Giáo sư Thiệu đang dùng ngón tay múa may làm động tác viết chữ để trò chuyện rôm rả với bọn họ.
Lộ tẩy rồi sao?
Tôi cố ý bước mạnh vào trong, tạo ra tiếng động để gây sự chú ý.
Giáo sư Thiệu hiểu ý, nhưng lại dùng ánh mắt ra hiệu bảo tôi đợi một lát.
Thầy ấy nán lại nói chuyện với đám quỷ thêm một lúc, giữa chừng bọn họ còn ngoái sang liếc tôi một cái, khiến tôi chẳng hiểu mô tê gì.
Lát sau, giáo sư Thiệu mới khoan t.h.a.i đi tới chỗ tôi.
Tôi cứ lo thầy bị lũ quỷ phát hiện rồi xé xác nhai xương cơ, giờ nhìn lại thấy tinh thần thầy phấn chấn phơi phới ra mặt.
Hai thầy trò lén lút chuồn khỏi núi Bách Thi. Đi trên đường, tôi nhịn không được bèn cằn nhằn: "Giáo sư, em đã dặn thầy phải giả vờ ngốc nghếch một chút cơ mà, như thế mới không dễ bị lộ tẩy chứ."
Khuôn mặt mo của giáo sư Thiệu đỏ lựng lên: "Tôi biết, nhưng là do họ chủ động bắt chuyện với tôi mà. Họ bảo nhìn tôi rất vừa mắt, vả lại tôi cũng có thể trao đổi với họ chút kiến thức về lịch sử, nhân tiện giải quyết luôn được mấy khúc mắc đang làm tôi đau đầu bấy lâu nay."
Nhắc tới chuyên môn học thuật là thầy lại càng hăng m.á.u.
Tôi làm lại cái động tác khua tay múa chân viết chữ lúc nãy của thầy.
Giáo sư Thiệu thanh minh: "Bệnh nghề nghiệp thôi, trí nhớ tốt cũng chẳng bằng một mẩu b.út chì cùn, dù cho có phải ghi chép vào trong không khí thì vẫn chắc ăn hơn."
"Thế lúc nãy mọi người tự nhiên nhìn em làm gì?"
Giáo sư Thiệu ấp úng một chốc, vẻ mặt hơi khó xử đáp: "Bọn họ bảo nhìn em đích thị là một con quỷ ngốc, khuyên tôi không nên giao du với em nhiều, kẻo bị lây bệnh đần độn..."
"Thầy có thể nhịn, nhưng bà cô này thì không nhịn nổi nữa rồi!" Cơn bốc hỏa bùng lên, tôi lập tức quay người định xông vào đại khai sát giới, san bằng cái núi Bách Thi này.
Giáo sư Thiệu vội vã níu tay tôi lại, hết lời khuyên can: "Chung Nguyệt, bọn chúng đông quỷ mạnh thế, với lại dăm ba cái lời quỷ quái đó em cứ nghe cho vui tai thôi, đâu phải sự thật."
Tôi cũng biết thừa giờ xông vào đó là chuyện không tưởng, nhưng trong bụng vẫn tức anh ách.
Vừa mới bực dọc đi được hai bước, tôi đã nghe thấy tiếng nín cười khúc khích của giáo sư Thiệu vọng ra từ bên cạnh.
……
Sớm muộn gì bà đây cũng đồ sát càn quét sạch sẽ lũ quỷ núi Bách Thi cho coi.
10.
Trời vẫn còn chưa sáng, giáo sư Thiệu sau khi xác nhận đi xác nhận lại hàng chục lần rằng bản thân sẽ không quên mất những ký ức vừa rồi thì mới chịu chui về thể xác.
"Nếu mà quên tiệt đi, thế thì luận văn năm nay của tôi biết phải làm sao!"
Nhìn thấy cảnh ấy tôi không khỏi mủi lòng, đã có tuổi thế rồi mà vẫn phải nai lưng ra cày cuốc thu thập tư liệu để đăng bài nghiên cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng nếu thú thực với thầy ấy chuyện sinh hồn sau khi xuất khiếu quay về cơ thể sẽ mất sạch ký ức, không khéo thầy ấy lại cuồng học thuật đến mức bỏ mặc cái thân xác này luôn ấy chứ.
Thế thì đúng là toang.
Tôi cẩn thận nhét bản hôn thú xuống dưới gối cho yên tâm, rồi mới ngoan ngoãn nhập hồn vào xác.
Hai tiếng đồng hồ chợp mắt ngắn ngủi nhanh ch.óng trôi qua.
Đàn chị gọi tôi dậy, đ.á.n.h răng rửa mặt qua loa xong xuôi, chúng tôi cùng nhau chạy đến điểm khai quật.
Giáo sư Thiệu đến muộn hơn một chút, vừa thấy tôi, thầy đã chớp mắt ra hiệu liên tục. Đàn chị thấy thế thắc mắc: "Giáo sư, mắt thầy sao vậy ạ?"
Giáo sư Thiệu vội vàng chỉnh lại vẻ đứng đắn, nói không có chuyện gì đâu.
Chờ đến lúc mọi người đang bận bịu với công việc, giáo sư mới lân la tiến lại gần tôi, nhỏ giọng hỏi: "Chung Nguyệt à, tối nay tôi có thể tiếp tục đi theo em mở mang tầm mắt gặp quỷ được không?"
Tôi ngoáy ngoáy lỗ tai, gần như không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Đã thế, còn chuyện tại sao giáo sư lại không hề quên đi ký ức lúc xuất hồn nữa!
Tôi cười khan hai tiếng: "Giáo sư, hình như mới hôm qua thầy còn một mực khẳng định trên đời làm gì có ma quỷ cơ mà."
Giáo sư Thiệu cau mày: "Em ghi âm lại đấy à?"
"Đâu có đâu thầy."
Giáo sư Thiệu lập tức giãn đôi lông mày, cười toe toét: "Không có bằng chứng thì tức là tôi không hề nói, chắc là em nghe nhầm rồi."
Tôi thì thào đáp: "Âm dương cách biệt, người sống tốt nhất không nên vướng bận dây dưa quá nhiều với ma quỷ, nếu không rất dễ dính phải xui xẻo."
Giáo sư Thiệu hạ giọng thủ thỉ: "Giờ em mới học năm nhất, chưa nhận thức được tầm quan trọng của việc công bố luận văn khi muốn học lên thạc sĩ hay tiến sĩ đâu. Đến lúc đó, tôi sẽ làm giáo sư hướng dẫn cho em, giúp em chỉnh sửa bài vở đàng hoàng."
Tôi hắng giọng: "Nghe có vẻ cũng hợp lý, không phải là không thể du di."
Giáo sư Thiệu ưỡn thẳng lưng lên: "Thế còn cái vụ âm dương cách biệt?"
Tôi dõng dạc đáp trả: "Thế thầy có ghi âm lại không?"
Bởi vì phần lớn các cổ vật dưới hầm mộ đều là đồ vàng mã làm bằng giấy nên công tác khai quật được hoàn tất nhanh hơn dự kiến. Giáo sư Thiệu sau khi dặn dò mọi người vài câu liền lẽo đẽo theo tôi về nhà.
Bố mẹ tôi vừa biết đây là giáo sư ngành khảo cổ học thì vô cùng nhiệt tình, mừng rỡ bảo phải đi chuẩn bị nguyên một mâm Mãn Hán Toàn Tịch để thiết đãi thầy, cứ ngỡ thầy đến nhà để thông báo tình hình học tập.
Dù trong bụng đang cuống cuồng nhưng giáo sư Thiệu vẫn lịch sự cảm ơn, chờ ăn uống xong xuôi mới lạch bạch chạy theo tôi vào trong căn phòng đặt bài vị thờ cúng.