Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 269



 

“Vợ chồng bọn họ mười mấy năm rồi, có con trai con gái cả rồi, lẽ nào còn sợ vợ chạy mất sao?

 

Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào……

 

Nhưng chuyện này thực sự không thể nào sao?

 

Cô đi học đại học, quen biết thêm nhiều người đàn ông ưu tú hơn, khó tránh khỏi việc sẽ có những ý đồ khác.”

 

Cho nên mẹ đẻ anh ta là bà cụ Cát đã ra tay, bà là một người mẹ chồng dẫn theo cháu trai cháu gái đi hộ tống học hành cho con dâu!

 

Bà cụ Cát còn thấy khá là hớn hở, khá hài lòng với kết cục này:

 

“Mẹ đi vào thành phố để trông vợ cho con, con cứ yên tâm công tác ở trong quân đội đi, con cứ chuyên tâm công tác là được rồi, vợ con con cái cứ để mẹ chăm sóc cho."

 

Mặc dù bà cụ Cát tuổi tác đã lớn, nhưng bà cũng khá tò mò về cuộc sống ở thành phố lớn, đồng thời cũng tò mò xem trường đại học trông như thế nào?

 

Bà đi theo con dâu qua đó, dù sao cũng có thể mở mang tầm mắt.

 

Trước kia lúc chưa theo quân, cũng là bà cụ Cát cùng con dâu và cháu trai cháu gái sinh sống, bây giờ tách ra, cũng chẳng qua là khôi phục lại trạng thái lúc trước thôi, hoàn toàn không là cái gì cả.

 

“Mẹ, mẹ à, đây không phải là vấn đề có trông hay không đâu……

 

Chuyện này, mọi người đi hết rồi à?

 

Chỉ còn lại mình con ở đây thôi sao?"

 

Bà cụ Cát:

 

“Một mình thì sao chứ?

 

Một mình thì đúng lúc thích hợp để con dồn tâm trí vào công tác, để con không còn mối lo sau lưng."

 

“Mẹ thấy vợ con nói cũng đúng, bọn trẻ còn nhỏ, đi qua bên kia mở mang tầm mắt cũng rất tốt……"

 

Khương Định Hải gần như sắp phát điên rồi, lần này biến thành cái gì đây?

 

Vợ đi học đại học, anh ta ở trên đảo biến thành kẻ cô đơn lẻ bóng!

 

Chuyện bên nhà họ Khương vẫn chưa kết thúc, mẹ ruột của Tần Dao đã gọi tới một cuộc điện thoại, nói rằng anh Tư của cô đã đỗ đại học, chuyên ngành Động vật tại Đại học Nông nghiệp Thủ đô.

 

“Trước kia trên bảng thông cáo có tên, nhưng bố con và các anh con đều lo lắng, sợ trùng tên trùng họ, sợ mừng hụt một phen, đều không quá dám nhắc tới với người ngoài, con xem bọn họ có ngốc không chứ, đào đâu ra nhiều người trùng tên thế được, bây giờ thì tốt rồi, giấy báo nhập học cũng tới rồi, mọi người trong viện cũng đều biết hết rồi, đỗ thật rồi!"

 

“Dao Dao, nhà chúng ta có sinh viên đại học rồi!"

 

Chương 125 Hai chương gộp làm một

 

“Anh Tư đỗ đại học, đó đúng là chuyện tốt mà, bố chắc chắn là vui lắm rồi……"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh Tư nhà họ Tần trước đó đã từng đi tu nghiệp ở Đại học Nông nghiệp, có chút nền tảng, lần này gặp dịp khôi phục cao khảo, anh ấy cũng đã nộp tiền đăng ký dự thi, cũng may là trước đó đã đi tu nghiệp qua, học hỏi được một số kiến thức văn hóa cơ bản thường thức, lần này cao khảo ra trận, trực tiếp đỗ luôn.

 

Từ lần tu nghiệp trước bắt đầu, anh Tư đã nỗ lực học tập, nhất định phải đứng thứ nhất, anh ấy cũng giống như Tần Dao trước đây, môn Toán không được tốt lắm, lúc đi tu nghiệp đã bù đắp lại được một chút, môn Hóa học anh ấy học khá tốt, ngoài ra, những đứa trẻ lớn lên ở kinh thành có lợi thế về ngoại ngữ, ngày thường có thể nghe được các chương trình phát thanh chuyên về ngoại ngữ, anh Tư lần này môn ngoại ngữ phát huy vượt mức bình thường……

 

Cứ thế lơ mơ mà cũng coi như là trong dự liệu mà đỗ đại học.

 

Anh Tư biết mình phát huy tốt, nếu không có gì ngoài ý muốn thì chắc chắn có thể đỗ đại học, khổ nỗi chuyện về danh sách lần trước đã thực sự khiến anh ấy sợ hãi rồi, đến tận khâu cuối cùng, anh ấy cũng không dám tin mình đã đỗ đại học, cũng không cho bố mẹ nói ra ngoài để khoe khoang, ngay cả các anh em khác cũng đều giấu giếm, đợi đến khi giấy báo nhập học thực sự cầm chắc trong tay, lúc này mới thông cáo thiên hạ, anh, Tần Lão Tứ, đã đỗ đại học!

 

Anh ấy không chỉ là sinh viên đại học đầu tiên của nhà họ Tần, mà còn là sinh viên đại học đầu tiên của khu đại tạp viện, khiến ông bố ruột làm đầu bếp là Tần Truyền Vinh được một phen nở mày nở mặt.

 

“Nhà tôi mấy ngày nay ăn uống ngon lành thế này……

 

ây da, thực ra cũng chẳng có gì đâu, con trai tôi đỗ đại học ấy mà."

 

“Đúng thế, nó dù sao cũng là người đàn ông đã nuôi gấu trúc mấy năm trời rồi ——" Mặc dù là gấu trúc nhỏ.

 

“Cặp sinh đôi long phụng nhà chúng ta đúng là có tiền đồ mà hắc hắc, Dao Dao nhà chúng ta còn làm giám thị cao khảo nữa, bà nói xem anh em bọn nó có giỏi không chứ?

 

Một đứa làm giám thị, một đứa đỗ đại học, thực sự làm ông bố là tôi đây nở mày nở mặt quá……"

 

Tần Truyền Vinh của hiện tại, mỗi ngày đều vui vẻ hớn hở, sắc mặt hồng hào, hận không thể ngày nào cũng ra ngoài đi uống r-ượu ké, ngay cả khi quay về khu đại tạp viện đã ở hàng ngàn ngày rồi, cũng cứ như bị lẫn mà lạc đường vậy, cứ nhất định phải đi quanh viện “hai vòng", mới có thể vòng về nhà mình được, hễ gặp ai là lại túm lại để tán gẫu.

 

Thẩm Quế Hương đặc biệt không vừa mắt điểm này của ông, “Gớm tiền đồ nhỉ."

 

“Tiền đồ đấy chứ, thì bảo bố con có tiền đồ rồi, cũng chẳng phải ông ấy đỗ đại học, đắc ý thành cái dáng vẻ kia, còn ngày nào cũng ra ngoài uống r-ượu, uống đến mức cả người nặc mùi r-ượu, nói ông ấy ông ấy còn cười ngây ngô, bảo mình chưa bao giờ được sống những ngày vui vẻ thế này."

 

“Xem ông ấy nói lời gì kìa, lẽ nào trước kia cả nhà sống những ngày không vui vẻ à?"

 

“Nhưng mà cũng tốt, từ sau khi anh Tư con đỗ đại học, đã có tác dụng làm gương, chị dâu Cả chị dâu Hai con cũng đang âm thầm dồn sức đốc thúc con cái học hành đấy, biết đâu sau này nhà chúng ta còn có thể có thêm vài sinh viên đại học nữa."

 

Tần Dao cầm điện thoại trong tay, nheo mắt nghe Thẩm Quế Hương cứ thế lải nhải tán gẫu, đây đại khái chính là căn bệnh chung của những người sống ở khu đại tạp viện, gặp ai cũng phải lải nhải vài câu, với con cái thì càng là lải nhải mãi không thôi, thực ra nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu đó.

 

Tần Dao không cảm thấy phiền chán, cứ thế nghe, nghe thấy sự phấn khởi trong giọng điệu của Thẩm Quế Hương, tâm trạng cô cũng hệt như bị lây lan vậy, theo đó mà vui mừng không thôi.

 

Bao nhiêu năm trôi qua như vậy, cô đã sớm coi Thẩm Quế Hương như mẹ ruột của mình rồi.

 

“Gọi điện thoại lâu thế."

 

Một giọng nam trầm thấp vang lên phía sau Tần Dao.

 

Mẹ con Thẩm Quế Hương nói chuyện điện thoại cả nửa ngày trời, Cố Trình đứng chờ bên cạnh đến mức đầu sắp mọc cỏ luôn rồi, mặc dù nhà bọn họ không thiếu chút tiền điện thoại này, nhưng lời lẽ lặp đi lặp lại của bọn họ cũng quá nhiều rồi.

 

Đa số là Thẩm Quế Hương ở đầu dây bên kia vui mừng, Tần Dao ở bên này làm người phụ họa rất là vui vẻ, chỉ có anh là biến thành một người vô hình.

 

“Con rể cũng ở đấy à?"

 

Thẩm Quế Hương sững sờ, bà không ngờ Cố Trình cũng ở đó, ngày thường Cố Trình bận rộn, gọi điện thoại với Tần Dao, rất ít khi gặp lúc Cố Trình có mặt, mà bà cũng không chủ động gọi điện thoại vào văn phòng của Cố Trình, vì thế, bà không nghĩ tới việc mình đã nói chuyện với con gái cả buổi trời, con rể lại đứng chờ ở một bên.