Con bọ cánh cứng Thanh Nhẫn đó nhìn cô, nứt cơ quan miệng ra như đang cười, sau đó đột nhiên thốt ra bốn chữ.
“Não... trả... cho tao.”
“Não... trả... cho tao.”
“Mày là cái ngày hôm đó...”
Triệu Hề chợt nhớ lại ngày đầu tiên xuyên không, não cô chỉ suýt chút nữa là bị ăn mất rồi.
Đó là loại quái vật chưa biết, không có ghi chép, sau này cô đã tra khắp mạng tinh hà cũng không tìm thấy thông tin liên quan.
Nó không phải trùng tộc, nó là loại quái vật đen ngày hôm đó.
Nó ở trong não của trùng tộc!
Không, chính xác mà nói là nó đã ăn sạch não của con trùng tộc này và thay thế nó.
“Trả mày?
Trả cái đầu mày ấy.”
“Não của tao là của tao.”
Cô giơ tay ném thẳng chiếc nồi áp suất trước mặt ra ngoài, đồng thời ném theo một ống nghiệm thủy tinh đã pha chế xong ngay giữa không trung.
Còn về việc tại sao phòng thí nghiệm lại có thứ như nồi áp suất, nghĩ chắc thỉnh thoảng giáo viên hóa học lúc rảnh rỗi sẽ dùng natri clorua để hầm miếng thịt ăn gì đó.
Chương 26 Các người sẽ không ch-ết.
Cùng lúc ném thu-ốc nổ ra, Triệu Hề dùng tốc độ nhanh nhất đời mình lộn người leo trở lại ống thông gió phía trên.
Giây tiếp theo, năng lượng bùng nổ càn quét toàn bộ không gian, hơi nóng cuồn cuộn, một tiếng “ầm” khiến ngay cả tấm chắn thông gió cũng bị hất văng, bị hơi nóng làm cho cong vẹo.
Trong không khí nồng nặc mùi thịt bị cháy khét.
Sức công phá của b.o.m không nhỏ, nhưng Thanh Nhẫn là chiến binh trong trùng tộc, lớp vỏ ngoài chỉ hơi bị tổn hại nhẹ.
Con Thanh Nhẫn ngẩng đầu lên, chi chân nhún một cái, giơ chi trước sắc bén như lưỡi đao rạch một nhát, cắt đứt đường ống thông gió dễ như cắt đậu phụ, rồi nhảy vọt lên.
“Não... trả... cho tao...”
Con trùng tộc phát ra ngôn ngữ loài người, nghe như tiếng lưỡi d.a.o rạch trên thủy tinh, nghe cực kỳ khó chịu, dường như là dựa vào việc nội tạng ép không khí cộng hưởng để phát ra âm thanh.
Nó nôn nóng muốn có được con mồi đó, thế là bất chấp tất cả lao vào trong đường ống, kết quả vì c-ơ th-ể quá lớn mà bị kẹt giữa kẽ tường.
Nó giận dữ phát ra âm thanh giống như kim loại cọ xát qua lại, vô cùng ch.ói tai.
Triệu Hề biết, dù hiện tại cô đã thoát được một kiếp, nhưng thời gian dành cho cô không còn nhiều nữa, trùng tộc quá mạnh, và sẽ sớm đuổi kịp thôi.
Và thứ khó lường hơn cả trùng tộc, chính là loại quái vật đen chưa biết kia.
Chuyện ở khu vực Tây ngoại ô, chẳng lẽ lại sắp lặp lại sao?
Triệu Hề giơ cổ tay lên tìm tín hiệu khắp nơi, nhưng chỉ là vô ích, tín hiệu ở đây đã bị chặn, hoàn toàn không thể truyền ra ngoài.
Cô bò đến cuối đường ống, đây là một phòng máy nằm ở góc khuất.
Cửa phòng này bị khóa từ bên ngoài, cô không mở được từ bên trong, thế là cô leo từ cửa sổ sang phòng bên cạnh.
Chỗ này lại là phòng giám sát, trước mặt là từng dãy màn hình hiển thị.
Phần lớn các màn hình này đều tối đen, camera đã bị làm hỏng.
Triệu Hề chú ý đến ba cái màn hình còn hình ảnh, hiển thị cảnh tượng bên ngoài tòa nhà dạy học số 2.
Cây cối xanh mướt, ngoài lối vào cầu thang có một cây đa rất lớn, Triệu Hề nhớ lần trước mình đi học muộn chạy vội, suýt nữa bị cái rễ cây khổng lồ trồi lên mặt đất của cây đó làm vấp ngã.
Thông qua cửa sổ tòa nhà dạy học có thể thấy, giáo viên và học sinh đang ngồi yên lành trong lớp, một cảnh tượng năm tháng tĩnh lặng.
Sau đó cô chú ý đến một phòng học trên tầng hai, người đang ngồi tựa cửa sổ nhìn ra bầu trời thẩn thờ kia trông rất quen mắt...
Làm sao mà không quen cho được?
Ngày nào soi gương cũng thấy, đó chẳng phải chính là cô sao?
Hình ảnh này là cảnh tượng chiều thứ sáu tuần trước, đã được hình chiếu toàn phần mô phỏng lại.
Người bên ngoài liệu có chú ý đến sự bất thường ở đây không?
Nhưng bây giờ đang trong giờ học, thường sẽ không có ai khác đi tới.
Nếu đợi đến khi hai tiết học này kết thúc thì sao?
Các tiết học ở Đại học Truyền thông Liên minh Tinh hà đều được xếp hai tiết giống nhau học liền, tổng thời gian là 100 phút, mà tiết đầu tiên này của họ mới chỉ trôi qua 20 phút, nói cách khác, còn phải trụ thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa.
Khoảng thời gian dài như vậy, đã đủ để trùng tộc ăn no và tiêu hóa rồi.
Hơn nữa, dù có chú ý thấy thì đã sao?
Nếu lúc này có người đến gần tòa nhà dạy học, e là lập tức sẽ trở thành vật trong bụng trùng tộc.
Người bình thường đến chỉ có nước nộp mạng.
Trừ khi người đến là Quân đội Liên minh Tinh hà, hoặc những đội ngũ chuyên xử lý loại quái vật này.
Nhưng nếu người bên ngoài không vào tòa nhà dạy học, làm sao biết được tình hình?
Đây đúng là một thế bí!
Nên bây giờ chỉ có một cách, đó là người bên trong đột phá vòng vây, truyền tin tức ra ngoài.
Triệu Hề nhìn chằm chằm vào bàn giám sát trước mặt, nhưng lúc này cô cần một lộ trình an toàn.
Camera bên trong tòa nhà dạy học chỉ còn duy nhất một cái chưa hỏng hoàn toàn, màn hình đầy nhiễu trắng đen, thỉnh thoảng lại chớp nháy vài cái.
Hình ảnh này rất giống loại băng ghi hình bị nguyền rủa trong phim kinh dị.
Thông qua hình ảnh mờ ảo, thấy đầy hành lang là những cục đen sì đang bò trườn, nhìn không rõ lắm, nhưng nhìn hình thái đại khái có thể khẳng định chúng là trùng tộc.
Còn có một thứ trông hơi giống hình người đang bị chúng lôi kéo xâu xé, nhìn mà thấy da đầu tê dại.
Triệu Hề liếc nhìn cửa sổ bên cạnh, đang do dự có nên nhảy cửa sổ không thì góc tường truyền đến tiếng sột soạt, cô lập tức căng cứng người.
Phía đó, hình như có thứ gì đó.
Căn phòng này rất tối, chỉ có ánh sáng trắng đen từ mấy cái màn hình đang sáng, Triệu Hề không dám mạo hiểm bật đèn.
Cô vớ lấy một chiếc bình giữ nhiệt cỡ lớn bên cạnh, cẩn thận bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lại gần hơn, góc tường hiện ra một bóng đen, đang cử động từng nhịp từng nhịp.
Dưới sự phản chiếu của ánh sáng trắng nhòe trên màn hình, càng hiện lên vẻ quái dị, giống như sắp vồ ra khỏi tường đến nơi.
Triệu Hề thầm nghĩ, không lẽ cô thật sự đã xem cuốn băng ghi hình không nên xem rồi chứ?
Cứu mạng, cô rất sợ ma!
Thế nên, giây tiếp theo cô đã giơ chiếc bình giữ nhiệt trong tay lên đ-ập tới tấp.
“Á!!”
Bóng đen trước mắt đột ngột ngẩng đầu, bất chợt phát ra tiếng hét t.h.ả.m, sau đó bị chiếc bình giữ nhiệt đ-ập cho ngắt quãng.
Triệu Hề ngay khoảnh khắc nhìn rõ trước mặt là người đã thu lực lại, nhưng vì quán tính nên không hoàn toàn kiểm soát được, song cũng may, lực độ này chắc không đến mức đ-ánh ch-ết người.
Người này ôm đầu nhỏ giọng thút thít, ngước mắt nhìn Triệu Hề đầy uất ức.
Triệu Hề nhìn gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn trước mắt, khóe miệng giật giật.
“Anh là ai?
Làm gì ở đây?”
Nước mắt trên mặt người này tuôn rơi như hạt đậu, “Tôi tên là Trọng Vạn Nga, là quản lý giám sát ở đây.”
Triệu Hề đặt bình giữ nhiệt xuống, “Đau lắm sao?
Xin lỗi, vừa nãy tôi nhìn nhầm anh thành trùng tộc.”
“Mấy con trùng tộc đó đáng sợ quá đi mất, hức hức, hôm nay tôi chắc ch-ết ở đây rồi, tôi còn chưa muốn ch-ết đâu.”
Trọng Vạn Nga càng khóc càng to, vừa khóc vừa dùng mu bàn tay to như cái quạt của mình quẹt nước mắt.
“Chúng ta sẽ không sao đâu, tôi đang nghĩ cách liên lạc với bên ngoài.”
“Chúng ta không đ-ánh lại trùng tộc đâu, vả lại bây giờ trong mắt những người khác, chỗ này căn bản chẳng xảy ra chuyện gì cả, dù chúng ta bị ăn đến xương cũng không còn thì cũng chẳng ai biết đâu...”
Gã tiếp tục khóc, khóc đến mức nấc lên từng hồi.
“Ờ... với cái nắm đ-ấm sắt to đùng kia của anh, đ-ấm một cái thôi là đầu trùng tộc cũng nát bươm rồi còn gì?”
Triệu Hề nhìn lại mình, so với người này thì đúng là con gà g-ầy, người trước mặt là một con trâu mộng.
“Anh gì ơi anh nhìn đống cơ bắp cuồn cuộn này đi, khóc lóc thế kia xem có ra thể thống gì không?”
“Tôi là Omega, tại sao tôi không được khóc?”
“Anh là Omega??”
Triệu Hề bày ra bộ dạng chấn động cả họ, “Anh đừng có lừa người thật thà nhé.”
“Ý cậu là tôi không có mùi vị O chứ gì?”
“Cậu có biết điều này gây tổn thương tinh thần lớn thế nào đối với một Omega không?”
Trọng Vạn Nga bày ra vẻ mặt tuyệt vọng cùng cực, ôm ng-ực than vãn:
“Thôi bỏ đi, dù sao cũng sắp ch-ết rồi, được ch-ết cùng một Alpha trông cũng khá bảnh như cậu thì cũng tạm chấp nhận được.”
“Chúng ta sẽ không ch-ết.”
Triệu Hề nhìn vào mắt gã, gằn từng chữ.
Không biết là nói cho gã nghe, hay nói cho chính mình nghe.
Trọng Vạn Nga sững người, dường như bị ánh mắt cô làm cho bỏng rát vô cớ, trong đôi mắt nâu thẫm kia dường như đang rực cháy ngọn lửa màu đỏ.
Gã đột nhiên đỏ mặt, “Không có ai nói với cậu là đừng nhìn một Omega như vậy sao?”
“Ồ, không dùng mắt nhìn, thế dùng lỗ mũi nhìn à?”
Triệu Hề vừa nói vừa hếch cằm lên, bộ dạng cực kỳ nghiêm túc, dường như thật sự đang “dùng lỗ mũi nhìn người”.
Trọng Vạn Nga bật cười thành tiếng.
Lòng bỗng chốc nhẹ nhõm hơn hẳn, “Được, tôi tin cậu.”
Triệu Hề nhận thấy hơi thở và nhịp tim của gã không còn hỗn loạn như vừa nãy, giọng cũng không run nữa, cô sở dĩ nói với gã nhiều như vậy, thực ra cũng có lý do giúp gã ổn định tâm lý.
Thế là cô đi vào vấn đề chính, “Tôi cần một lộ trình an toàn để đi ra ngoài tòa nhà dạy học, như vậy mới có thể liên lạc với bên ngoài đến cứu chúng ta.”
Cô tiếp tục:
“Có đoạn ghi hình trước khi giám sát bị hỏng không?
Tôi thử phân tích vị trí hiện tại của trùng tộc bên ngoài lớp học.”
“Ngoài ra, anh có thể kể lại chuyện gì đã xảy ra trước khi anh phát hiện giám sát có vấn đề không?
Có điềm báo gì không?”
Trọng Vạn Nga hồi tưởng lại một chút, nói:
“Lúc đó sự việc xảy ra rất đột ngột, tôi vì khá cẩn thận nên được sắp xếp ở phòng giám sát, nhưng tôi hoàn toàn không chú ý thấy sự bất thường của tòa nhà dạy học trên màn hình.”
“Bởi vì nó thật sự giống hệt như ngày thường.”
“Con trùng tộc đầu tiên lộ diện trên giám sát là 9 phút sau khi vào tiết.”
“Đó là một con sâu Sữa Rơi.”
Sắc mặt Trọng Vạn Nga hơi khó coi, “Nó bò ra từ phòng học 403, lúc đó tôi mới nhìn qua còn tưởng là ai đó quấn cái túi vải bố ở nửa thân dưới... rồi sau đó tận mắt nhìn thấy đôi chân của người kia bị ăn sạch hoàn toàn...”
Gã nói, nước mắt lại bắt đầu tuôn ra.
“Sau đó, camera hỏng à?
Hỏng như thế nào?”
“Nhìn không rõ, ngoài ra trong phạm vi ống kính không xuất hiện sự bất thường nào, vả lại giám sát của trường đã qua thiết kế, không hề tồn tại góc ch-ết.
Giám sát đột nhiên gặp vấn đề, giống như bị xâm nhập mạng, hoặc là...”
Triệu Hề tiếp lời gã:
“Hoặc là tồn tại một loại trùng tộc có tốc độ nhanh đến mức mắt thường không bắt kịp, nó đã phá hủy giám sát.”
Sắc mặt Trọng Vạn Nga trắng bệch, “Nếu thật sự là như vậy, thì đúng là quá đáng sợ rồi.”