“Cậu vừa phải thôi nha, chúng ta đến chỗ nào hợp pháp hợp quy được không?
Lần trước ở nhà máy đồ chơi đó, tôi suýt chút nữa là tèo ở trỏng rồi."
“Yên tâm yên tâm, tuyệt đối hợp pháp hợp quy, sức khỏe an toàn."
An Nhất Húc vỗ ng-ực hứa hẹn, “Ừm... cùng lắm là hơi 'ngoài luồng' một tí thôi."
Tiếp đó, cậu ta lập tức dùng quang não liên lạc với các lộ bạn bè xấu, nói là muốn tổ chức một bữa tiệc bikini để ăn mừng hai người họ thoát ch-ết, rồi phải quảng bá rầm rộ về chiến tích anh hùng xoay chuyển tình thế, cứu giúp bạn học của hai người trong bữa tiệc.
“Này, Thiếu gia Mạc, bên anh nhiều tài nguyên giới giải trí, tìm thêm mấy đóa hoa nhỏ Omega đang nổi đến nhé?
Phóng viên nữa, cả phóng viên!
Chúng ta có thể mở họp báo được không?"
Triệu Hề đỡ trán, hết cách với cậu ta.
Lúc này, tất cả những người sống sót đều được những người tự xưng là “đội đặc nhiệm" đưa đi rời khỏi tòa nhà Khác Hạnh.
“Nơi này sẽ bị phong tỏa, cấm tất cả mọi người vào trong."
Thấy có một lớp rào chắn dựng lên, trực tiếp bao trùm cả tòa nhà Khác Hạnh vào bên trong, rào chắn này không trong suốt mà là một loại vật chất màu xám trắng không rõ là gì.
Như vậy, bên ngoài sẽ không nhìn thấy bên trong như thế nào, giống như một chiếc hộp đựng cả tòa nhà lại, che giấu cả những cảnh tượng thê lương bên trong.
Số người còn sống trong tòa nhà này ước tính chỉ có hai ba phần mười, trừ lớp của Triệu Hề là toàn bộ thành viên đều sống sót, các lớp khác ít nhiều đều có người “mất tích".
“Dù có phong tỏa hay không thì cũng chẳng ai dám đến nữa, cứ như ác mộng vậy."
“Đúng vậy, không ngờ còn có thể sống sót..."
Nhiều người khóc t.h.ả.m thiết, gọi điện cho người nhà.
Còn rất nhiều người bị thương, đội y tế cũng vừa đến theo, tất cả họ đều được đưa thẳng đến bệnh viện quân khu.
Bệnh viện này rất gần trường quân sự Liên Minh Sao, Triệu Hề đứng trong tòa nhà bệnh viện nhìn qua cửa sổ ra ngoài, vẫn có thể nhìn thấy bức tường thành màu đen uy nghiêm kia.
Nếu ngày tận thế thật sự đến, họ sẽ là những người đầu tiên xông lên phía trước nhỉ?
Dù sao thì trời sập cũng phải có người cao chống đỡ mà.
Triệu Hề nhìn về hướng đó, trong đôi mắt màu nâu thẫm, một bên phản chiếu công trình trang nghiêm kia, bên còn lại nhuốm màu đỏ rực của hoàng hôn buông xuống.
Phía dưới đối diện bệnh viện quân khu chính là con phố nhộn nhịp, xe cộ tấp nập, cảnh đêm rực rỡ ánh đèn.
Cô nhìn thấy một đứa trẻ vòi vĩnh người lớn mua bong bóng phát quang bên đường, là loại bong bóng trong suốt bay trên trời, giống hệt loại bong bóng hoạt hình biết bay bán bên lề đường ở kiếp trước của Triệu Hề.
Có điều bong bóng ở tinh hệ vẫn hơi khác một chút, những quả bóng đó có thể tùy ý thay đổi hình dạng, bên trong có những đốm sáng như đom đóm, nhìn nó qua bầu trời đêm giống như dùng bong bóng bắt lấy một góc của tinh không vậy.
Các cặp đôi nắm tay nhau đi qua, gió vờn lên tóc họ.
Trước quầy đồ ăn vặt dưới lầu đối diện tụ tập rất nhiều người, đứng từ xa Triệu Hề cũng ngửi thấy mùi thơm của nó, bên xe có treo loa hét:
“Hai mươi tinh tệ một phần, ngon bổ rẻ đây!"
Xem ra, dù thời gian có trôi qua, vẫn có thể tìm thấy những nơi tương đồng với ký ức cũ.
Đột nhiên cảm thấy, nếu thật sự là ngày tận thế, thì cũng hơi đáng tiếc.
“Triệu Hề."
Một giọng nói từ phía sau truyền đến, “Đội trưởng của chúng tôi muốn gặp cô, cô qua đây."
Triệu Hề quay đầu lại, là người của đội đặc nhiệm dọn dẹp trùng tộc, đang đứng ở góc rẽ với vẻ mặt lạnh lùng nói chuyện với cô.
Cái giọng điệu ra lệnh này, dù cô tự thấy tính tình mình cũng khá tốt, nhưng cũng không thể chịu đựng nổi.
“Tôi bận rồi, không rảnh."
Cô liếc nhìn người đó một cái rồi thu hồi ánh mắt, sau đó vừa nhắn tin cho An Nhất Húc trên quang não:
“Bên cậu kiểm tra xong chưa?
Xong rồi thì chúng ta xuống dưới mua đồ ăn vặt."
Quang não vừa mới lắp lại cho cô, thu-ốc dùng loại tốt nên vết thương lành rất nhanh, nhưng cổ tay vẫn còn hơi đau nhẹ.
Người đó cũng không ngờ cô lại có phản ứng như vậy, “Cô có biết đội trưởng của chúng tôi là ai không?
Bao nhiêu người muốn gặp mà còn không xếp hàng tới lượt đấy..."
“Thế à?"
Triệu Hề khoanh tay tựa vào cửa sổ, “Vậy đội trưởng của các anh có biết tôi là ai không?"
“Đệ nhất ngầu lòi hành tinh Lam Mộng, Hề thiếu, là hạng mèo mả gà đồng nào cũng có thể gặp được sao?"
“Cô!
Cô dám nói đội trưởng của chúng tôi như vậy..."
“Muốn gặp tôi?
Chi bằng bảo đội trưởng các anh tự đến đây cầu xin tôi xem sao?"
Hì hì, thiết lập nhân vật công t.ử bột lúc này dùng khá tốt đấy chứ, lúc mắng người chẳng thấy áp lực tâm lý gì cả.
Triệu Hề nghĩ thầm.
“Là đội trưởng tạm thời."
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Triệu Hề ngẩng đầu, giọng nói đó...
Cô nhớ rõ.
Lại là anh ta!
“Xin lỗi, là tôi đắc tội rồi."
Anh ta từng bước đi tới trước mặt Triệu Hề.
Lâm Đàn Diễn hôm nay không mặc quân phục, mà là trang phục phong cách giải trí đơn giản.
Phải nói là không có khí tràng mạnh mẽ như lúc trước, nhưng vẫn khiến người ta chú ý ngay lập tức và không thể phớt lờ.
Bao gồm cả tầng lầu bệnh viện này, sau khi anh ta xuất hiện, ánh mắt của mọi người xung quanh đều tập trung hết lên người anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quả nhiên, có những người sinh ra đã là tồn tại tỏa sáng rực rỡ.
“Lại gặp nhau rồi."
Anh ta nói.
“Tìm tôi có việc gì?"
Khổ nỗi hành sự của anh ta lại khiến người ta không bắt bẻ vào đâu được, nếu cô không nể mặt mũi ở chỗ nào, người bị phun tào (mỉa mai) chắc chắn sẽ là cô.
Triệu Hề thầm thở dài trong lòng.
“Muốn mượn một bước để nói chuyện, được không?"
Lúc này cổ tay Triệu Hề rung lên một cái, cô nhìn thấy là An Nhất Húc, nói là đã xuống dưới lầu.
Triệu Hề trả lời cậu ta là mình có việc, bảo cậu ta đợi một chút.
“Thành giao, đi thôi."
Những người vây xem ở hành lang xì xào bàn tán, bức ảnh lan truyền trên mạng tinh hệ trước đó họ đều đã xem qua, lúc ấy treo trên hot search ròng rã ba ngày.
Nghĩa là, hai người này cực kỳ không hợp nhau.
Đúng thật vậy, hai người có hành sự và tính cách khác biệt một trời một vực, lẽ nào định đ-ánh nh-au?
“Đ-ánh nh-au á?
Không đâu chứ?
Kết quả này làm gì có gì hồi hộp, ai đ-ánh lại được cấp siêu S chứ."
“Lâm Đàn Diễn chắc không phải là tính cách chủ động gây sự, lẽ nào là Triệu Hề phạm chuyện gì rồi?"
“Cái này thì rất có khả năng, dù sao bản thân cô ta cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, vụ ở khu ngoại ô phía Tây trước đó vẫn chưa đưa ra lời giải thích thỏa đáng kìa..."
“Sao lại không có lời giải thích?"
Người nói chuyện là sinh viên Đại học Truyền thông, “Tin tức chính thức viết rõ mồn một, có một số người là không thèm đọc thôi."
Bệnh nhân đang thảo luận bên kia nghe thấy thế:
“Thì lời giải thích không rõ ràng, nhìn là biết biên ra mà, để bao che cho Triệu Hề thôi."
“Ồ, bạn giỏi biên kịch thế, tôi thấy bạn có thể đi biên một bản xem sao."
Vương Đồng Đồng đầu quấn băng gạc, từ bên cạnh bước ra, “Lúc tin tức chính thức chưa ra thì gào thét đòi lời giải thích, khi nói rõ rồi thì lại bảo là giả."
“Bạn với đám anh hùng bàn phím trên mạng là cùng một hội nhỉ?
Còn bảo người khác không phải thứ tốt lành, tôi thấy bạn mới không phải thứ tốt lành ấy."
Người đó thấy nói không lại, đứng dậy định đi về phía cô bé, “Con nhỏ này cố ý gây sự phải không?"
“Cái miệng sắc lẹm thế, người nhà không dạy bạn là họa từ miệng mà ra sao?"
Lúc này, một bóng người cao lớn từ phòng bệnh bên cạnh đi ra, bước đi khiến mặt đất như rung chuyển theo.
“Họa từ miệng mà ra, đã biết đạo lý đó mà còn nói năng bậy bạ."
“Có cần phải dạy lại cho bạn một chút không?"
Trọng Vạn Nga một cánh tay còn bó bột, nhưng không ngăn cản được cậu ta bẻ khớp tay kêu răng rắc.
Người đó lập tức ngồi phắt lại ghế, “Ở đây là bệnh viện, không... không được đ-ánh người!"
“Đ-ánh người?
Ai thèm đ-ánh người?
Bệnh viện cấm ồn ào."
Cô y tá đi ngang qua, “Làm ơn giữ im lặng, đừng ảnh hưởng đến các bệnh nhân khác nghỉ ngơi."
Trọng Vạn Nga nói nhỏ:
“Hức, tôi đâu có thô lỗ thế."
Vương Đồng Đồng che miệng cười, “Này, nói thật tôi rất tò mò chị Hề gặp gỡ đứa con của ngôi sao cố định kia, hai người họ sẽ nói gì với nhau nhỉ?"
Trọng Vạn Nga nghĩ ngợi, “Dù sao cũng không thể là lý tưởng cuộc sống, thơ từ ca phú gì đâu nhỉ?"
Phía bên kia, Triệu Hề và Lâm Đàn Diễn đi thang máy lên thẳng tầng thượng của bệnh viện.
Dọc đường Triệu Hề cảm thấy cực kỳ kỳ lạ, bảo là mượn một bước nói chuyện, “một bước" này hơi bị xa rồi đấy.
Tầng thượng bệnh viện lại là một khu vườn nhỏ, cây cối xanh tươi, còn có một số loài hoa không gọi tên được.
Chúng có những cánh hoa trong suốt, một màu xanh nhạt đung đưa trong gió nhẹ.
Giống như những tinh linh xanh nhảy múa trong bụi rậm, nhìn kỹ lại tựa như những chú bướm linh động, nhụy hoa vươn ra vài sợi vàng nhạt.
“Đây là hoa Lam Mộng, chỉ nở vào đêm trăng tròn."
Giọng thiếu niên thanh tú của Lâm Đàn Diễn vang lên bên tai, “Xem ra hôm nay chúng ta đến rất đúng lúc."
Triệu Hề nhìn lên bầu trời, quả nhiên, hai vầng trăng tròn trịa như đĩa ngọc treo trên bầu trời, không xa cách như lần trước, lần này hai vầng trăng gần như sát cạnh nhau.
Xung quanh mặt trăng điểm xuyết những vì sao lấp lánh, ngắm cảnh đêm trên tầng thượng này cũng là tuyệt mỹ.
Cộng thêm những đóa hoa lay động xung quanh, cũng xứng với câu “hoa hảo nguyệt viên" (hoa đẹp trăng tròn).
Lâm Đàn Diễn đang cùng cô ngắm hoa.
Đầu óc Triệu Hề khựng lại một nhịp, không lẽ nào?
Diễn biến cốt truyện này chắc chắn không nhầm chứ?
Họ có thân thiết đến mức này đâu?
Cô muốn nhéo má mình một cái để xem có phải mơ chưa tỉnh không.
Triệu Hề nhìn những bông hoa xuất thần, “Ở những nơi khác chưa từng thấy loài hoa này."
“Ừm, vì là được nuôi cấy đặc biệt, thổ nhưỡng nó cần hơi đặc thù một chút."
Triệu Hề tiến lại gần khóm hoa, cô ngửi thấy hương thơm của hoa Lam Mộng, là một loại hương thơm kỳ lạ và xa xăm bền bỉ, không kìm được khiến người ta hơi buồn ngủ.
Lâm Đàn Diễn từ phía sau kéo cô một cái, “Tránh xa ra một chút, hoa này có độc."
Triệu Hề đột ngột quay người lại, suýt chút nữa đ-âm sầm vào Lâm Đàn Diễn, “Hoa có độc mà trồng trong bệnh viện??
Cái người trồng hoa này có độc thì có?"
Lâm Đàn Diễn:
“Hoa Lam Mộng có hiệu quả gây ảo giác mạnh, nếu đột nhiên bùng nổ chiến tranh mà thu-ốc gây mê không đủ, nó có thể dùng được."
“Vãi!
Hai người ở trên tầng thượng làm gì đấy?"
Giọng An Nhất Húc đột nhiên vang lên từ phía sau, “Ồ~ đang lén lút làm chuyện gì khuất tất sau lưng tôi à?"