Cơ Giáp Tối Thượng: Alpha Cặn Bã Không Muốn Làm Anh Hùng

Chương 107



 

Một giọng nói khác bày tỏ sự tán đồng, “Chuyện lần này ảnh hưởng quá lớn, phải nhanh ch.óng dẫn dắt dư luận, chuyển dịch mâu thuẫn."

 

“Dùng cách gì để chuyển dịch?

 

Tiết lộ bê bối của cấp cao Tinh Liên hay là của doanh nhân nào đó?

 

Tin bát quái giới giải trí?

 

Hay là một Omega sau khi kết hôn sinh một lần mười tám đứa mà không có lấy một đứa Alpha nên bị ruồng bỏ t.h.ả.m hại?"

 

“Mấy loại tin tức dây chuyền lỗi thời thế này mà cũng có tác dụng sao?"

 

“Chẳng phải ngôi sao ca nhạc kia sắp tổ chức cuộc thi mấy năm một lần đó sao?

 

Có thể lợi dụng một chút, vừa chuyển dời sự chú ý của quần chúng vừa thúc đẩy kinh tế vùng lân cận."

 

“Đúng vậy, không thể để những dư luận bất lợi chê bai Tinh Liên tiếp tục lên men trên Tinh Võng được nữa..."

 

Lúc này, bỗng nhiên xuất hiện một giọng nói hơi khác biệt, “Trận chiến tại Minh Hải Tinh lần này xuất hiện sơ hở lớn như vậy, hơn nữa hành động của quân đội hoàn toàn lệch khỏi phương án chuẩn bị chiến đấu trước đó, liệu có thể coi là... có liên quan đến sai lầm trong chỉ huy không?"

 

Giọng nói này vừa cất lên, đầu tiên là vài tiếng hít khí lạnh vang lên, tiếp theo, cả phòng họp lại rơi vào im lặng, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng linh kiện robot xoay cạch cạch.

 

Quá tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức bất thường.

 

Cuối cùng, một giọng nói hiếm khi phát biểu từ tầng hai truyền ra, “Ừm, về tình huống này, đại diện quân khu có cần đưa ra một lời giải thích cho mọi người không?"

 

Bởi vì những vị trí ở tầng hai thường có thể quyết định kết quả thảo luận cuối cùng, thông thường không dễ dàng lên tiếng, chỉ đợi tầng dưới bày tỏ ý kiến xong mới riêng biệt mở cuộc họp khác để nghiên cứu và đưa ra quyết định cuối cùng.

 

Mà tình huống công khai chất vấn thế này, không khác gì một sự hỏi tội và... khiêu khích.

 

Lại là gần nửa phút im lặng ngắt quãng.

 

Cuối cùng, giọng nói ở phía đông tầng hai vang lên:

 

“Quân khu tin rằng cậu ấy có tính toán của riêng mình, còn về lời giải thích... hiện tại vẫn đang trong quá trình điều tra khẩn cấp, việc này có quá nhiều điểm nghi vấn, không phải là chuyện có thể làm rõ trong thời gian ngắn."

 

“Xin mọi người kiên nhẫn chờ đợi, sau này có kết quả sẽ giải thích với mọi người."

 

“Xì."

 

“Theo tôi thấy, quân khu càng ngày càng không coi Nghị hội ra gì rồi, nhà họ Lâm trực tiếp tùy tiện phái một quản gia đến, thật là thú vị.

 

Một kẻ vô danh tiểu tốt ngồi ở vị trí này, tưởng rằng chỉ dựa vào ngươi là có thể đại diện được cho quân khu sao?"

 

Giọng nói đó tiếp tục:

 

“Còn nữa, Lâm chỉ huy làm trái kế hoạch để cứu một số người tầng lớp dưới không quan trọng, lại khiến trường quân đội tổn thất nặng nề, chi phí đào tạo một sinh viên quân đội cao hơn nhiều so với hàng ngàn hàng vạn người tầng lớp dưới.

 

Xảy ra chuyện bỏ gốc lấy ngọn như vậy... liệu có còn có thể nói cậu ta là một chỉ huy chiến khu đủ tư cách không?"

 

“Thật đúng là dám nói mà... khụ."

 

Tầng ba có tiếng cảm thán một câu, sau đó vội vàng ngậm miệng lại.

 

Những lúc thế này là cuộc đọ sức giữa những người quyết định cấp cao nhất, tốt nhất nên ngậm c.h.ặ.t miệng, tránh để rước họa vào thân.

 

“Tôi không phải quản gia của nhà họ Lâm, mà là thư ký của ngài Lâm Thủ Lam, người đại diện xử lý công vụ của ngài ấy."

 

Trên màn hình quang học ở phía đông tầng hai là một người thanh niên chừng ba mươi tuổi, anh ta có mái tóc màu hạt dẻ, đuôi mắt hơi tù và hơi xếch xuống, ánh mắt trong trẻo.

 

So với nhiều khuôn mặt hoặc là b-éo nhẫy hoặc là âm hiểm tinh ranh trên sân, anh ta trông thuần khiết và vô tội hơn nhiều.

 

Nhưng thực tế năm nay Từ Linh đã bốn mươi tám tuổi rồi, khuôn mặt b.úp bê hơi bầu bĩnh khiến anh ta không lộ vẻ già nua, cộng thêm công nghệ bảo trì da dẻ hiện nay của tinh tế cũng rất tốt.

 

Xương lông mày của anh ta nhu hòa mà đoan chính, toát ra một luồng chính khí lẫm liệt.

 

Anh ta tiếp tục:

 

“Mạng người không nên dùng giá trị để đong đếm.

 

Tinh Liên cũng không có bất kỳ điều luật nào phân chia con người thành đẳng cấp gì cả."

 

Giọng nói ở vị trí phía nam tầng hai bỗng nhiên cao v.út lên, “Mạng người không nên dùng giá trị để đong đếm?

 

Cũng đúng, một số người căn bản chẳng đáng một đồng.

 

Còn tổn thất trên mặt chữ, mỗi một khoản đều là thật sự."

 

Lời này vừa nói ra, giống như châm ngòi nổ, những tiếng vang từ tầng ba tầng bốn bên dưới nhao nhao phụ họa theo.

 

“Giải thích và thuyết minh có tác dụng gì không?

 

Ngươi có biết hôm nay cổ phiếu giảm bao nhiêu không?"

 

“Đúng thế đúng thế, dưới danh nghĩa của tôi có bảy trăm sáu mươi bốn doanh nghiệp, giá trị sản lượng trong một đêm bốc hơi gần một nửa, đây là tổn thất lớn nhường nào, ngươi có hiểu không?"

 

“Quân khu mỗi năm tiêu tốn tài nguyên và nhân lực đều là nhiều nhất, năm nào cũng tăng vọt, nhưng lại không tạo ra được bất kỳ lợi ích nào, ngược lại những năm gần đây sinh ra nhiều chuyện thị phi, thế lực phản loạn trỗi dậy nhanh ch.óng, thật không biết rốt cuộc là đang làm cái gì?

 

Chẳng lẽ quân phí đều..."

 

Lời này nói đến một nửa thì im bặt.

 

Bởi vì ở phía tây tầng hai có một đôi mắt quét qua, “Chú ý lời nói nha, có một số lời không có căn cứ, nói ra là đang tự tìm...

 

ừm, ngươi hiểu mà."

 

Giọng nói đó giống như đang cười.

 

Đối mặt với những lời chỉ trích, sự phát tiết của mọi người trong cuộc họp, Từ Linh chỉ có thể cười gượng mà chịu đựng.

 

Anh ta biết, nếu là Lâm Thủ Lam hay Lâm Đàn Diễn ngồi ở vị trí này, bọn họ đều không ai dám làm càn nói những lời này.

 

Nhưng hiện tại người tham dự cuộc họp ở đây, chỉ có anh ta.

 

Từ Linh lau mồ hôi trên trán, sắc mặt hiện lên vẻ đỏ bừng lúng túng, “Tôi sẽ báo cáo tình hình các vị phản ánh với quân khu, tin rằng sau này sẽ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phản ứng yếu thế của anh ta ngược lại càng kích thích thái độ hung hăng của những người này, trước đây bọn họ làm gì có cơ hội để gào thét với nhà họ Lâm như vậy.

 

“Báo cáo?

 

Báo cáo có tác dụng gì!

 

Báo cáo rồi thì lợi nhuận tổn thất của tôi có thể quay về được sao?"

 

“Nói đúng lắm!

 

Tổn thất nhiều như vậy, ai chịu trách nhiệm?"

 

Lúc này, từ vị trí phía tây tầng hai phát ra một tràng cười nhẹ.

 

“Các người có nhầm không đấy, tự mình kinh doanh không tốt lại đổ lỗi cho môi trường không tốt?

 

Tôi buồn cười ch-ết mất, có trách thế nào đi nữa cũng không đến lượt trách lên đầu quân khu chứ?"

 

“Nếu không có quân đội Tinh Liên bảo vệ an toàn cho Tinh Liên, tôi thấy, mọi người đã sớm bị thế lực phản loạn hay thậm chí là tộc sâu bọ từ trước đó gặm nhấm không còn một mẩu xương rồi, làm gì còn ở đây mà lải nhải nữa."

 

“Ngươi..."

 

“Được rồi các vị, lần trước tôi đã gánh một cái nồi đen lớn như vậy, hiệu quả kinh doanh của công ty cũng bị ảnh hưởng rất lớn, thậm chí tôi còn bị treo trên Tinh Võng c.h.ử.i mắng mấy tháng trời.

 

Tôi vì đại cục mà còn chẳng nói gì nhiều đấy."

 

Người phụ nữ xinh đẹp trên màn hình quang học dường như đang tựa vào một chiếc ghế dài lót lông mềm mại, một tay ăn trái cây, trong mắt cô ấy phản chiếu ánh sáng điện t.ử, dường như còn đang cày phim, tư thế đó vô cùng nhàn nhã.

 

Nhìn lại những người tham gia họp khác trên màn hình quang học, từng người đều ăn mặc chỉnh tề nghiêm túc, ngồi ngay ngắn, trông rất ra dáng.

 

Phông nền phía sau bọn họ đơn điệu thống nhất, không phải là bản đồ Lam Mộng Tinh thì cũng là mấy bức thư pháp văn hóa cổ kiểu như “Thiên đạo thù cần" hay “Đại bàng tung cánh".

 

Giọng nói của Tây Như Nhạn ung dung vang lên lần nữa:

 

“Ừm... vả lại, chút lợi nhuận đó vài tháng là kiếm lại được thôi.

 

Tiền có thể kiếm lại, mạng mất rồi thì chẳng còn gì nữa đâu."

 

Miệng cô ấy còn đang nhai đồ, phát âm không rõ ràng.

 

Mọi người đã quá quen với tác phong này của cô ấy rồi, đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn, cái đứa bại hoại tinh tế Triệu Hề kia càng là trò giỏi hơn thầy.

 

Thực chất ý định của những người này cũng không phải muốn quân khu đưa ra lời giải thích gì, chỉ là trong lòng uất ức muốn tìm người trút giận, vừa hay gặp đúng Từ Linh - người phát ngôn đại diện cho quân khu hôm nay... lại còn là kẻ từ vành đai hành tinh thứ chín cực kỳ hẻo lánh bò lên.

 

Cũng là anh ta đen đủi, đúng lúc đ-âm đầu vào họng s-úng.

 

Sau khi có Tây Như Nhạn giúp lời, lời lẽ của những người đó không còn sắc bén như vậy nữa, nhưng cái dáng vẻ nhu nhu nhược nhược kiểu người tốt nửa vời của Từ Linh cũng khiến cô ấy chán ghét ch-ết đi được.

 

Bao nhiêu năm rồi, chẳng thay đổi chút nào.

 

Nhớ lại hồi trước khi đội sáu người bọn họ ở bên nhau, ai nấy đều quá cá tính, chẳng ai phục ai, chỉ có Từ Linh tính tình tốt, luôn là người điều hòa mâu thuẫn ở giữa.

 

Trong mắt cô ấy xẹt qua một tia hoài niệm, thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt một cái con của cô ấy đã lớn bằng cô ấy hồi đó rồi...

 

Cuộc họp vô vị cuối cùng cũng kết thúc, Tây Như Nhạn ngửa đầu nhìn ra ngoài cửa sổ thấy một cái cây ngân hạnh dáng vẻ héo úa, thấy những chiếc lá ngả vàng từ từ rụng xuống, thở dài một tiếng, “Tình trạng sức khỏe của ông cụ nhà họ Lâm đã đến mức này rồi sao... ngay cả cuộc họp cũng không tham dự nữa rồi."

 

Trên màn hình quang học trước mắt Tây Như Nhạn là tập hợp những hình ảnh lấy một người làm trung tâm, hình ảnh chiến trường lại mờ mịt không thôi, nhiều đoạn đứt quãng, trông có vẻ là lúc ghi hình đã xảy ra vấn đề gì đó.

 

Cô ấy nhanh ch.óng đoán được tài liệu mình cầm trong tay đều là thứ đã qua xử lý, nhưng từ những hình ảnh rời rạc cũng có thể hình dung được trận chiến kịch liệt lúc đó.

 

Khi nhìn thấy những cảnh quay nguy hiểm, ngón tay cô ấy nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn ghế, đốt ngón tay trắng bệch.

 

“Hề nhi..."

 

Đến cuối đoạn video, thấy người ở trung tâm góc nhìn lảo đảo đứng dậy, sóng vai cùng người bên cạnh đi xuyên qua chiến trường hỗn loạn đẫm m-áu, bước lên tàu chiến trở về.

 

Bóng người rất mờ, thậm chí không nhìn rõ người bên cạnh là ai.

 

Nhưng Tây Như Nhạn biết đó là ai.

 

Không ngờ, đi một vòng lớn như vậy, cuối cùng vẫn phải bước lên con đường đó.

 

Con đường mà cô ấy không hy vọng đứa trẻ đó bước lên nhất...

 

Trước mắt là đống tài liệu chất cao như núi, và xung quanh là mấy tấm màn hình quang học lơ lửng với chi chít chữ nghĩa.

 

Đây là một chiếc bàn rất lớn, được điêu khắc từ một khối gỗ trầm hương cổ xưa khổng lồ và quý giá.

 

Nhưng lúc này trên đó đè đầy tài liệu, khiến người ta không khỏi lo lắng liệu nó có ngày nào đó không chịu nổi gánh nặng hay không.

 

“Đây đều là những tài liệu cần phê duyệt do tổng quân khu gửi tới bên này."

 

Cửa mở ra, xe đẩy robot lại đẩy một xe tới nữa.

 

Lâm Đàn Diễn đứng dưới một tấm màn hình quang học, trong mắt phản chiếu những hình ảnh lướt qua nhanh ch.óng, anh đứng im bất động, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

 

Gặp phải vấn đề, chỉ cần có đủ thông tin và đủ quân bài trong tay, thì chắc chắn có thể tìm ra lời giải tối ưu.

 

Nhưng nếu... thông tin nắm giữ ngay từ đầu đã sai thì sao?

 

Anh thở dài một tiếng, hóa ra nội bộ Tinh Liên đã bị thâm nhập đến mức độ này rồi.

 

Lâm Đàn Diễn ngay từ đầu đã phản đối việc tân sinh viên tham gia chiến dịch lần này, nhưng đó là quyết định của chiến khu trung tâm, mặc dù nhà họ Lâm có quyền quyết nghị rất cao, nhưng không phải tất cả mọi người đều đứng về phía anh.

 

Hơn nữa anh vẫn còn đang đi học, chưa hoàn toàn tiếp quản thế lực thuộc về nhà họ Lâm trong Tinh Liên.

 

Mà hiện tại, ông nội tuổi tác đã cao, tinh lực cũng có hạn, có lẽ do ảnh hưởng của vết thương cũ trước đây, tốc độ già đi của ông nhanh đến mức lạ thường...

 

Ngay cả kiến cũng có thể làm lung lay cây đại thụ.

 

Huống chi, các thế lực nắm giữ tài nguyên, kinh tế, giáo d.ụ.c, y tế, công nghệ của Tinh Liên, bọn họ thâm nhập vào mọi phương diện, chẳng ai là hạng vừa cả.

 

Sinh viên mới nhập học được vài tháng, lên chiến trường cái gì?

 

Chuyện này ngay từ đầu đã rất kỳ lạ, nhưng vì trước đó anh không thể phân thân ra được, nên căn bản không kịp can thiệp vào quyết định của Tinh Liên.