“Lâm Đàn Diễn ngẩng đầu, nhìn thấy bầu trời đen kịt của lớp rào chắn do chính tay anh đúc nên, đây vừa là l.ồ.ng giam của họ, cũng là ngôi mộ họ cùng chung chăn gối.”
Cùng sống với em, hoặc là cùng ch-ết.
Đó chính là câu trả lời của anh.
Ánh sáng từ tinh thần thể nổ tung cùng với những giọt nước mắt cùng rơi xuống, nhỏ lên miếng bạch ngọc trên ng-ực anh.
Đó là vật đính ước mà Triệu Hề tặng anh, cũng là cái nhìn cuối cùng của anh đối với thế giới này trong đời mình.
Ngay khoảnh khắc này, thời gian dường như ngưng đọng.
Miếng bạch ngọc mà ngay cả nham thạch quanh năm của hành tinh Phần Lô cũng không thể làm tan chảy, lúc này đây, lại bắt đầu tan chảy, sắc trắng tinh khôi nhỏ xuống, giống như một giọt nước mắt.
Những cành gai vốn dĩ đang sinh trưởng dữ tợn, hoàn toàn biến thành quái vật màu trắng không tên, vào lúc này lại bắt đầu thoái lui, thu hồi những phần thân đang múa may, không ngừng thu nhỏ, thu nhỏ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho đến khi, chúng giống như những cành cây thực vật bình thường.
Lâm Đàn Diễn chưa từng trồng hoa, nhưng anh dường như nhận ra, đây là một loại thực vật thường thấy.
Tiếp đó, đầu cành của nó lần lượt mọc ra những nụ hoa màu trắng, càng lúc càng nhiều, phủ khắp núi đồi.
Một cảm giác vô cùng quen thuộc xuất hiện.
Mùi hương lạnh lẽo, là mùi hương đã hồn xiêu phách lạc từ lâu, nhưng những năm qua chưa bao giờ đến bên cạnh anh.
Anh quay đầu lại, một bông hồng trắng đầu cành vừa vặn rủ xuống, chạm vào môi anh.
Khoảnh khắc đó, cả vườn hoa hồng trắng nở rộ....
Anh nhớ, ngôn ngữ của hoa hồng trắng là —— Tình yêu chí t.ử không đổi.