Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 226



 

“Những dị t.h.a.i như vậy, có những đứa trẻ lớn lên trong đau khổ, có những đứa vừa mới sinh ra đã bị bỏ rơi hoặc bị hại ch-ết.”

 

Vào thời đại mà việc khám t.h.a.i sau này đã trở nên phổ biến, trình độ kiến thức của người dân được nâng cao thì những tình trạng như vậy mới ngày càng ít xuất hiện.

 

“Chị dâu, chị đang mang thai, không thể uống thu-ốc bừa bãi được đâu ạ!”

 

Tần Dao có chút lo lắng nói.

 

Cô cảm thấy thật khó tin, cô cũng không cảm thấy anh cả chị dâu trọng nam khinh nữ đến mức nhất định phải sinh con trai cho bằng được.

 

Chỗ chị dâu Hòa An sao lại đột nhiên xuất hiện một hộp “thu-ốc chuyển thai" thế này.

 

Hòa An thở dài một tiếng:

 

“Chị biết mà, chị không có uống, dù sao cũng là một tấm lòng tốt của người ta.”

 

“Là người nhà mẹ đẻ chị gửi tới sao?”

 

Tần Dao nghĩ mãi không ra.

 

Loại thu-ốc này, trong những câu chuyện ly kỳ đó, phần lớn là mẹ chồng cực phẩm ép con dâu uống, cuối cùng là tự làm tự chịu, đứa cháu trai hằng mong đợi không thấy đâu mà lại sinh ra một đứa trẻ dị dạng.

 

Loại mẹ chồng cực phẩm này sẽ không bao giờ tự trách mình, mà chỉ quay sang mắng c.h.ử.i con dâu.

 

Gả vào loại gia đình quỷ dữ này đúng là một sự tuyên truyền chống kết hôn và sinh con thực tế nhất.

 

Hòa An kinh ngạc:

 

“Em biết đây là thứ gì sao?”

 

“Trước đây em có nghe mấy bà lão ở đại tạp viện kể chuyện kinh dị nên có nghe qua, là loại ‘thu-ốc chuyển thai’ đúng không chị?”

 

Hòa An sửng sốt:

 

“Chuyện kinh dị?!”

 

“Đúng thế ạ, chính là loại chuyện dùng để dọa trẻ con ấy, bảo là uống loại thu-ốc này vào sẽ sinh ra một quái t.h.a.i không nam không nữ, sau khi ch-ết sẽ về báo thù gia đình này.”

 

Tần Dao tiện miệng bịa ra một câu chuyện.

 

Những năm 2000, khi những câu chuyện ma quái chưa bị kiểm duyệt khắt khe thì có đầy rẫy những câu chuyện ma về việc t.h.a.i nhi ch-ết oan về báo thù như vậy.

 

Hòa An nghe đến mức mặt cắt không còn giọt m-áu, nhưng chị ấy lại thấy rất mới mẻ và kích thích, trái tim đ-ập thình thịch, hận không thể bảo Tần Dao kể thêm vài câu chuyện nữa:

 

“Các bà lão của các em hồi nhỏ còn kể những câu chuyện ma nào khác nữa không?”

 

Chị dâu Hòa An từ nhỏ đã sinh trưởng trong một gia đình nề nếp tốt đẹp, chị ấy cũng lớn lên trong sự bảo bọc kỹ lưỡng của gia đình.

 

Chị ấy chưa từng thấy cũng chưa từng nghe qua quá nhiều mặt tối của xã hội, người nhà chưa bao giờ cho phép chị ấy tiếp xúc với những thứ này.

 

Chị ấy cứ thế mà lớn lên một cách nề nếp, sau khi tốt nghiệp thì tìm được một công việc t.ử tế, qua tổ chức giới thiệu thì đi xem mắt rồi ở bên Cố Hưng, kết hôn sinh con gái, chưa từng phải chịu uất ức gì.

 

Cho đến tận bây giờ dù tuổi tác không còn nhỏ nữa nhưng chị ấy cũng chưa từng trải qua sóng gió gì lớn.

 

Hòa An giống như một đóa hoa trong nhà kính được bảo vệ rất tốt, thỉnh thoảng sẽ thấy cuộc sống trong nhà kính thật tẻ nhạt, hướng tới sự đặc sắc khi được dầm mưa dãi nắng bên ngoài.

 

“Chị dâu, chị thật sự không uống chứ?

 

Có cần phải đi bệnh viện kiểm tra một chút không ạ.”

 

Tần Dao sợ Hòa An đã uống rồi mà không tiện nói ra.

 

Cái thứ này có ảnh hưởng gì đến đứa trẻ hay không thì vẫn chưa nói trước được, nhưng t.h.a.i p.h.ụ mà uống đồ bừa bãi thì đối với t.h.a.i nhi là cực kỳ nghiêm trọng, rất nhiều thứ dễ gây dị tật, sinh ra một đứa trẻ dị dạng sẽ khiến cả một gia đình đau khổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hòa An lắc đầu:

 

“Yên tâm đi, chị không có uống.”

 

Chị ấy nói với bạn là đã uống rồi, nhưng thực tế thì không định uống.

 

Đối với chị ấy mà nói, sinh con trai hay con gái đều không quan trọng, chị ấy cũng chẳng bận tâm là giới tính nào.

 

Lần m.a.n.g t.h.a.i này là một sự ngoài ý muốn, chị ấy và Cố Hưng bao nhiêu năm qua cũng không có thêm đứa con nào, chỉ có mỗi Diểu Diểu là con gái.

 

Vốn dĩ họ cũng không định sinh nữa, hai vợ chồng cũng nghĩ là do nguyên nhân sức khỏe, dù sao thì tuổi tác cũng đã lớn, Cố Hưng công việc lại bận rộn, đại khái là không đậu t.h.a.i được nữa, thế nên cả hai cũng không quá chú ý.

 

Hai năm qua tình cảm vợ chồng tốt hơn nhiều, thời gian gần gũi cũng nhiều lên, không ngờ lại đậu thai……

 

Chậc, Hòa An trái lại không bận tâm trai gái, chỉ là lo lắng về sự thay đổi của Cố Hưng trong hai năm qua thực sự là khá lớn.

 

Trước đây anh ấy còn được coi là một người đàn ông uy vũ hùng dũng, giờ đây cởi quần áo ra, bụng còn to hơn cả chị ấy đang mang thai.

 

Đàn ông b-éo lên là cứ dễ b-éo bụng, thịt trên mặt cũng không nghe lời mà mọc lung tung khắp nơi.

 

Đại khái là yêu nhau yêu cả đường đi, Hòa An cũng thấy mình thật kỳ lạ, chồng là Cố Hưng đã thành ra cái dáng vẻ này rồi mà chị ấy vậy mà cũng chẳng thấy ghét.

 

Nếu lúc xem mắt mà Cố Hưng dám vác cái bộ dạng này đến thì ước chừng chị ấy đã không đồng ý cuộc hôn nhân này rồi.

 

Bố của đứa trẻ đã thành ra thế này, liệu đứa trẻ sinh ra có bị ảnh hưởng bởi bố nó không?

 

Nếu sinh con trai thì còn đỡ, chứ sinh ra một đứa con gái giống anh ấy như đúc thì Hòa An có chút lo lắng.

 

“Anh cả của chú ấy hai năm qua b-éo quá rồi, nếu mà con gái út giống anh ấy thì chị sợ là có lỗi với con gái quá.”

 

Tư duy của Hòa An nhảy vọt, lo lắng không yên, hiện giờ chỉ có thể cầu nguyện con gái sinh ra giống mẹ.

 

Tần Dao nhớ lại cảnh tượng trong tuyết vừa rồi, không nhịn được mà khóe miệng giật giật:

 

“Anh cả ba năm qua làm sao thế ạ?”

 

“Ăn b-éo lên đấy.”

 

Hòa An c.ắ.n c.ắ.n môi, đối với việc anh cả Cố ăn b-éo lên này thì chị ấy phải chịu trách nhiệm chính, “Chị với anh cả đều thích vào bếp, thế là thành ra thế này đây.

 

Trước đây hồi anh ấy còn trẻ ăn như thế thì dường như cũng chẳng làm sao……”

 

Tần Dao mỉm cười:

 

“Tuổi tác lớn rồi thì nó là như thế đấy ạ, không thể cứ ăn như thời thanh niên được nữa.

 

B-éo lên thì huyết áp cao, gan nhiễm mỡ đều kéo đến hết.”

 

Chị dâu đúng là nên đốc thúc anh cả gi-ảm c-ân rồi!

 

“Đúng vậy, bác sĩ cũng nói như thế.”

 

Hòa An tìm một cái túi đựng hộp thu-ốc trên tay vào, nhất thời cũng không biết nên xử lý thế nào.

 

Thứ người ta có lòng tốt gửi tới mà vứt đi ngay thì thật không đành lòng, giữ lại trong nhà……

 

đây cũng chẳng phải thứ gì tốt lành, nghĩ đến chuyện dị t.h.a.i là Hòa An thấy bí bách trong lòng.

 

“Vứt đi thôi chị dâu, cái người đồng nghiệp gửi thứ này cho chị ấy, chị cũng đừng tiếp xúc nhiều nữa, em cảm thấy người đó không có ý tốt đâu.”

 

Hại người thì không nên có, nhưng phòng người thì không thể không có.

 

Tần Dao cảm thấy dáng vẻ này của chị dâu, hoặc là sự ngây thơ thỉnh thoảng lộ ra của chị ấy đúng là rất dễ chuốc họa vào thân.