Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ

Chương 137:



 

Triệu Ninh không ngờ b.út ký của Lê Bảo Lộ lại có thể khiến y được ích lợi nhiều đến vậy, ánh mắt nhìn về phía Cố Cảnh Vân bất giác phát sáng: “Cố huynh đệ, không biết ta có thể xem b.út ký của đệ được không?”

 

Cố Cảnh Vân khựng lại một chút rồi mới đáp: “Ta trước nay không làm b.út ký, chỉ có bình chú.”

 

Bình chú chính là sự thấu hiểu và nghi vấn của bản thân khi đọc sách, thậm chí là sự biện luận cùng thánh nhân trong sách, đó mới là phần đặc sắc nhất. Triệu Ninh ánh mắt rực rỡ nói: “Ta có vinh hạnh được xem qua chăng?”

 

Cố Cảnh Vân chỉ vào đống sách trên bàn nói: “Huynh tự mình tìm đi.”

 

Triệu Ninh lập tức vùi đầu vào rương sách, sách của Lê Bảo Lộ ở trong đó chỉ là số ít, nhiều nhất vẫn là của Cố Cảnh Vân. Bởi vậy y rất nhanh đã tìm ra, hưng trí bừng bừng lật ra xem, nụ cười trên mặt tức thì cứng đờ.

 

Trong sách sạch sẽ tinh tươm, một chữ cũng không có, cứ như thể vừa mới mua từ thư cục về vậy.

 

Triệu Ninh không tin tà, lật từng trang từng trang qua, lúc này mới lác đác nhìn thấy vài câu bình chú. Tuy tinh tích, nhưng y đọc xong luôn cảm thấy chưa thỏa mãn, ý tứ cũng không thể hiểu hết.

 

Triệu Ninh liên tiếp lật mấy quyển đều là tình trạng này, cuối cùng y đành nén đau thương đặt sách của Cố Cảnh Vân xuống, tìm hết mấy quyển sách ít ỏi của Lê Bảo Lộ ôm vào trong n.g.ự.c: “Cố huynh đệ, ta cảm thấy sách của đệ muội vẫn thích hợp cho ta xem hơn.”

 

Khuôn mặt Cố Cảnh Vân tức thì đen như đáy nồi, nhìn những quyển sách y ôm trong n.g.ự.c mà mím môi, cuối cùng vẫn không giật lại.

 

Năng lực và tài hoa của Bảo Lộ có thể được người ta phát hiện và công nhận, trong lòng chàng rất vui mừng.

 

Cố Cảnh Vân luôn cảm thấy Bảo Lộ vì chàng mà bị mai một rất nhiều. Rõ ràng với tài hoa và năng lực của nàng, nàng có thể trở thành một vì sao ch.ói lọi, vậy mà lại cam tâm tình nguyện vì chàng chạy ngược chạy xuôi như một nha đầu.

 

Triệu Ninh nhìn ra sự không vui của Cố Cảnh Vân, y ôm c.h.ặ.t sách trong n.g.ự.c hơn, vừa lùi về sau vừa cười nói: “Cố huynh đệ, đệ đi đường xa xôi chắc chắn đã mệt rồi, chi bằng nghỉ ngơi trước, đợi đến lúc dùng bữa ta lại sai người tới gọi đệ, ta ra phía trước đọc sách đây.”

 

Nói xong liền chạy biến như một làn khói.

 

Lê Bảo Lộ thấy vậy liền đắc ý nhướng mày với Cố Cảnh Vân: “Chàng xem, trước kia chàng còn chê cười thiếp lãng phí thời gian, nhưng bây giờ b.út ký của thiếp lại được hoan nghênh hơn đấy.”

 

“Đối với những phàm nhân như bọn họ mà nói, không cần động não tự nhiên sẽ hoan nghênh.” Cố Cảnh Vân tiện tay cầm quyển “Đại Học” bị đặt sang một bên lên, nhạt giọng nói: “Lời của thánh nhân, ngoại trừ những câu chữ có ý nghĩa rõ ràng, những bài văn khác ngắt câu khác nhau, hàm ý tự nhiên cũng khác nhau, ngàn người đọc thì có thể có ngàn cách lý giải khác nhau. Mà những chú giải nàng ghi lại chẳng qua là sự thấu hiểu của bản thân sau khi được cữu cữu giảng giải, làm sao nàng có thể đảm bảo những chú giải mình ghi lại chính là nguyên ý đương thời của các bậc tiên hiền?”

 

“Mà Triệu Ninh chẳng qua chỉ là một học t.ử bần hàn, để có thể xuất đầu lộ diện trong khoa cử, bọn họ có lẽ chỉ chuyên chú vào học thuyết Nho gia. Nhưng từ sau khi Đổng Trọng Thư thời Hán đề xướng độc tôn Nho thuật, những điển tịch học thuyết mà Nho gia để lại đã bị sửa đổi, lời của tiên hiền sớm đã bị sửa đến mức hoàn toàn biến dạng. Trải qua ngàn năm, những điển tịch này được vô số người giải mã, có những câu ý không chỉ biến dạng mà còn không thể khảo chứng, phần lớn chỉ có thể dựa vào học t.ử tự mình suy ngẫm.”

 

Trong mắt Cố Cảnh Vân bừng lên ánh sáng sống động: “Tuy rất gian nan, cũng có nhiều bất tiện, một câu có ngàn cách giải thích rất khiến người ta phiền não, nhưng đây cũng là một loại thú vui. Đọc sách, thứ tận hưởng chẳng phải chính là cái thú vui đi thấu hiểu, đi mở rộng, đi suy ngẫm, đi kiểm chứng này sao?”

 

Lê Bảo Lộ há hốc miệng, gào, cái sinh hoạt đọc sách thường ngày này thật sự quá khiến người ta xấu hổ rồi. Nàng có thể nói cho đối phương biết, ban đầu nàng nghiêm túc đọc sách là vì không muốn làm kẻ mù chữ của thời đại này, sau đó nghiêm túc đọc sách là vì không muốn bị Cố Cảnh Vân làm nền trông như một kẻ thiểu năng trí tuệ không?

 

“Vậy, hay là thiếp đi giật lại sách nhé?” Lê Bảo Lộ choáng váng nói.

 

Cố Cảnh Vân khinh bỉ nhìn nàng, b.úng một cái lên trán nàng nói: “Còn chưa hoàn hồn sao?”

 

Lê Bảo Lộ hoàn hồn, xấu hổ nói: “Chàng cứ coi như câu nói phía trước không phải do thiếp nói đi.”

 

Lúc này đi giật lại sách chẳng phải là muốn tuyệt giao với Triệu Ninh sao?

 

Huống hồ đối với Triệu Ninh mà nói, thú vui đọc sách gì đó dường như hơi xa vời, hiện tại điều cấp bách nhất là thi đỗ Cử nhân.

 

“Bút ký của thiếp đối với y có tác dụng không?”

 

Khóe miệng Cố Cảnh Vân nhếch lên: “Cữu cữu xuất thân là Trạng nguyên, từng làm Thái t.ử chi sư, còn làm chủ khảo quan mấy nhiệm kỳ, nàng cảm thấy bài giảng của ngài ấy có tác dụng không?”

 

Lê Bảo Lộ đã ghi chép lại không sót một chữ bài giảng của Tần Tín Phương vào trong sách, nàng luôn kiên trì quan niệm trí nhớ tốt không bằng ngòi b.út cùn.

 

Sự thật chứng minh ngòi b.út cùn của nàng cũng không sánh bằng trí nhớ tốt của Cố Cảnh Vân, nhưng đối với Triệu Ninh xuất thân dã lộ, luôn không có danh sư chỉ dạy mà nói, mấy quyển chú giải đó của Lê Bảo Lộ giống như ốc đảo trong sa mạc khiến người ta khao khát.

 

Tự nhiên cũng có thể giải quyết được khó khăn trước mắt của y.

 

Triệu Ninh có được sách của Lê Bảo Lộ, liền rúc trong phòng mình suốt ba ngày không ra khỏi cửa, ngày đêm nghiên cứu đọc sách, cần cù đến mức không tưởng.

 

Sự cần cù của y lại càng làm nổi bật sự nhàn nhã không giống thí sinh của Cố Cảnh Vân.

 

Sáng sớm chàng thức dậy tập Ngũ Cầm Hí rèn luyện thân thể thì Triệu Ninh đã đang đọc sách, chàng ăn xong bữa sáng kéo Lê Bảo Lộ ra phố đi dạo thì y vừa cầm một cái màn thầu vừa nghiêm túc đọc sách.

 

Đợi đến khi bọn họ dạo một vòng ở khách điếm, tán gẫu với người ta một trận trở về ăn bữa trưa thì Triệu Ninh vẫn đang đọc sách.

 

Buổi chiều là thời gian tự do của Cố Cảnh Vân, chàng thường sẽ luyện chữ một canh giờ trước, sau đó đọc sách một canh giờ. Ăn xong bữa tối liền ngồi dưới giàn nho trong viện đ.á.n.h vài ván cờ với Lê Bảo Lộ, đợi đến khi trời tối, chàng liền đẩy bàn cờ ra ngồi trên ghế mây xem Lê Bảo Lộ luyện võ.

 

Có đôi khi nổi hứng, chàng sẽ ôm cây cổ cầm trong phòng Triệu Ninh ra gảy đàn họa theo.

 

Thư đồng Thuận Tâm của Triệu Ninh nhìn đôi phu thê nhỏ nhàn nhã như thần tiên quyến lữ, lại nhìn chủ t.ử nhà mình thức đêm khổ đọc, hắn đau lòng đến mức suýt khóc, chỉ đành mua thật nhiều đồ bổ đưa cho bà t.ử nấu cơm, bảo bà ấy hầm thêm nhiều đồ bổ cho chủ t.ử nhà mình ăn.

 

Trực tiếp khiến Triệu Ninh ăn đến mức chảy m.á.u mũi.

 

Đến ngày thứ tư, Cố Cảnh Vân rốt cuộc không nhìn nổi nữa, quay đầu nói với Lê Bảo Lộ: “Triệu Ninh dẫu sao cũng thành tâm chiêu đãi chúng ta, chúng ta cũng nên hồi báo đôi chút.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lê Bảo Lộ gật đầu: “Chàng định kéo y cùng chàng tập Ngũ Cầm Hí sao?”

 

Cố Cảnh Vân liếc nàng một cái nói: “So với Ngũ Cầm Hí, ta nghĩ y càng thích ta bổ túc bài vở cho y hơn.”

 

“Ôn cố nhi tri tân, chàng dạy y, chàng chẳng phải cũng học được thêm sao? Đôi bên cùng có lợi không tính là hồi báo, thiếp cảm thấy vẫn nên chú trọng dạy y Ngũ Cầm Hí. Phải biết rằng Thu vi chín ngày, không giống như trước kia có thể thi một môn ra ngoài một ngày, lần này là thi liên tục chín ngày. Nghe nói các chàng ở trong hào phòng đó, ăn uống tiêu tiểu đều ở trong đó, lúc ngủ ngay cả người cũng không duỗi thẳng được, ăn không ngon, có khả năng còn bị lọt gió dột mưa, không có một thân thể tốt làm sao có thể chịu đựng nổi?” Lê Bảo Lộ hớn hở đề nghị: “Cách Thu vi còn năm mươi tư ngày, chỉ cần y nỗ lực ít nhiều vẫn có chút hiệu quả.”

 

Cố Cảnh Vân liền xua tay với nàng: “Vậy nàng đi mời người ra đây đi.”

 

Lê Bảo Lộ xông vào chính phòng ở gian thứ nhất, trực tiếp xách Triệu Ninh ra ngoài.

 

Triệu Ninh bị xách đến trước mặt Cố Cảnh Vân vẫn còn chút mờ mịt, hồi lâu mới chậm chạp hỏi: “Cố huynh đệ cần dùng đến mấy quyển sách đó sao? Ta đã chép được hai quyển rồi, ta mang hai quyển đó trả lại cho đệ ngay đây.”

 

Cố Cảnh Vân hơi kinh ngạc, chàng thật sự không biết Triệu Ninh rúc trong phòng là để chép chú giải, nhất thời có chút cạn lời.

 

Kiến giải của Triệu Ninh trong một số việc rõ ràng giống hệt Lê Bảo Lộ, những chú giải bình chú trên sách đó đều rất khó có được, đầu óc y chỉ lớn chừng đó, không thể nào trong thời gian ngắn nhớ hết được, chỉ có thể chép.

 

Chép xuống rồi thì chính là của y.

 

Vì sợ Cố Cảnh Vân cần dùng đến mấy quyển sách này, y liền ngày đêm không ngừng chép, nếu không phải Thuận Tâm mỗi tối đều thổi tắt nến của y bắt y ngủ hai canh giờ, y hận không thể không ngủ trực tiếp chép cho xong.

 

Cố Cảnh Vân giật giật khóe miệng nói: “Triệu huynh cảm thấy làm vậy có tác dụng không?”

 

“Có tác dụng chứ,” Triệu Ninh kích động nói: “Ta vừa chép vừa nhớ, mấy ngày nay đã giải đáp được mấy nghi vấn trước kia rồi.”

 

“Nhưng những quyển sách này huynh sớm đã đọc thuộc, phần lớn kinh nghĩa huynh đều có thể giải thích, cứ lặp đi lặp lại xem như vậy chẳng qua là lãng phí thời gian,” Cố Cảnh Vân giơ tay ngăn lại lời y định nói, tiếp lời: “Triệu huynh nếu không chê, mỗi ngày dùng xong bữa sáng thì theo ta cùng nhau đọc sách đi.”

 

Mắt Triệu Ninh sáng rực: “Cố huynh đệ nguyện ý dạy ta?”

 

“Không nói là dạy, chẳng qua là cùng nhau thảo luận học tập mà thôi.”

 

Đúng như lời Lê Bảo Lộ nói, cho dù chàng đơn thuần bổ túc bài vở cho đối phương, ôn cố nhi tri tân chàng cũng có thể thu được lợi ích, tự nhiên không tính là dạy.

 

Triệu Ninh kích động không thôi, đứng dậy hành lễ với Cố Cảnh Vân nói: “Đa tạ Cố huynh đệ!”

 

Năm ngoái Viện thí đã nhờ Cố Cảnh Vân dạy y, lúc đó có mấy đề thi đều là Cố Cảnh Vân giúp y ôn tập trúng, nếu không y cho dù có thể thi đỗ cũng tuyệt đối không đạt được thành tích tốt như vậy.

 

Chú giải của Lê Bảo Lộ tuy tinh diệu, nhưng tinh diệu đến mấy thì chú giải đó cũng là vật c.h.ế.t, tự nhiên không sánh bằng Cố Cảnh Vân đích thân giảng giải.

 

Triệu Ninh đã theo chàng cùng nhau học tập, vậy nếp sinh hoạt tự nhiên cũng phải theo Cố Cảnh Vân, bởi vậy từ sớm chàng đã bảo Triệu Ninh đi ngủ, chỉ có ngủ đủ mới có tinh lực cùng chàng lăn lộn chứ.

 

Cũng không biết Triệu Ninh là thật sự mệt lả, hay là vì có được niềm vui bất ngờ nên buông lỏng tâm tình, từ lúc chập tối ngủ xuống y liền không tỉnh lại, mãi cho đến sáng sớm hôm sau bị Thuận Tâm gọi dậy.

 

Lúc này mặt trời vẫn chưa mọc, sắc trời chỉ hơi se lạnh, trong không khí còn mang theo chút hàn ý.

 

Y tưởng Cố Cảnh Vân muốn đọc sách buổi sáng, vội vàng ôm một quyển sách ra hậu viện.

 

Cố Cảnh Vân đã thay một bộ võ phục rộng rãi đợi y rồi, nhìn thấy y liền vẫy tay nói: “Lại đây, để Bảo Lộ dạy huynh tập thể d.ụ.c, tập xong rồi hẵng đi rửa mặt ăn cơm.”

 

Triệu Ninh ngẩn ngơ, vẫn đặt sách xuống tiến lên.

 

Lê Bảo Lộ vẻ mặt nghiêm túc nhìn y nói: “Triệu công t.ử, thân thể của huynh rất không tốt, Hương thí chín ngày, thân thể của huynh đã chuẩn bị sẵn sàng để bị tàn phá chưa?”

 

Triệu Ninh ngơ ngác lắc đầu.

 

“Vậy thì để ta tới rèn luyện huynh đi.”

 

Triệu Ninh liếc nhìn Cố Cảnh Vân đang mặt không đổi sắc tập Ngũ Cầm Hí ở một bên, thấy thân thể chàng gầy yếu nhưng động tác linh hoạt, khí không suyễn, sắc không đổi, liền thả lỏng gật đầu, vỗ n.g.ự.c nói: “Đệ muội cứ việc dạy ta.”

 

Mau dạy đi, dạy xong y còn đi đọc sách.

 

Triệu Ninh tràn đầy tự tin, nhưng chưa tới nửa khắc đồng hồ đã tê liệt ngã trên mặt đất không dậy nổi.

 

Rõ ràng Cố Cảnh Vân thoạt nhìn còn thể nhược hơn y, tại sao chàng có thể tập hai lượt Ngũ Cầm Hí mà mặt không đổi sắc, y lại mới học động tác của một con vật đã mệt đến mức ngã gục trên đất?

 

Lê Bảo Lộ cũng không ngờ Triệu Ninh thoạt nhìn khỏe mạnh lại không chịu nổi sự rèn luyện như vậy, nàng tràn đầy may mắn nói: “May mà luyện tập trước, nếu không vào hào phòng rồi thì biết làm sao đây?”

 

Cố Cảnh Vân cầm lấy khăn lau mồ hôi, lúc đi dạo tới nói: “Dục tốc bất đạt.”

 

“Đúng, đúng, d.ụ.c tốc bất đạt,” Cho nên chúng ta vẫn là đừng luyện nữa. Triệu Ninh đáng thương nhìn Lê Bảo Lộ.

 

Lê Bảo Lộ trịnh trọng gật đầu: “Không sai, cho nên sáng nay chúng ta luyện đến đây trước, buổi trưa và buổi tối lại mỗi buổi một lần, chúng ta không thể tăng cường độ, vậy thì tăng số lần.”

 

Triệu Ninh nghe vậy trực tiếp ngã lăn ra đất không nhúc nhích nữa.