Sợ Thiền Nguyệt hối hận, liền dẫn đầu lao thẳng vào hốc cây.
Bên trong hốc cây gợn lên những làn sóng trong suốt, rồi nhanh chóng biến mất không dấu vết.
Những con mèo khác nối đuôi theo sau, như cá gặp nước.
Đợi chú mèo cuối cùng đi vào, Thiền Nguyệt cũng nhảy một cái, tiến vào theo.
Giang Họa Huỳnh đang tranh thủ từng giây để xóa bỏ chỉ số hắc hóa cho Sinclair thì thấy một chuỗi mèo con chạy ra từ căn phòng bên trong quán.
Quán cà phê vốn yên tĩnh trống trải bỗng chốc tràn ngập tiếng “meo meo” non nớt hoạt bát.
Cô kinh ngạc nhìn mười mấy chú mèo thuộc các giống loài khác nhau trước mặt, thầm cảm thán sự kỳ diệu của lõi mộng này.
Biệt đội mèo con không ngờ con người vẫn còn sống, từng đôi mắt nhìn chằm chằm Giang Họa Huỳnh, bùng nổ ánh sáng đầy kinh ngạc!
“Hóa ra các bé đều trốn ở trong nghỉ ngơi à!” Giang Họa Huỳnh cảm thấy đám nhỏ thật nhiệt tình, vội vàng bò dậy khỏi sofa.
Để không làm đám mèo sợ hãi, cô không tiến lại gần ngay mà ngồi xổm xuống ở một khoảng cách an toàn, cố gắng tỏ ra mình vô hại nhất có thể: “Mèo nhỏ ơi~ lại đây nào!”
Cô vừa nhìn đã ưng ngay chú mèo Ragdoll đang ngồi đằng kia.
Cao quý thanh lịch, khí chất thoát tục như tiên tử.
Đúng là tình mèo trong mộng!
Tuy nhiên, Giang Họa Huỳnh đang mải mê thả thính đám mèo hoang bên ngoài mà không hề hay biết một cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra sau lưng mình.
Chú mèo mướp vốn đang đứng bằng bốn chân đột nhiên vặn vẹo phình to, phần thân trước giống như đang vắt khăn mặt, xoắn lại và kéo dài theo chiều kim đồng hồ thành hình một mũi khoan xoắn ốc.
Phần thân sau biến thành một cái đuôi màu xanh đậm to khỏe giống như lươn, xương sống của cái đuôi được cấu tạo từ cơ khí kim loại, nhưng những miếng kim loại đó không cùng chủng loại mà giống như được chắp vá từ nhiều linh kiện khác nhau.
Ngay sau đó, cái đuôi cá dựng đứng lên, nâng đỡ cơ thể quái dị to hơn gấp ba bốn lần treo lơ lửng ngay trên đầu Giang Họa Huỳnh.
Đây mới chính là hình dạng thật sự của lũ quái vật biến dị sống ở nơi này.
Cái đầu quái vật lấy mũi khoan làm trung tâm, đột nhiên nứt ra làm tám mảnh, biến thành một bông hoa hướng dương đầy răng cưa, sát khí lộ rõ không hề che giấu.
Giang Họa Huỳnh ngồi xổm dưới đất, cảm thấy ánh sáng trên đầu hơi tối đi.
Giữa lúc cô còn đang thắc mắc, một cái bóng trên mặt đất lướt qua.
“Rầm—” một tiếng động lớn nổ vang, cả quán cà phê mèo rung chuyển dữ dội.
Giang Họa Huỳnh nhanh chóng quay người lại nhìn.
Chỗ vốn là quầy bar giờ đã bị đâm thủng một lỗ lớn, đến cả bức tường cũng bị lõm vào một mảng sâu hoắm, nhìn sơ qua còn hơi giống hình bông hoa hướng dương.
Trong đống đổ nát, một chú mèo mướp đang nằm ngất lịm.
Sinclair trong lốt mèo Golden đứng cạnh đó, cái móng vuốt hống hách giẫm thẳng lên đầu nó.