Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 313



 

“Người dù có thích viết lách đến đâu cũng sẽ có giai đoạn chán viết bản thảo, cũng giống như đến kỳ kinh nguyệt vậy, mỗi tháng luôn có mấy ngày không muốn gõ chữ.”

 

“Tôi có rảnh sẽ xem."

 

Viên Dung Cẩn chê bai liếc nhìn Tần Dao một cái, thực sự không hiểu nổi tại sao con bé này lại hứng thú với việc viết tự truyện như vậy, ông chỉ là một “người bình thường" phổ thông, lại không phải đế vương tướng tướng, có gì hay mà viết tự truyện, cả đời này của ông, một câu nói có thể kể hết rồi, lấy đâu ra nhiều thứ để viết như vậy.

 

“Tùy ông."

 

Sau khi đưa bản thảo đi, Tần Dao vẫy vẫy tay rời đi, dù cô có hứng thú với quá khứ của ông cụ Viên đến đâu thì cũng không bằng niềm vui của việc tạm thời “không phải viết bản thảo".

 

Loại niềm vui tức thời này khiến dopamine tiết ra nhanh ch.óng.

 

Tần Dao vốn nghĩ rằng, sau khi đưa bản thảo đi, ít nhất phải một tuần sau mới có phản hồi, kết quả chưa đến ngày hôm sau, tối đến Viên Dung Cẩn đã gọi điện thoại tới, cô lính trẻ chạy tới gọi cô đi nghe điện thoại.

 

Viên Dung Cẩn:

 

“Cô là cố ý đúng không, chỉ viết có mấy trang bản thảo thế này để trêu mèo à?"

 

Tần Dao:

 

“..."

 

“Đã mấy vạn chữ rồi mà, ông cụ, xem từng chữ một đi, con đảm bảo có thể xem được một tuần đấy."

 

Viên Dung Cẩn:

 

“Cái rắm, tôi xem xong hết rồi đây này."

 

“Ông cụ, ông nói bậy rồi, đây không phải là lời mà một giáo sư già văn minh như ông nên nói đâu."

 

Viên Dung Cẩn:

 

“Bớt mồm bớt miệng đi, không có việc gì thì viết thêm chút nữa, không phải cô muốn tư liệu sao?

 

Ngày mai tới văn phòng tôi."

 

“Ông cụ, thực sự không vội đâu, hai tháng tới con không dự định sáng tác, con phải nghỉ ngơi thật tốt, con không viết bản thảo đâu, đợi con dưỡng tinh súc nhuệ!"

 

Tần Dao mặt dày nói.

 

Viên Dung Cẩn:

 

“..."

 

Cái con bé này, sao mà cứ dày vò người ta thế nhỉ, xem ra việc sai lầm nhất ông từng làm trong đời chính là không nên ngã cái cú đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi Tần Dao nói chuyện với Hứa Triết Hoa hôm đó, cô có thể cảm nhận rõ ràng sự xa cách của Tần Dao đối với mình, thực tế bản thân cô cũng cảm thấy khinh bỉ chính mình, là người thứ ba phá hoại gia đình người khác... bây giờ đã sớm không phải là xã hội cũ nữa rồi, chế độ một vợ một chồng đã ăn sâu vào lòng người, mình có chồng rồi lại đi phát triển mối tình ngoài luồng với một người đàn ông có vợ có con.

 

Hứa Triết Hoa thực sự không biết đôi mắt ngây thơ của con cái sau khi biết sự thật sẽ nhìn cô bằng ánh mắt tàn khốc lạnh lùng như thế nào.

 

Hứa Triết Hoa ngẫm lại lời của Tần Dao, bắt đầu thử tránh xa Kim Hạo, lần này không phải là sự cắt đứt đau đớn, mà là một sự thử nghiệm khác, trước đây cô cũng từng nghĩ đến việc chia tay Kim Hạo, nhưng lần nào cũng thất bại, chỉ vì càng muốn chia tay thì những chi tiết khi ở bên đối phương lại càng sâu sắc, càng làm nổi bật tình cảm này hiếm có biết bao, giữa họ có bao nhiêu quá khứ tốt đẹp...

 

Đồng thời với việc tránh xa Kim Hạo, Hứa Triết Hoa thử giao lưu nhiều hơn với chồng, dù đối phương không muốn nghe, Hứa Triết Hoa cũng nói liến thoắng không ngừng, cuộc sống này luôn phải có người để giao lưu.

 

Lúc đầu cô không hy vọng gì nhiều, bản thân có thể kiên trì được bao lâu cô cũng không rõ, nhưng sau khi cố gắng nói thêm vài câu với chồng, Hứa Triết Hoa phát hiện phản hồi của chồng dần dần tăng lên, họ thậm chí còn có thể trò chuyện với nhau một cách tình cảm.

 

Hóa ra hai vợ chồng họ cũng chưa đi đến mức như người xa lạ, hóa ra họ vẫn có thể giao lưu với nhau.

 

Hứa Triết Hoa bắt đầu mời chồng cùng đi dạo đường đêm, ở nơi tối tăm không nhìn rõ năm ngón tay, hai vợ chồng nắm tay nhau tiến về phía trước, chỉ nghe thấy tiếng tim đ-ập thình thịch của đối phương... cô bỗng cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ, sợ hãi, e sợ nhưng lại ấm áp, an tâm.

 

Thời gian ở bên người nhà ngày càng nhiều, thời gian nhớ Kim Hạo ngày càng ít... hóa ra con người một khi đã bước ra khỏi cơn ác mộng thì những cảm xúc đó biến mất rất nhanh.

 

Sau khi càng tỉnh táo, cô càng biết Kim Hạo không phải là người tốt, ngay cả khi hai người đang mặn nồng, anh ta vẫn liếc mắt đưa tình với những cô gái trẻ, hỏi anh ta, anh ta chỉ nói:

 

“Đừng hiểu lầm".

 

Mà Hứa Triết Hoa lại sao tiện hỏi nhiều chứ?

 

Cô lại không phải là vợ của đối phương, mình lại có tư cách gì?

 

Nếu để vợ của đối phương biết về sự phát triển của cô và Kim Hạo, e là hận không thể uống m-áu cô, ăn thịt cô —— Hứa Triết Hoa thường xuyên bị những cơn ác mộng như vậy làm cho giật mình tỉnh giấc.

 

Bây giờ nhìn người chồng bên gối, sống một cuộc sống bình thường mà ấm áp, không còn phải lo lắng gì khác nữa, cuối cùng cô cũng có thể ngủ một cách an tâm.

 

Hứa Triết Hoa dần bước ra khỏi đoạn tình cảm không thể nói ra này, xa lánh Kim Hạo, nhưng Kim Hạo lại không chịu buông tha cho cô, Hứa Triết Hoa tuy lớn lên không đủ nhu mì nhưng cô là người xuất sắc, ngoại hình độc đáo, mang một khí chất mà những người phụ nữ khác không có, Kim Hạo không muốn chia tay với cô, ít nhất vẫn muốn duy trì mối quan hệ mập mờ.

 

Mỗi lần Hứa Triết Hoa đều né tránh anh ta khiến Kim Hạo vô cùng thẹn quá hóa giận, từ trước đến nay chỉ có anh ta từ chối phụ nữ chứ chưa bao giờ có chuyện phụ nữ từ chối anh ta, sự từ chối chủ động của Hứa Triết Hoa khiến anh ta vô cùng không cam lòng.

 

Kim Hạo không biết nghe ngóng tin tức từ đâu, biết được những thay đổi gần đây của Hứa Triết Hoa đều là vì Tần Dao đã nói gì đó với cô ấy, vì vậy anh ta hùng hổ tìm tới Tần Dao.

 

“Trợ lý Tần, có phải cô có ý với tôi nên mới dùng thủ đoạn này không?"

 

Trong mắt Kim Hạo, chỉ có thể là Tần Dao có ý với anh ta nên mới gây hấn từ bên trong, phá hoại mối quan hệ của anh ta và Hứa Triết Hoa, mục đích là để thu hút sự chú ý của anh ta.

 

So với những thi sĩ khác, số lượng độc giả nữ mà anh ta viết thơ không hề ít, rất nhiều phụ nữ trẻ vì những bài thơ anh ta viết mà thần hồn điên đảo, không thể tự thoát ra được đối với anh ta.

 

Chương 142 Chương thứ nhất

 

Cái tên Kim Hạo này, dù thời tiết có nóng đến đâu cũng thích mặc đồ đen, vóc dáng thấp lùn b-éo mập, vì thích hút thu-ốc nên dù có đ-ánh răng súc miệng thế nào cũng mang theo mùi thu-ốc l-á không xua đi được, răng vàng khè, trên mặt lấm tấm những nốt m-ụn trứng cá, nhìn từ bên ngoài anh ta là một người đàn ông vô cùng bình thường.

 

Vậy mà vì anh ta biết viết vài bài thơ thanh thoát ưu mỹ, viết như trong mộng trong ảo, văn phong hoa mỹ, lại càng thu hút những độc giả nữ trẻ tuổi xinh đẹp thích anh ta hơn cả Nguyên Quần và Chung Nhạc Sơn.