“Tần Dao và vợ chồng Trần Tiểu Vân đến sớm, lúc này đã có ba hộ gia đình dọn đến.
Qua thêm một ngày nữa, sáu hộ trên một tầng đã ở kín chỗ.
Phòng 301 là vợ chồng Tần Dao, 302 là Trần Tiểu Vân, 303 là một người phụ nữ tóc ngắn, vóc dáng cao ráo tên là Trương Thế Hồng, người tỉnh Sơn Đông.
Chị ta cao tầm mét bảy lăm, còn cao hơn cả đàn ông bình thường, trên cổ treo một cái còi, vừa mới đến đã tặng Tần Dao đặc sản mang từ quê nhà đến.”
“Tôi tên Trương Thế Hồng, chồng là Vương Kim Bình, tụi tôi ở phòng 303, sau này mong được giúp đỡ nhiều hơn."
Chồng của Trương Thế Hồng là Vương Kim Bình, thấp bé hơn vợ, ước chừng chỉ tầm mét sáu tám, đeo kính, đầu vuông, không thấy cao lắm.
Rõ ràng Vương Kim Bình này ngũ quan trông cũng khá nhưng khi kết hợp lại thì cứ thấy thế nào ấy, ánh mắt mang theo sự tinh ranh và toan tính, nhìn là biết hạng người thông minh biết tính toán chi li.
Vương Kim Bình quá mức tinh ranh, nhưng Trương Thế Hồng lại rất nhiệt tình và sảng khoái, khiến người ta không nỡ từ chối.
Tần Dao nhận đặc sản của chị ta, rồi tặng lại một ít bánh kẹo khô.
“Em Tần này, tôi có chuyện muốn nhờ em giúp một tay."
Trương Thế Hồng mỉm cười nhẹ nhàng:
“Nghe nói các gia đình sống trong tòa nhà này định lập một nhóm liên hiệp tự quản của người nhà quân đội để tiện quản lý những gia đình mới đến, còn phải bầu ra một trưởng tầng nữa, thường ngày làm mấy việc thống kê, tổ chức các hoạt động cho gia đình...
Tôi muốn tham gia ứng cử chức trưởng tầng, đến lúc đó em có thể bỏ cho tôi một phiếu được không?"
“Chúng ta ở cùng một tầng, sau này có việc gì hay có thông báo gì cũng tiện hơn."
Trưởng tầng?
Tần Dao không có hứng thú cũng chẳng có thời gian tham gia vào công việc quản lý gia đình quân nhân, thế nên cô gật đầu:
“Được ạ, đến lúc đó em sẽ bầu cho chị một phiếu."
Thay vì bầu cho người khác thì bầu cho Trương Thế Hồng còn hơn, dù sao Tần Dao cũng không quen biết những người khác.
Nếu Trương Thế Hồng làm trưởng tầng thì cũng có lợi cho cô, đúng như Trương Thế Hồng nói, hai nhà ở gần nhau, có việc gì hay cần điền giấy tờ biểu mẫu gì cũng tiện.
Hồi đại học Tần Dao từng làm cán bộ lớp, cô hiểu rõ nhất những việc này phiền toái thế nào, điền tài liệu, vận động hoạt động... có thật sự có ích lớn lao gì không?
Cũng không hẳn, rèn luyện năng lực quản lý à?
Dù sao thì hội sinh viên đúng thật là một tầng lớp xã hội thu nhỏ.
Trương Thế Hồng không chỉ tìm Tần Dao mà còn tìm cả Trần Tiểu Vân.
Trần Tiểu Vân cũng đồng ý ngay lập tức, chị ấy nói với Tần Dao:
“Nếu Trương Thế Hồng được chọn thì chúng ta cũng có lợi, sau này điền tài liệu cũng tiện."
Giống như bọn họ mỗi năm đều phải điền một số biểu mẫu thông tin gia đình, lại còn có định dạng và yêu cầu nhất định.
Mỗi lần Trần Tiểu Vân đều thấy rất phiền với mấy việc này, mỗi năm quy định và yêu cầu lại mỗi khác, nếu hàng xóm đi thu tài liệu, có vấn đề gì thì gõ cửa tìm chị ấy cũng tiện.
Những người nhà quân đội mới đến như họ cũng phải điền bảng thông tin gia đình để tiện cho việc quản lý sau này.
Chiều hôm đó, những người nhà quân đội này cùng nhau đến tầng một của nhà ăn nhỏ để họp.
Khi Tần Dao đến nơi thì gặp ba người hàng xóm cùng tầng còn lại.
Người ở phòng 304 tên là Kiều Khiết, một người phụ nữ rất xinh đẹp, mặc quần áo vải sợi hóa học thời thượng.
Da dẻ cô ta trắng trẻo mịn màng, tóc đen lánh, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn trông rất dịu dàng, nhưng giữa lông mày lại mang theo một vẻ hung dữ, ai đi ngang qua cũng có thể nhận thấy sự bất mãn toát ra từ người cô ta.
Phòng 304, phòng 304, Kiều Khiết cứ nghĩ đến con số này là thấy không thoải mái, số “4" đồng âm với từ “tử" (ch-ết), bất cứ thứ gì dính đến số “4" cô ta đều không thích.
Ở nhà cô ta đã làm ầm lên với chồng nửa ngày trời, muốn đổi nhà với người khác nhưng chồng không đồng ý, bảo là đã phân phối từ trước rồi, không thể tùy ý thay đổi, bảo cô ta hãy thu cái tính tiểu thư lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chồng của Kiều Khiết họ Mạnh, tên là Mạnh Tiên, là một sĩ quan rất biết cách đối nhân xử thế.
Anh ta thấp bé, mũi củ tỏi, nói chuyện còn mang giọng địa phương, nhưng thăng chức thì nhanh như tên lửa, thăng liền ba cấp, tuổi còn trẻ mà đã ngồi lên vị trí này, cũng chẳng có quan hệ gia đình gì ghê gớm, chứng tỏ người này khá có thủ đoạn.
Còn Mạnh Tiên cưới Kiều Khiết là vì Kiều Khiết là con gái của một vị lãnh đạo của anh ta, từ nhỏ đã được nuôi chiều sinh hư, tính tình quái gở kén chọn, Mạnh Tiên phải kiên nhẫn lắm mới nhịn được cô ta.
Gia đình Kiều Khiết có điều kiện tốt, bản thân cô ta chẳng có bản lĩnh gì thực thụ nhưng lại hay ảo tưởng cao sang.
Sau khi được Mạnh Tiên dỗ dành một hồi, cô ta mới kìm nén được sự bất mãn.
“Tôi muốn ứng cử trưởng tầng!"
Kiều Khiết biết sau khi làm trưởng tầng thì có cơ hội được sắp xếp công việc tốt hơn, cũng có thể tự mình lựa chọn, dù sao thì cũng luôn có mấy vị trí công việc sắp xếp cho người nhà quân đội khá ổn.
“Đến lúc đó mọi người nhớ bầu cho tôi nhé!"
Kiều Khiết nói với Tần Dao và Trần Tiểu Vân.
Trần Tiểu Vân ngạc nhiên hỏi:
“Cô cũng muốn ứng cử trưởng tầng à?
Nhưng trước đó chúng tôi đã hứa với Thế Hồng rồi."
“Thế thì đừng bầu cho chị ta nữa, bầu cho tôi đi.
Tôi mà làm trưởng tầng thì chắc chắn sẽ quản lý tốt mọi việc."
Kiều Khiết chẳng chút khách sáo nói.
“Mọi người nhớ bầu cho tôi một phiếu, sau này chắc chắn sẽ không thiếu phần lợi lộc cho mọi người đâu."
Nói xong, Kiều Khiết chạy về nhà, lấy ra một ít sô cô la và cà phê nhập khẩu tặng cho Tần Dao và Trần Tiểu Vân.
Tần Dao và Trần Tiểu Vân nhìn nhau một cái, Tần Dao khẽ nhíu mày.
Cô cảm thấy Kiều Khiết này là người không đáng tin cậy, làm việc cứ như trẻ con vậy, có thể thấy gia đình cô ta chắc chắn rất khá giả, nhưng cách đối nhân xử thế thật sự tệ hại, vô cùng đáng ghét.
Coi bọn họ là gì chứ?
Chút sô cô la cà phê này ai thèm cơ chứ?
Cứ như là bố thí cho kẻ ăn mày, hay nói đúng hơn là coi bọn họ như đám nha hoàn tùy tùng, ra vẻ một đại tiểu thư.
Trần Tiểu Vân cũng thấy rất khó chịu:
“Đồng chí này, tôi không uống thứ này đâu, cô mang về đi, đừng lãng phí."
“Hì hì, sô cô la con nhà tôi thích ăn lắm, tôi mang về cho con ăn."
Nói rồi, Trần Tiểu Vân bóc sô cô la cho vào miệng mình:
“Tuy nói là nhận của người thì phải nể mặt người, nhưng tôi không đảm bảo là sẽ bầu cho cô đâu đấy."
Tần Dao:
“Trương Thế Hồng ở phòng 303 cùng tầng với tụi tôi cũng ứng cử trưởng tầng, chúng tôi đã hứa bầu cho chị ấy rồi, không thể nói lời mà không giữ lời được."
“Đừng quan tâm đến mấy thứ đó, các người cứ bầu cho tôi là được, nếu không bầu cho tôi thì đừng trách tôi thù dai đấy."
Kiều Khiết nói chuyện cứ như tính trẻ con, khiến người ta dở khóc dở cười.
Nghe cô ta nói vậy, Tần Dao cũng chẳng để tâm, nhưng cô quyết định sẽ tránh xa Kiều Khiết ra.
Cái loại tâm thần gì thế này, còn thù dai nữa chứ, sao cô ta không nổ s-úng vào tất cả mọi người luôn đi.
Cái hạng người như cô ta thì không biết sẽ đắc tội với bao nhiêu người nữa, ai mà cưới phải người vợ như vậy đúng là xúi quẩy tám đời.