“Năm đứa trẻ thật sự rất ồn ào, cách âm ở đây lại không tốt, tiếng trẻ con khóc vang thấu cả tầng, ngoài hành lang lại càng to hơn.”
Kiều Khiết mở cửa c.h.ử.i một câu:
“Đúng là hạng có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, đẻ lắm thế không biết có vấn đề gì không."
Tần Dao vừa vặn nghe thấy câu này của cô ta.
Kiều Khiết cố tình nói cho cô nghe đấy.
Người phụ nữ này thật sự có một sự kiêu ngạo khiến Tần Dao không thể hiểu nổi.
Trên cùng một tầng, chỉ có nhà Kiều Khiết là không có con cái.
Cô ta mới kết hôn không lâu, Kiều Khiết tuổi cũng không còn nhỏ, thuộc diện kết hôn muộn, trì hoãn mãi đến khi lớn tuổi mới cưới, không cam lòng không tình nguyện mà gả cho Mạnh Tiên.
Mạnh Tiên tính tình tốt, cứ luôn nhẫn nhịn cô ta.
“Tích chút khẩu đức đi."
Trước khi đóng cửa, Tần Dao không nhịn được mà nói một câu.
Tiếng nói ngoài hành lang có tiếng vang, dù nói nhỏ thì người khác cũng nghe thấy được, giống như câu nói lúc nãy của Kiều Khiết vậy, chẳng qua là mọi người đều giả vờ như không nghe thấy thôi.
Sau khi đóng cửa vài giây, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Tần Dao mở cửa ra, bên ngoài là một Kiều Khiết đang hằm hằm khí thế, cô ta lớn tiếng nói:
“Trả lại đồ ban ngày tôi đưa cho đây."
Tần Dao đảo mắt một cái, đúng lúc rồi, cô cũng chẳng thèm thứ đồ của cái đồ ôn thần này.
Tần Dao trả đồ lại cho cô ta:
“Trả cô này, cô tự đếm xem có thiếu cái nào không."
Thụy Thụy và Minh Minh trong nhà cứ như nhìn tinh tinh vậy, hai anh em đứng cạnh nhau nhìn hai người ở cửa.
Kiều Khiết ngẩn người ra một chút, có chút bất ngờ vì đồ vẫn chưa được ăn, cô ta cứ tưởng Tần Dao sẽ không trả lại được đồ cơ.
Hai đứa nhỏ nhìn chằm chằm vào sô cô la, nhưng tuyệt nhiên không đứa nào quấy khóc.
Chương 127 Hai trong một
“Đồ không thiếu gì cả, cô cầm lấy rồi đi đi, tôi đóng cửa đây."
Tần Dao lạnh lùng ra lệnh đuổi khách.
Kiều Khiết cầm đồ trong tay, chỉ cảm thấy mình bị sỉ nhục, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, đi cũng không xong mà ở lại cũng không được, cuối cùng nghiến răng một cái, hậm hực quay người đi về, trông chẳng khác nào một con ch.ó bị rơi xuống nước, vô cùng nhếch nhác.
Sau khi đòi lại đồ xong, Kiều Khiết ngồi trên ghế sofa mới nhận ra hành động của mình không thỏa đáng.
Đồ đã tặng đi rồi lại còn dày mặt đòi lại, sau này còn biết giấu mặt vào đâu?
Người ta chắc chắn sẽ cười nhạo cô ta sau lưng cho mà xem.
Đợi đến khi Mạnh Tiên về, Kiều Khiết kể lại chuyện đó cho Mạnh Tiên nghe, giọng điệu vẫn chẳng chút hối lỗi:
“Ai bảo cô ta quá đáng thế chứ, bảo cô ta bầu cho em mà cô ta không bầu, còn định ăn không đồ của em à?
Lần này cũng coi như cho cô ta một bài học."
“Con ch.ó được ăn một miếng xương còn biết vẫy đuôi làm mặt mừng nữa là, cái đám này đều là lũ ch.ó nuôi không tốn cơm, buổi tối còn dám mắng em..."
Bình thường Mạnh Tiên tính tình vốn tốt lúc này cũng không nhịn được nữa, rống lên một tiếng:
“Ai cho phép em làm thế hả?
Rốt cuộc ai mới là hạng 'có mẹ sinh không có mẹ dạy' đây?"
Kiều Khiết trợn tròn mắt:
“Anh dám mắng em à?"
“Hừ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mạnh Tiên chỉ thấy trước mắt tối sầm lại từng đợt.
Cưới phải người phụ nữ như Kiều Khiết này có lẽ là sai lầm lớn nhất cuộc đời anh ta.
Bao nhiêu năm qua anh ta luôn cẩn trọng từng chút một, xây dựng được một mạng lưới quan hệ và danh tiếng tốt, chức vụ thăng tiến vèo vèo, đang lúc đắc ý nhất thì lại đắc ý đến quên cả trời đất mà cưới Kiều Khiết.
Lúc đầu còn nghĩ gia đình cô ta tốt, có thể giúp đỡ cho mình một chút, giờ xem ra cũng là ông trời thấy nửa đời trước của anh ta quá thuận lợi nên mới giáng xuống tai họa này.
Mới kết hôn được bao lâu chứ?
Kiều Khiết đã sắp đắc tội sạch sành sanh mọi người rồi, còn đâu danh tiếng tốt đẹp gì nữa.
“Kiều Khiết, tụi mình ly hôn đi.
Dù có đắc tội với lãnh đạo thì tôi cũng phải ly hôn với em cho bằng được."
Mạnh Tiên là một người đàn ông quyết đoán, thấy Kiều Khiết như vậy, anh ta chẳng buồn dỗ dành nữa.
Anh ta còn muốn kết giao với Cố Trình, vậy mà Kiều Khiết lại đắc tội với vợ Cố Trình...
Cô ta đâu chỉ đắc tội với một nhà, cái miệng này, cách đối nhân xử thế này, sau này không biết còn gây thù chuốc oán cho anh ta bao nhiêu nữa.
Cuộc hôn nhân này nếu không ly hôn thì sự nghiệp của Mạnh Tiên anh ta coi như chấm hết tại đây.
Mạnh Tiên nhanh ch.óng cân nhắc lợi hại, dù lúc này ly hôn với Kiều Khiết sẽ đắc tội với vị lãnh đạo cũ kia, nhưng bố cô ta cũng sắp về hưu rồi, đắc tội thì đắc tội thôi, chịu thấp cổ bé họng vài năm còn hơn là bị kéo chân cả đời.
“Anh thật sự muốn ly hôn với em à?"
Mạnh Tiên lấy ra một điếu thu-ốc:
“Ly đi, ngày tháng thế này không sống nổi nữa, cưới người vợ như em tôi cưới không nổi."
Kiều Khiết tự nhốt mình trong phòng, ngày hôm sau Mạnh Tiên vẫn kiên quyết đòi ly hôn.
Lúc này Kiều Khiết mới bắt đầu thấy sợ, không dám làm mình làm mẩy nữa, vì cô ta không chịu nổi cái nhục này.
Mạnh Tiên tuy ngoại hình xấu xí nhưng tính tình thật sự không tệ, bạn bè của bố cô ta nhắc đến anh ta ai nấy đều khen ngợi.
Đàn ông xấu hay không không quan trọng, quan trọng là sự nghiệp.
Kiều Khiết tự cho rằng mình gả cho Mạnh Tiên là lấy chồng dưới tầm, nhưng sau khi lấy Mạnh Tiên, anh ta lại mang lại cho cô ta không ít thể diện, bố mẹ cô ta cũng rất hài lòng, biết lần này Mạnh Tiên đi tu nghiệp xong tương lai sẽ rộng mở vô cùng.
Trước đây cứ cậy Mạnh Tiên không dám ly hôn với mình nên Kiều Khiết không sợ gì cả, giờ Mạnh Tiên kiên quyết đòi ly hôn, Kiều Khiết mới biết mình đã phạm phải lỗi lầm lớn đến mức nào.
“Em đi xin lỗi em Tần đi, không xin lỗi thì tụi mình ly hôn."
Nhắc đến chuyện này Mạnh Tiên lại thấy bực mình vô cùng.
Anh ta khó khăn lắm mới tìm cách tạo mối quan hệ với Cố Trình, kết quả là bà vợ ở nhà lại đi đắc tội với người ta, cưới cái hạng này về chẳng khác nào rước ôn thần vào nhà.
“Em xin lỗi là được chứ gì..."
Đến buổi tối, vợ chồng Mạnh Tiên mang theo hai túi quà, gõ cửa phòng 301.
Thấy Tần Dao, Mạnh Tiên cười xởi lởi xin lỗi:
“Tiểu Khiết cô ấy còn trẻ người non dạ, làm việc không được chu toàn, mong chị dâu đừng chấp nhặt với cô ấy."
Tần Dao cuối cùng cũng cho hai người vào nhà.
Cố Trình cũng có mặt ở nhà, thấy vợ chồng Mạnh Tiên, anh khẽ nhíu mày.
Anh không thích Mạnh Tiên cho lắm, cho rằng người này quá ham hố kết giao luồn cúi, không có bản lĩnh thực thụ, giờ lại lầm đường lạc lối, e là không tiến xa được.
Tần Dao mỉa mai nói:
“Tôi thấy tuổi cô ấy cũng không còn nhỏ nữa đâu.
Tôi mới có hai mươi bốn tuổi, tính ra theo tuổi tác thì tôi còn phải gọi cô ấy một tiếng chị đấy."
Mạnh Tiên nghe xong chỉ cười trừ, còn Kiều Khiết thì có chút không nhịn được:
“Tại gia đình tôi có điều kiện tốt thôi, có người thương hay không có người thương thì nuôi dạy ra đứa trẻ cũng khác nhau đấy."