ đứng một bên đợi bọn họ từ biệt, Văn Sinh liếc nhìn nàng một cái rồi thở dài: “Cố huynh đệ thật có phúc khí, bọn ta không sánh bằng nhiều lắm, được, vậy để đệ mời, cũng để bọn ta dính chút phúc khí của đệ.”

 

Lê Bảo Lộ đợi Văn Sinh đi xa rồi mới tiến lên nắm lấy tay Cố Cảnh Vân.

 

Cố Cảnh Vân nghiêm túc nhìn nàng: “Hôm nay là Trung thu, ta cùng nàng đi mua đồ nhé.”

 

“Ta muốn đi chọn mấy c.o.n c.ua lớn, nhân làm bánh trung thu đã mua xong rồi, rượu hoa cúc cũng đã chuẩn bị, buổi chiều chúng ta về hấp cua, làm bánh trung thu, buổi tối chỉ ngắm trăng uống rượu.”

 

“Được!” Cố Cảnh Vân suy nghĩ một chút lại nói: “Gửi cho cữu cữu bọn họ mấy cái bánh trung thu về.”

 

Lê Bảo Lộ nổi hứng, cao hứng nói: “Gửi thêm hai vò rượu hoa cúc nữa, năm ngoái trong nhà không thu thập hoa cúc, lúc chúng ta ra ngoài lại uống hết rượu hoa cúc rồi, ăn cua sao có thể không có rượu hoa cúc?”

 

Triệu Ninh biết được cũng động lòng: “Hay là ta cũng gửi một ít về nhà?”

 

Thuận Tâm nhịn không được trợn trắng mắt: “Đây không phải là lãng phí tiền sao, hôm nay đã là Trung thu rồi, đợi gửi đến nhà thì đã qua Trung thu từ lâu, ăn bánh trung thu nữa còn có ý nghĩa gì? Hơn nữa ngài xem trong nhà giống như thiếu bánh trung thu và rượu hoa cúc sao?”

 

“Hủ mộc,” Triệu Ninh trừng mắt nhìn hắn nói: “Vậy ngươi xem nhà Cố huynh đệ giống như thiếu hai thứ này sao?”

 

Thuận Tâm nghẹn lời, cẩn thận nhìn hai vợ chồng đang ngồi bên bàn cẩn thận làm bánh trung thu.

 

“Chúng ta đều nghe thấy rồi nha,” Lê Bảo Lộ liếc xéo Thuận Tâm một cái, nói: “Tối nay mọi người đều đón một cái Trung thu, đợi bọn họ nhận được bánh trung thu của chúng ta, bọn họ lại có thể đón thêm một cái Trung thu nữa, đây là chuyện hạnh phúc vui vẻ biết bao.”

 

“Lông ngỗng tuy nhẹ còn có thể ngàn dặm đưa tặng, chúng ta bất quá chỉ cách một eo biển,” Cố Cảnh Vân hất cằm nói: “Ngươi muốn tặng thì tự mình làm đi, cũng để phụ mẫu ngươi nếm thử tay nghề của ngươi.”

 

Triệu Ninh khẩn trương lên: “Ta? Nhưng ta không biết làm a.”

 

Cố Cảnh Vân bỉ ổi hắn: “Học đi.”

 

Triệu Ninh liền đi rửa tay nhào bột, hắn chưa từng xuống bếp. Triệu gia tuy chỉ là hương thân, nhưng vì Triệu Ninh là hy vọng của cả nhà, cho nên rất sủng ái hắn, đừng nói là xuống bếp, hắn ngay cả phòng bếp nhà mình mở cửa hướng nào cũng không biết.

 

Tay nghề nấu nướng của Lê Bảo Lộ thì khỏi phải nói, của Cố Cảnh Vân cũng rất tuyệt, bánh trung thu làm ra lại ép vào khuôn, lúc lấy ra đẹp vô cùng.

 

Nhìn lại cái bánh trung thu bị nhào thành một cục trên tay mình, trên trán Triệu Ninh không khỏi toát mồ hôi hột.

 

Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ ghét bỏ liếc hắn một cái: “Tự mình làm tự mình ăn.”

 

Triệu Ninh khóc không ra nước mắt.

 

Đến cuối cùng Triệu Ninh vẫn không có mặt mũi gửi cái bánh trung thu tự mình làm về nhà, mà lấy bánh do trù nương làm, Thuận Tâm xấu bụng lén lút nhét thêm một cục do Triệu Ninh làm vào trong đó.

 

Sau khi gửi về Triệu gia, Triệu lão gia và Triệu thái thái suýt chút nữa vì quyền sở hữu cục bánh trung thu này mà giành giật nhau, cuối cùng bị Triệu thái gia lấy đi.

 

Tác phẩm đầu tay của Triệu Ninh chui vào bụng Triệu thái gia, trực tiếp làm ông no căng đến mức ngay cả bữa tối cũng không muốn ăn.

 

Lê Bảo Lộ cất kỹ bánh trung thu rồi nhóm lửa, trong l.ồ.ng hấp bên cạnh đang hấp cua lớn, Cố Cảnh Vân thì xắn tay áo định làm những món khác.

 

Bọn họ cho trù nương nghỉ một ngày, để bà ấy về nhà đón lễ.

 

Tết Trung thu là một trong những ngày lễ quan trọng nhất của Hoa Hạ, mấy người tự nhận là đông gia tốt, tự nhiên sẽ không tước đoạt cơ hội đoàn tụ gia đình của hạ nhân.

 

Thuận Tâm vội vàng vào bếp hỗ trợ, ngoại trừ Triệu Ninh mờ mịt luống cuống, những người khác đều đâu vào đấy hành động.

 

Triệu Ninh đỏ bừng mặt nói: “Ta có thể làm gì?”

 

“Ngươi rửa rau đi.” Lê Bảo Lộ sai bảo hắn: “Đi múc nước trong vại, rửa sạch rau để sang một bên, lát nữa ta sẽ thái.”

 

Triệu Ninh lóng ngóng đi múc nước, trên đường còn suýt chút nữa ngã một cái, ngẩng đầu thấy Cố Cảnh Vân phong tư trác tuyệt đứng trước bếp chiên thịt viên, không khỏi thở dài: “Cố huynh đệ, đệ tuổi còn nhỏ, sao lại biết nhiều thứ như vậy? Ta đọc sách không bằng đệ thì cũng thôi đi, cầm kỳ thư họa cũng không thể so sánh với đệ, ngay cả duyệt lịch cũng kém đệ một phần, không ngờ đệ ngay cả trù nghệ cũng biết...”

 

Hắn đọc sách đều chê thời gian không đủ dùng, Cố Cảnh Vân tuổi còn nhỏ làm sao học được nhiều thứ như vậy?

 

Triệu Ninh mong mỏi ngẩng đầu nhìn Cố Cảnh Vân: “Cố huynh đệ, rốt cuộc đệ làm sao mà làm được? Chỉ điểm cho ta một chút đi, cho dù ta chỉ học được ba phần cũng mãn nguyện rồi.”

 

Cố Cảnh Vân trầm mặc một lát nói: “Huynh không cần đau lòng, bởi vì trên đời người có thể làm được những điều này ít lại càng ít, huynh không phải là một người duy nhất. Mà có đôi khi huynh phải dũng cảm thừa nhận, thiên sinh quan trọng hơn nỗ lực hậu thiên.”

 

Triệu Ninh sửng sốt một lúc lâu mới phản ứng lại, da mặt đỏ bừng: “Cố huynh đệ, đệ, đệ...”

 

Da mặt đệ sao có thể dày như vậy?

 

Cố Cảnh Vân đương nhiên không thừa nhận mình da mặt dày, chàng chẳng qua là nói thật.

 

Bốn người cùng nhau nỗ lực làm một bàn bữa tối phong phú, lúc này mặt trời vừa lặn, dư nhiệt vẫn còn, một nhóm người liền dọn bàn ra hậu viện, ăn xong bữa tối mặt trăng tròn vành vạnh liền nhảy ra.

 

Mọi người bày cua đã hấp chín, rượu hoa cúc đã mở phong, bánh trung thu mới ra lò, vừa ăn uống vừa ngắm trăng.

 

Cố Cảnh Vân cao hứng, liên tiếp uống ba chén rượu, sắc mặt ửng hồng, đôi mắt dần sáng lên, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm Lê Bảo Lộ, không thèm để ý tới Triệu Ninh đang ra sức xoát cảm giác tồn tại ở một bên.

 

Triệu Ninh bĩu môi, kéo Thuận Tâm sang một bên ngắm trăng, đọc cho hắn nghe các loại cổ thi từ về Trung thu và mặt trăng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thuận Tâm nghe hiểu một nửa, nhưng còn một nửa không hiểu, gấp đến mức mồ hôi đầy đầu.

 

Lê Bảo Lộ liền kéo ghế ngồi tựa vào nhau với Cố Cảnh Vân, cười nói: “Triệu Ninh say rồi.”

 

Cố Cảnh Vân ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn hắn, tiếp tục nhìn Lê Bảo Lộ nói: “Đừng để ý tới hắn, nàng nhìn ta là được rồi.”

 

“Được, ta nhìn chàng.” Lê Bảo Lộ biết chàng say rồi, cũng không đỡ chàng về phòng, đưa tay nắm lấy tay chàng liền cùng nhau tựa vào ghế ngẩng đầu nhìn mặt trăng.

 

Trái tim đập “thình thịch” loạn nhịp của Cố Cảnh Vân dần yên tĩnh lại, đầu hơi nghiêng tựa vào vai Lê Bảo Lộ, mỉm cười nói: “Sau này mỗi năm đón Trung thu ta đều làm bánh trung thu cho nàng ăn.”

 

“Ta muốn ăn nhân thịt và nhân trứng.”

 

“Được!”

 

Lê Bảo Lộ lén lút liếc nhìn sườn mặt trắng nõn không tì vết của Cố Cảnh Vân, tim đập “thình thịch”, thật sự là quá đẹp rồi, rất muốn c.ắ.n một cái thì làm sao bây giờ?

 

Đang do dự không biết có nên gặm một cái hay không, bên tai liền vang lên tiếng cười trầm thấp của Cố Cảnh Vân, sau đó má đau xót, lại bị Cố Cảnh Vân c.ắ.n rồi.

 

Sắc mặt Lê Bảo Lộ đỏ bừng, vội vàng đi tìm Triệu Ninh và Thuận Tâm, lúc này mới phát hiện hai người đã biến mất từ lâu.

 

“Vừa rồi nàng đang nghĩ gì vậy? Bọn họ đã đi từ lâu rồi.” Cố Cảnh Vân ánh mắt sáng quắc nhìn nàng, “Là muốn giống như ta c.ắ.n nàng sao?”

 

“Nói bậy, ta lại không phải cún con, sao có thể c.ắ.n người?”

 

“Hửm?” Cố Cảnh Vân tự tiếu phi tiếu nhìn nàng, “Đây là đang nói ta là cún con sao?”

 

Lê Bảo Lộ cố chống đỡ nhìn chàng, Cố Cảnh Vân liền cười đưa tay sờ mặt nàng, tiếng cười vui vẻ vang lên bên tai: “Đúng là đồ ngốc, ngoại trừ cún con, phu quân cũng sẽ c.ắ.n người nha.”

 

Nói xong liền gục đầu vào lòng Lê Bảo Lộ, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của nàng ngủ thiếp đi.

 

Lê Bảo Lộ nhìn Cố Cảnh Vân khóe miệng mang theo nụ cười, nhịn không được đưa ngón tay chọc chọc má chàng: “Ta đã nói mà, rượu tối nay lại không pha nước, sao có thể uống ba chén mà không say.”

 

Lê Bảo Lộ bế Cố Cảnh Vân đi vào trong nhà, đặt người lên giường xong thấy tay chàng vẫn nắm c.h.ặ.t ống tay áo của nàng, liền giật giật khóe miệng, cởi áo ngoài ra cho chàng nắm, tự mình đi múc nước nóng tới rửa mặt chải đầu.

 

Mười sáu tháng Tám là ngày phóng bảng, năm nay phóng bảng thật khéo, mọi người hôm qua vừa vây xem một màn kịch hay ở phủ nha, buổi tối lại các loại cuồng hoan, ngày hôm sau không hẹn mà cùng ngủ dậy muộn.

 

Ngoại trừ một số ít thí sinh dậy từ sớm chạy tới Lễ phòng chờ phóng bảng, những người khác đều vẫn đang ngủ.

 

Cố Cảnh Vân liền nằm trong số ít thí sinh này, nhưng chàng không phải tự nguyện thức dậy, chàng là bị Lê Bảo Lộ đào lên.

 

Thi Hương quan trọng hơn thi Viện nhiều, bởi vậy Lê Bảo Lộ không chỉ thu thập bản thân vô cùng xinh đẹp, còn bắt Cố Cảnh Vân thay quần áo mới.

 

Cố Cảnh Vân lại nhìn Lê Bảo Lộ không nhúc nhích, nửa ngày mới chậm chạp chui vào phòng tắm, ch.óp tai đỏ bừng thay quần áo.

 

Quần áo của Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ đều là màu lam, Cố Cảnh Vân người trắng, mặc màu gì cũng đẹp, Lê Bảo Lộ lại rất ít khi mặc màu này, bởi vì nàng người đen, không tôn lên được màu lam.

 

Nhưng bây giờ nàng mặc màu lam vào Cố Cảnh Vân mới phát hiện nàng đã trắng ra rất nhiều, tiểu cô nương trước kia luôn mang theo làn da màu lúa mì khỏe mạnh, có lẽ là vì thời gian phơi nắng giảm bớt, lại qua một mùa đông một mùa xuân, nàng lại trắng ra rất nhiều.

 

Mặc màu lam vào, vừa tao nhã lại tôn lên làn da trắng trẻo xinh đẹp, quan trọng là bọn họ mặc cùng màu, người khác nhìn một cái là biết bọn họ là phu thê.

 

Cố Cảnh Vân đi ra thấy nàng vẫn chải kiểu tóc của cô nương, liền nói: “Đổi kiểu tóc khác đi.”

 

“Đổi kiểu gì?”

 

“Ta giúp nàng.”

 

Lê Bảo Lộ liền vui vẻ ngồi trước bàn trang điểm, xõa tóc ra cho chàng làm.

 

Rất nhiều năm không chải tóc cho nàng có chút xa lạ rồi, Cố Cảnh Vân chải mấy cái mới bắt đầu động thủ, nhìn Lê Bảo Lộ ngoan ngoãn ngồi đó, Cố Cảnh Vân lại nhớ tới lúc nàng mới đến Cố gia.

 

Lúc đó Bảo Lộ mới ba tuổi, có thể vừa từ đầu trọc tiến hóa mà đến, bởi vậy tóc rất ngắn, cũng rất ít, còn hơi ngả vàng, mềm mại dán sát da đầu.

 

Tần cữu mẫu giúp nàng điều lý rất lâu, thời tiết ấm áp lên liền cạo hết tóc của nàng để mọc lại, nàng chính là từ lúc đó mới bắt đầu để tóc dài.

 

Trẻ con tóc mọc nhanh, nàng chỉ biết buộc một chỏm trên đỉnh đầu, tóc dài thêm chút nữa thì buộc hai chỏm, khó coi vô cùng.

 

Chàng liền giúp nàng buộc các loại kiểu tóc, b.úi tóc củ tỏi, b.úi tóc song nha...

 

Trước bảy tuổi bọn họ đều ở cùng nhau, cũng đều là chàng giúp nàng buộc tóc.

 

Lúc Cố Cảnh Vân giúp nàng b.úi tóc xong sắc trời vẫn còn sớm, hai người đ.á.n.h thức Triệu Ninh liền cùng nhau đi về phía Lễ phòng.

 

Triệu Ninh không ngừng nhìn trộm Lê Bảo Lộ, Cố Cảnh Vân hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, che khuất tầm mắt của hắn.

 

Triệu Ninh sửng sốt, lập tức khoác vai chàng nói: “Cố huynh đệ hiểu lầm rồi, ta nhìn đệ muội là vì cảm thấy đệ muội hôm nay và ngày thường có chút không giống nhau.”

 

Cố Cảnh Vân nghiêm mặt nói: “Không giống chỗ nào?”

 

Triệu Ninh gãi gãi đầu nhỏ giọng nói: “Hình như lớn lên một chút, hôm qua rõ ràng vẫn là một tiểu cô nương, hôm nay lại giống như lớn thêm ba bốn tuổi vậy.”

 

Cố Cảnh Vân sửng sốt.

 

Lê Bảo Lộ thì trực tiếp từ phía sau cho Triệu Ninh một cước, nàng lại không phải người điếc, có nội lực trong người sao có thể không nghe thấy?

 

Bất kể cô gái ở độ tuổi nào, phàm là nói các nàng già đều không thể nhịn.

 

Triệu Ninh suýt chút nữa vồ ếch trên phố, hắn ôm m.ô.n.g nhảy ra, kêu lên: “Đệ muội oan uổng, ta là khen muội càng lớn càng xinh đẹp...”

 

Lê Bảo Lộ hừ lạnh một tiếng.

 

Triệu Ninh hối hận không thôi, sớm biết vậy đã không nhìn thêm hai cái đó rồi.