Cố Trình ngày thường uống r-ượu ít, trong nhà trái lại không phải không có r-ượu, xuất phát từ kiến thức từ nhỏ, trong nhà thu-ốc l-á ngon r-ượu ngon vẫn luôn chuẩn bị sẵn, mỗi năm cũng sẽ phát một ít, không uống thì cất đi thôi.
Tần Dao:
“...”
“Em quên mất.”
Đồng chí nhỏ Tần đột nhiên nhớ ra, trong nhà đúng là có khá nhiều r-ượu, chính ủy Chu bên cạnh thích uống r-ượu, rất thèm thuồng kho dự trữ nhà cô, Cố Trình cái tên này không nhìn ra anh có thích uống r-ượu hay không nhưng cái tên này đúng là thích vui vẻ sưu tầm.
Cũng chính vì vậy, Cố Trình không bao giờ ra ngoài khoe khoang khoác lác mình giấu được bao nhiêu r-ượu, chỉ để ở nhà cho bám bụi thôi.
Nhà họ có phòng chứa đồ, Tần Dao không quá để tâm đến những loại r-ượu đó của anh, dù sao đồng chí nhỏ Tần cũng không uống.
“Vậy anh vẫn nên chú ý một chút, cất cho kỹ vào, tránh để con trai lớn lên lại cho anh một trận ‘toái toái bình an’ ——”
Lời trong miệng cô vẫn chưa nói xong, Cố Trình vô cảm giơ tay bịt miệng cô lại, “Nói lời cát tường vào.”
Tần Dao:
“...”
“Em chỉ nói vậy thôi, chưa chắc đã ——”
Cố Trình im lặng một lát, chậm rãi nói:
“Anh từng đ-ập vỡ rồi.”
Tần Dao:
“...”
“Đồng chí Cố à, vậy anh thật sự nên cẩn thận rồi, có lẽ báo ứng chính là một vòng tuần hoàn đấy.”
Cố Trình cẩn thận đi giấu r-ượu đi, hai đứa nhỏ lén lút đi theo sau lưng bố, đừng thấy con trẻ nhỏ, chúng dường như có một cái radar tự nhiên, người lớn càng muốn tránh né chúng thì chúng lại càng tò mò.
“Vợ ơi, kéo hai đứa con của em lại đi.”
Tần Dao lạnh lùng nói:
“Con à, đây gọi là có phong thái của bố.”
Thẩm Quế Hương không còn ở đây, việc ăn uống cũng trở thành gia đình bốn người, hôm nay Tần Dao mở hai chai r-ượu, mặc dù một chai r-ượu đã mở cũng có thể để được vài ngày, hai vợ chồng dự định nhanh ch.óng uống hết, thế là buổi tối ăn cơm mỗi người một bát.
Hai nhóc tì thấy vậy liền quậy phá đòi không công bằng!
“Con muốn con muốn!!”
“Mẹ ơi, con muốn!”
Dựa vào cái gì mà chúng không có chứ?
Tần Dao một hơi uống cạn r-ượu, cô không dám để những đứa trẻ hai ba tuổi nếm thử chất cồn, cô đưa cho Cố Trình một ánh mắt, giục anh nhanh ch.óng uống cạn một hơi.
“Một hơi á.”
Cố Trình chỉ chỉ mình, bảo anh uống cạn r-ượu trắng một hơi sao?
“Em coi anh là trâu uống nước à?”
Tần Dao cười nói:
“Vì con cái, anh hãy cúi đầu làm trâu đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Trình cười, anh lấy đũa chấm một cái, đưa vào miệng nếm thử, uống cạn r-ượu trắng một hơi thì anh vẫn chưa làm ra được chuyện ngược tâm như vậy.
Anh cầm r-ượu quơ một vòng trước mặt các con, sau đó tự mình uống một ngụm nhỏ.
Thụy Thụy thì bị mùi r-ượu làm cho choáng váng, Minh Minh thì bị khơi dậy trí tò mò, cái đầu nhỏ cứ đi theo bố, nó rất muốn nếm thử.
Tần Dao chống cằm:
“Anh đừng có run tay đấy.”
“Không đâu.”
Cố Trình trêu chọc con xong thì nhớ để r-ượu ra xa một chút, không để hai cái nấm lùn này đụng vào.
Sau khi từ kinh thành quay về, trang phục của hai cái nấm lùn đã thay đổi thành dạng g-ầy g-ầy rồi, không còn tròn trịa đáng yêu như vậy nữa.
“Ăn cơm trước đã, nguội thì không ngon đâu, aiz, cảm thấy hai đứa con này của chúng ta khả năng học tập cũng khá mạnh đấy, đợi đến sáu bảy tuổi, bố có thể dẫn dắt con trai vào bếp học nấu ăn, lúc đó một đứa rửa rau, một đứa thái rau, một đứa xào rau, sắp xếp hết lên ——”
“Còn có thể gửi đến nhà khác học cách nhào bánh bao.”
Ở kinh thành ăn bánh bao một tháng, Tần Dao thật sự không ngại một ngày ăn cơm, một ngày ăn bánh bao.
Cố Trình:
“...”
Anh cúi đầu:
“Đều nghe theo mẹ các con hết.”
Hai nhóc tì còn lại không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, cắm cúi ăn cơm.
Mẹ đẻ Thẩm Quế Hương không còn ở đây, lòng Tần Dao có chút hụt hẫng nhưng hiện tại không có bất kỳ trưởng bối nào ở đây, trong cái nhà này đúng là cô lớn nhất rồi, muốn làm gì thì làm, cũng không cần lo lắng trưởng bối càu nhàu.
“Nghe lời bố các con nhé.”
Tần Dao cười véo véo mặt hai đứa nhỏ, bắt đầu l.ồ.ng ghép:
“Sau này đều nghe lời mẹ hết.”
Cố Trình:
“Nhà chúng ta dường như là chủ nghĩa bá quyền.”
“Hửm?”
Tần Dao thầm nghĩ anh bây giờ mới biết sao, muộn rồi, cái nhà này thì nên là cô làm chủ.
“Em là một người mẹ rất giảng dạy dân chủ.”
Cố Trình:
“...”
Gia đình bốn người đơn giản ồn ào ăn một bữa cơm, trái lại cũng vô cùng ấm áp, lại là sự khởi đầu của cuộc sống gia đình mới.
Chương 115 Hai trong một
Tần Dao bắt đầu dắt theo hai đứa nhỏ đi làm, hai đứa nhỏ hơn hai tuổi rồi, dắt đi bằng xe trái lại cũng không phiền phức, nhà văn hóa cũng giống như các đơn vị khác, địa bàn rộng lớn, còn có khu nhà tập thể cho công nhân viên chức của chính mình, trước cửa có bác bảo vệ trông coi, dắt con vào đơn vị không lo bị lạc.
Lúc này trẻ con trong gia đình công nhân viên chức đều được thả rông trong đơn vị, mười mấy đứa trẻ lớn nhỏ tụ tập lại chơi đùa, đứa trẻ mới hai ba tuổi thì không hòa nhập được vào đám trẻ con, nhưng cũng có thể đứng bên cạnh nhìn đám trẻ lớn chơi.
Ngoài ra, trong nhà văn hóa có một tòa thư viện ba tầng, tầng một có phòng tranh báo nhi đồng, mở cửa mi-ễn ph-í cho bên ngoài, vừa vặn thuận tiện cho Tần Dao dắt theo con xem tranh học chữ.
Tòa nhà thư viện nhỏ không xa là tòa nhà hoạt động nghệ thuật, đan xen các loại phòng hoạt động nghệ thuật, phòng thư pháp, phòng nhạc cụ, phòng khiêu vũ... bên trong có giáo viên trẻ giảng dạy, phòng nhạc cụ lúc này đang dạy sáo bầu cho bên ngoài, phí đăng ký chỉ cần hai đồng.
Tần Dao mua cho hai đứa nhỏ hai cái sáo bầu nhỏ nhắn, lúc có thời gian thì cùng hai đứa nhỏ lên lớp sáo bầu.
Sáo bầu được coi là nhạc cụ đơn giản dễ học, đại đa số nhạc cụ phù hợp cho trẻ con năm sáu tuổi bắt đầu học, sáo bầu cũng gần như vậy nhưng so với các loại nhạc cụ như tỳ bà sáo trúc thì thổi sáo bầu hoàn toàn không cần độ khó gì, đối với trẻ con mà nói chỉ cần thổi kêu là được.
Trẻ con thích náo nhiệt, Thụy Thụy và Minh Minh thấy cả phòng học toàn người thổi sáo bầu, hai anh em này cũng ôm sáo bầu, thân hình nhỏ nhắn lắc qua lắc lại thổi sáo bầu.