“Những người đến tham gia buổi tiệc ăn mừng không ngờ mình cũng có phần, thậm chí còn có thể bốc thăm trúng thưởng.
Điều này khiến sự hứng thú của tất cả mọi người được đẩy lên cao trào.
Trong thùng bốc thăm này đa số là những phần quà nhỏ như kem đ-ánh răng, bàn chải, xà phòng, bột giặt và các đồ vật nhỏ khác.”
Nhưng cũng có những món đồ lớn như radio, đồng hồ, lại còn có những hộp bánh quy đào, hộp socola và các loại đồ ăn khác, cũng như các loại r-ượu trắng.
Giải thưởng lớn nhất là một chiếc đồng hồ đeo tay trị giá hơn một trăm bảy mươi đồng, cuối cùng lại bị nhóc tì Thụy Thụy bốc trúng.
Tần Dao cười nói:
“Cái này không tính chứ nhỉ."
“Sao lại không tính được, bạn nhỏ người ta cũng là người nhà mà!"
Cuối cùng giải thưởng lớn đã thuộc về tay nhóc con.
Cố Trình bế cậu con trai út Minh Minh - hai bố con này thuộc diện đen đủi, một người bốc trúng cục xà phòng, người kia bốc trúng gói bột giặt, hình thành sự tương phản rõ rệt với ông hoàng may mắn Thụy Thụy.
Cố Trình:
“Bố là xà phòng, đúng thật là chỉ mang tính chất tham gia."
Đồng chí Tiểu Cố có chút không hài lòng.
Anh đến tham gia buổi tiệc ăn mừng này, đợi nửa ngày trời toàn thấy người khác nhận giải, vất vả lắm mới được lên bốc một cái thì lại bốc trúng cục xà phòng, đúng là dở khóc dở cười.
“Bố ơi, của con là cái gì ạ?"
Minh Minh há hốc mồm nhìn bố đẻ mình, chẳng còn cách nào khác, cậu bé nhỏ xíu thế này đã biết chữ đâu.
Cố Trình thản nhiên nói:
“Của con là một gói bột giặt, về nhà mà giặt quần áo đi."
“Mẹ ơi, con không muốn bột giặt đâu!"
Nhân viên bên cạnh trêu chọc cậu bé:
“Hay là bốc thêm cái nữa nhé?"
Tần Dao:
“Đừng để nó bốc nữa."
“Bốc đi bốc đi."
Những người xung quanh đều xúi giục.
Thế là Minh Minh lại bốc thêm một cái, lại là một cục xà phòng.
Cố Trình - người với tư cách là người nhà của Giám đốc, anh cũng bốc thêm một cái, lại là một gói bột giặt.
Giờ thì hai bố con này, mỗi người một cục xà phòng, một gói bột giặt.
Đối mặt với kết quả này, Tần Dao cười đến mức đau cả bụng:
“Hai bố con anh thôi đi, nhà mình không cần thêm một gói bột giặt nữa đâu, cũng không thiếu một cục xà phòng đâu."
Nếu không phải có bố làm bạn thì cậu bé đã khóc nấc lên rồi.
Bản thân Tần Dao bốc trúng một hộp socola, cô trực tiếp mở ra, đút cho hai đứa nhỏ trong nhà ăn.
Đại hội ăn mừng kết thúc, Tần Dao phát biểu tổng kết cuối cùng:
“Hy vọng trong tương lai mọi người sẽ tiếp tục nỗ lực, tạo ra những vinh quang mới!"
Sau khi tiếng vỗ tay kết thúc, tất cả mọi người di chuyển sang phòng bao để ăn uống.
Tần Dao tổ chức buổi tiệc ăn mừng này mà vẫn chưa thấy thỏa mãn, chỉ tiếc là chỉ có thể phát phần thưởng chứ không thể phát trực tiếp tiền mặt.
Cô cực kỳ muốn tổ chức một buổi tiệc ăn mừng phát tiền mặt!
Tháng Bảy, nhân sự của tòa soạn được mở rộng, nhanh ch.óng tăng lên hơn ba mươi người.
Chỗ làm việc bỗng chốc trở nên chật chội, cũng may là còn một bộ phận mọi người bận rộn đi công tác bên ngoài nên văn phòng mới có thể chứa được bấy nhiêu người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong văn phòng đặt một chiếc tivi màu để mọi người xem tin tức và phim truyền hình.
Phía Dương Thành này có thể bắt được sóng của các đài truyền hình Hồng Kông, rất nhiều gia đình đều xem phim truyền hình Hồng Kông.
Ở góc văn phòng đặt một dãy giá báo, treo hàng chục loại báo chí trong và ngoài nước, những tờ báo có ngày tháng mới nhất được đặt ở trên cùng.
Mao Lệ Na cầm một tờ báo lên, một lần nữa cảm thán công việc này quá đỗi hài lòng.
Đi làm mà được đọc báo mi-ễn ph-í, trích dẫn những tin tức thú vị.
Nếu không nhờ công việc này, Mao Lệ Na sẽ không có cơ hội đọc nhiều báo chí tin tức nước ngoài như vậy để hiểu về thông tin quốc tế.
Ngoài những tờ báo nước ngoài này ra, thực tế còn có không ít tờ báo lá cải của Hồng Kông.
Vì không thích hợp đăng lên tạp chí nên mọi người cũng chỉ đọc để giải trí mà thôi.
“Người nước ngoài đúng là thú vị thật, đây là máy tính sao?
Máy tính đã trở nên nhỏ như thế này rồi à..."
Trong nước vừa mới tổ chức buổi tọa đàm về máy tính cho toàn dân không lâu, khơi dậy sự tò mò của rất nhiều người về máy tính.
Nhưng trong hiểu biết của Mao Lệ Na, máy tính chỉ dùng để tính toán mà thôi, chẳng có liên quan gì đến những người bình thường như họ cả.
Nước ngoài có máy tính, lại còn có cả loại máy chơi game cầm tay này nữa?
Cô không hiểu nghiên cứu ra những thứ này thì có ý nghĩa gì.
“Đưa tờ báo đây tôi xem nào."
Tần Dao giơ tay đón lấy một tờ báo.
Mỗi lần đọc báo trong và ngoài nước, cô cũng cảm thấy thật khó tin.
Những tòa nhà hiện đại ở nước ngoài so với sự bụi bặm hiện tại trong nước đã tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Nghĩ lại sự phát triển và thay đổi trong bốn mươi năm tới, đúng là vô cùng tráng lệ.
Đến với thời đại này, đâu đâu cũng là cơ hội.
Ngành dệt may trang phục, ngành đồ gia dụng, ngành bán lẻ siêu thị, bất động sản, internet... bất kể bước chân vào lĩnh vực nào dường như cũng đều có cơ hội trở thành người giàu nhất.
Không làm một người giàu nhất thì dường như thật có lỗi với bản thân khi được ở trong thời đại này.
Tuy nhiên, rất nhiều người giàu nhất trong nước sau này đều có kết cục t.h.ả.m hại.
Người thì ngồi tù, người thì phá sản...
Thương trường biến hóa khôn lường, giống như chèo thuyền ngược dòng nước, không ai có thể vững vàng làm người giàu nhất mãi được.
Tần Dao nghĩ rằng sau này mình dù có kiếm được tiền thì cũng phải làm một người giàu có khiêm tốn.
Lại mở thêm một hai vườn bách thú tư nhân, hoặc mua một hòn đảo để khai thác...
Tần Dao vẫn chưa từ bỏ tham vọng mở vườn bách thú của mình.
Nếu có thể trở thành một người giàu có, tất nhiên phải nuôi một số loài động vật khác thường, ví dụ như sư t.ử, hổ chẳng hạn.
Cô nghe nói thường xuyên nhìn thẳng vào mắt hổ có thể làm tăng lòng dũng cảm của một người, chẳng biết có chuyện đó thật không nữa.
“Reng reng reng..."
Tiếng chuông điện thoại trong văn phòng vang lên.
“Giám đốc Tần, có điện thoại cho cô này, đối phương là một diễn viên!
Hình như từng đóng trong tiểu thuyết cô viết, à, là Lý Gia Lan ạ!"
“Lý Gia Lan!
Cái này mà cô cũng không biết à, bộ phim 'Tuyết Hoa' năm nay của cô ấy, đúng rồi là cái đó, á á á trong nhà tôi vẫn còn lịch treo tường của cô ấy đấy!"...
Lý Gia Lan?
Những người trong tòa soạn xì xào bàn tán.
Lúc này tuy chưa có khái niệm về kinh tế ngôi sao, nhưng rất nhiều diễn viên nam nữ đều được mọi người vô cùng yêu mến.
Phía bên này gần Hồng Kông nên cũng biết về cuộc sống xa hoa của các ngôi sao và ca sĩ bên đó.
Đại gia vung tiền qua cửa sổ cho nữ minh tinh, tặng nhà tặng du thuyền - những tin tức bát quái này tuy xa vời với họ nhưng vẫn được không ít người quan tâm như một chuyện hiếm lạ.