Dường như Mạc Thanh Thanh chẳng thể ngờ được tôi lại gật đầu cái rụp vô liêm sỉ đến vậy, cuối cùng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, chốt hạ là tối nay đi ăn luôn.
Buổi tối.
Tại một quán ăn chuyên đồ Hồ Nam nằm ngay bên ngoài cổng trường.
Mạc Thanh Thanh đã cẩn thận gọi món từ trước, còn tôi thì bồng bế dẫn theo cả Phương Tiểu Đồng và Giang Viên đến ăn chực.
Ăn được lưng lửng dạ, Mạc Thanh Thanh xin phép vào nhà vệ sinh, tôi cũng lén lút bám theo sau. Đứng ngoài cửa, tôi thấp thoáng nghe thấy cô ta lẩm bẩm trong miệng: "Tôi xin lỗi cậu, tôi cũng hết cách rồi, tôi không tìm được ai khác để thế chỗ cả. Đợi khi cậu gả cho quỷ tướng quân xong, tôi nhất định sẽ chăm chỉ đốt thật nhiều tiền vàng mã cho cậu."
Hết cách? Không tìm được ai khác sao?
Cho nên mới mặt dày tìm tôi làm bia đỡ đạn c.h.ế.t thay cho cô?
Tôi cười gằn một tiếng rồi bước hẳn vào trong, cố tình đ.â.m sầm ngay vào người Mạc Thanh Thanh.
Mạc Thanh Thanh giật thót mình, ấp úng nói: "Chung Nguyệt, cậu... cậu cũng vào nhà vệ sinh à."
"Thanh Thanh này, dạo này người tớ oải quá nên có nhờ một vị đại sư xem bói giúp. Đại sư phán tớ đang gặp hạn tiểu nhân, bị người ta giở trò hạ chú thủ tiêu nên cơ thể mới suy nhược, nếu không tìm được người gánh hạn thay thì sợ là mất mạng như chơi."
Mạc Thanh Thanh như bị nói trúng tim đen, hoảng hốt chối đây đẩy: "Làm... làm gì có chuyện đó! Toàn là mê tín dị đoan l.ừ.a đ.ả.o cả đấy, cậu đừng có tin."
"Vậy sao? Thế cậu có thể nhìn ra phía sau tớ xem có cái gì không, tại sao tớ cứ thấy... đau... đau quá."
Đúng lúc này, bóng đèn trong nhà vệ sinh đột ngột vụt tắt ngúm.
Hai mắt Mạc Thanh Thanh mở trừng trừng, cô ta run rẩy đưa tay chỉ thẳng về phía sau lưng tôi, sợ đến mức miệng lắp bắp không thành lời, rồi rống lên một tiếng x.é to.ạc màng nhĩ: "Có... có quỷ!"
Cô ta sợ hãi lùi về phía sau, loạng choạng định lao ra khỏi phòng vệ sinh, nhưng cánh cửa tự nhiên lại khóa c.h.ặ.t cứng không sao cạy nổi. Cô ta đành bất lực trơ mắt nhìn hai bóng quỷ hình thù kỳ dị đang chầm chậm áp sát, vươn móng vuốt nhọn hoắt tóm lấy mình...
Mạc Thanh Thanh sợ đến mức khóc bù lu bù loa, cả người dựa rịt lấy cánh cửa mà quỳ rạp xuống, nước mắt giàn giụa khóc lóc cầu xin: "Chung Nguyệt, tôi sai rồi, cậu đừng trách tôi, tôi cũng là cùng đường nên mới phải làm vậy, tôi không muốn c.h.ế.t, tôi sợ lắm."
"Tôi cũng muốn chấp nhận số phận, nhưng... nhưng tôi sợ cái c.h.ế.t lắm."
"Tôi không muốn bị gả cho lão quỷ tướng quân nào đó đâu."
Tiếng khóc của cô ta nức nở từng cơn, nước mắt thi nhau tuôn rơi như đê vỡ.
Thấy bộ dạng t.h.ả.m hại tột cùng của cô ta, tôi mới khẽ ra hiệu cho hai con quỷ kia dừng tay lại.
"Mạc Thanh Thanh, cô nghe cho rõ đây, tôi biết cô sợ c.h.ế.t, tôi cũng có thể thấu hiểu, nhưng dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cô cũng không có tư cách đem mạng sống của người khác ra để lấp l.i.ế.m cho cái c.h.ế.t của chính mình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Sinh mạng của con người không phải thứ để gả thay, càng không phải là vật để mang ra trao đổi."
"Nếu cô thực lòng muốn giải quyết mối họa này, cô nên mở lời nói cho mọi người biết để cùng nhau vạch ra cách ứng phó, ít ra vẫn sẽ có người thật lòng quan tâm và sẵn sàng dang tay giúp đỡ cô."
Cô ta cứ thế sững sờ ngước mắt lên nhìn tôi.
"Tôi sẽ không tính sổ với cô, vì mọi chuyện trên đời này đều đã được an bài cái giá phải trả tương xứng rồi."
Ánh đèn trong phòng vệ sinh bất chợt chớp nháy rồi sáng rực trở lại, tựa như màn kịch kinh dị vừa rồi chỉ là một ảo giác.
Đến lúc này tôi mới để ý cánh cửa nãy giờ vẫn chưa khép kín hẳn, qua khe hở, Phương Tiểu Đồng và Giang Viên đang đứng trân trân ngoài cửa, hai con mắt trợn tròn xoe.
Tôi dè dặt lên tiếng: "Nếu bây giờ tớ mạnh miệng khẳng định thế giới này làm gì có ma, thì liệu có cứu vớt lại được hệ tư tưởng chủ nghĩa duy vật vô thần của hai cậu không?"
Hai đứa nó đần mặt ra, đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy.
Dứt lời, tôi vung tay kéo tuột hai đứa nó vào phòng, đóng sập cửa lại, triệu hồi Trường Thiệt Quỷ và Bạch Cốt Quỷ hiện nguyên hình.
Áaaaaa!
Mười lăm phút sau.
Tôi hiên ngang đi phía trước, mở đường cho Giang Viên, Phương Tiểu Đồng cùng Mạc Thanh Thanh đang chân nam đá chân chiêu dìu dặt nhau lết ra khỏi nhà vệ sinh.
Cậu nhân viên phục vụ đang đứng ngẩn ngơ bên ngoài thấy vậy thì mừng rỡ kêu lên: "Ôi trời cuối cùng cũng tìm thấy nhà vệ sinh rồi. Chỗ này rõ ràng nằm sờ sờ ngay trước mắt mà sao nãy giờ tôi lượn qua lượn lại mãi không thấy nhỉ? Không lẽ sắp tới tết Thanh Minh nên bị ma che mắt quỷ dẫn đường rồi sao?"
12.
Mạc Thanh Thanh dọc đường đi cứ im lặng không nói một lời.
Giang Viên và Phương Tiểu Đồng sau khi biết rõ ngọn ngành cũng vô cùng tức giận, nhưng họ càng quan tâm đến việc làm thế nào để giải quyết mớ bòng bong này hơn.
Giang Viên nhăn nhó mặt mày, đột nhiên nhớ ra chuyện gì bèn nói: "Chỗ quê tớ có một vị đại sư nghe đồn là lợi hại lắm, có thể đoán trúng phóc sinh thần bát tự của người khác, hay là thử đi tìm ông ấy xem sao?"
Phương Tiểu Đồng hùa theo: "Hay là lên miếu Thành Hoàng cầu xin đi, nghe nói Thành Hoàng Túy Giang nhà mình thiêng lắm, có người còn nghe thấy tượng thần trong miếu Thành Hoàng biết nói chuyện cơ mà."