Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 223



 

“Trong phòng có rất nhiều giá sách, bày biện đủ loại sách vở.

 

Những bức tranh chữ treo bên cạnh, còn có những tờ báo mới tinh còn thơm mùi mực in.

 

Trên bàn làm việc cũng giống như phong cách bàn làm việc thời bấy giờ, bên dưới đệm những tấm ảnh báo chí, bên trên phủ một lớp kính.

 

Có bảy tám bức ảnh đen trắng, cả gia đình họ Cố đều có mặt trên đó, thậm chí còn có một bức ảnh chân dung đơn của Cố Trình hồi trẻ, ước chừng là khoảng mười bảy mười tám tuổi, trông vô cùng thanh tú và non nớt.”

 

Cụ Cố thấy cô nhìn đến xuất thần, liền chủ động nói:

 

“Cháu đang xem ảnh của Tiểu Trình à?

 

Đứa cháu nội này chính là đứa giống ông nội ruột của nó nhất đấy.

 

Cháu cứ nhìn kỹ gương mặt của ta mà xem, hai ông cháu ta có phải là đúc từ một khuôn ra không?”

 

Tần Dao chớp chớp mắt:

 

“Vâng, khá là giống ạ.”

 

“Đó là giống y hệt mới đúng.”

 

Cụ Cố chỉ vào bức ảnh nhấn mạnh:

 

“Hồi trẻ ông cũng trông như thế này đấy!”

 

“Cháu cứ nhìn mặt ông nhiều vào, chờ đến khi Tiểu Trình già đi thì cũng chính là cái bộ mặt già này của ông thôi, cháu xem nhiều cho quen dần đi là vừa.”

 

Tần Dao im lặng:

 

“……”

 

Cố Trình lúc này đang đứng ở cửa:

 

“……”

 

Ông nội ơi ông có thể đừng nói xàm nữa được không!

 

Không thể nói là không giống, nhưng thực tế thì cũng chẳng tìm ra được quá nhiều điểm tương đồng.

 

Nếu nhất định phải nói thì vẫn là anh cả Cố Hưng trông giống cụ Cố hơn một chút.

 

Cố Trình bước vào, tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt, giọng điệu bình thản:

 

“Ông nội, hay là ông xem ảnh của anh cả nhiều hơn một chút đi ạ.”

 

“Đi đi đi.”

 

Cụ Cố phẩy phẩy tay với anh:

 

“Cháu đi ra ngoài đi, ở đây không có việc gì của cháu hết, đừng có đến đây làm phiền cháu dâu ta sáng tác.”

 

Tần Dao ngồi trên chiếc ghế dài, chống hai tay lên cằm một cách sầu muộn.

 

Chẳng còn cách nào khác, ở trạng thái hiện tại cô không viết ra được.

 

Có cụ Cố đứng bên cạnh nhìn chằm chằm thế này thì làm sao mà cô nhập tâm vào trạng thái được cơ chứ.

 

Cảm hứng chính là như thế, đến nhanh mà đi cũng nhanh.

 

Hôm qua cảm xúc còn dạt dào, hôm sau đã chẳng tìm thấy cảm xúc đâu nữa rồi.

 

Đối với bất kỳ một tác giả nào mà nói, mỗi một lần viết lách đều là một lần bắt đầu lại từ đầu.

 

Nếu mà viết không ra thì liệu có bị ông nội nhốt vào phòng tối không nhỉ!

 

“Ông nội, con đưa cô ấy ra ngoài đi dạo một lát.”

 

Cố Trình đứng trước bàn làm việc, kéo Tần Dao đứng dậy, đối diện với ánh mắt của cụ Cố, giọng anh bình thản:

 

“Cứ nhốt cô ấy trong phòng thế này cô ấy không viết ra được đâu.”

 

Hai người nhìn nhau vài giây, cuối cùng vẫn là cụ Cố chịu thua, dù sao thì đây cũng là vợ của người ta mà.

 

“Các cháu đi dạo đi, đợi khi nào chuẩn bị tốt rồi hãy về viết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cố Trình khẽ mỉm cười:

 

“Ông nội, chuyện này thật sự không vội được đâu ạ.

 

Chỉ riêng cuốn sách của chị hai thôi cũng phải viết mất nửa năm trời, còn kiểu như của ông thì ít nhất cũng phải một năm rưỡi, ông không thể thua chị hai được.”

 

“Nói cũng đúng đấy, coi như cái thằng nhóc này biết nói chuyện.”

 

Cụ Cố đã tỉnh táo lại, đại khái là quay về với thực tế, biết rằng d.ụ.c tốc bất đạt, không thể làm được chuyện mỗi ngày viết một vạn chữ thì cũng không thể cưỡng cầu được.

 

Cố Trình và Tần Dao xuống lầu, bước ra khỏi sân.

 

Bên ngoài trời tuyết phủ trắng xóa, những cành cây khô trĩu nặng tuyết.

 

Bước chân lên lớp tuyết đọng phát ra những tiếng xào xạc, nghe như tiếng nhai khoai tây chiên rộp rộp vậy, khiến người ta nghe xong chỉ muốn nghiến răng.

 

Dẫm lên tuyết thì còn đỡ, không bị trơn trượt cho lắm, đáng sợ nhất là lớp nước tuyết tan ra rồi lại đông cứng lại thành một lớp băng mỏng.

 

Đó mới thực sự là một sân trượt băng đúng nghĩa, dẫm lên đó mà không cẩn thận là ngã chổng vó ngay.

 

Những mặt băng như vậy thường phân bổ ở những đoạn đường xuống dốc, dù là những chiến sĩ hùng dũng nhất thì cũng phải rụt rè khom người mà lướt qua đoạn đường đó.

 

Tần Dao và Cố Trình sánh vai đi trong tuyết.

 

Sau khi ra ngoài, gió lạnh thổi qua, Tần Dao thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình đã được giải phóng, cuối cùng cũng thoát ra khỏi căn phòng tối nhỏ bé đó rồi.

 

Đi thêm vài bước nữa lại thấy gió lạnh, cô cúi đầu quấn c.h.ặ.t khăn quàng cổ, hận không thể bao bọc kín cả khuôn mặt, chỉ để lộ mỗi đôi mắt ra ngoài thôi.

 

Còn Cố Trình bên cạnh thì lại sải những bước chân vững chãi tiến về phía trước.

 

Dáng người cao lớn, dáng đi ngay ngắn, ngẩng đầu ưỡn ng-ực, giống như đang đi duyệt binh vậy, không thể chê vào đâu được bất kỳ tư thế nào.

 

Dưới khung cảnh tuyết trắng này, thần sắc của anh cũng trở nên thanh lãnh như tuyết, dường như quay trở về cái lúc gặp nhau lần thứ hai ở nhà Trần Bảo Trân.

 

Anh cũng lạnh lùng như thế, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, lời nói ra cũng khiến người ta không đoán được trong lòng anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

 

Tần Dao đột nhiên cảm nhận được bên cạnh anh xuất hiện một rào chắn, ngăn cách anh với người ngoài, duy chỉ có góc nghiêng gương mặt anh là đẹp đẽ đến mức không tưởng nổi, đặc biệt là khi không nói lời nào như thế này, sống mũi cao, đôi môi mỏng, đường nét khuôn mặt hiện rõ nét nhấp nhô, mang theo vài phần kiêu ngạo.

 

Tần Dao quay đầu nhìn hai hàng dấu chân phía sau mình, uốn lượn song hành, một đôi lớn, một đôi nhỏ, giống như một hàng kiến dài đang xếp hàng vậy.

 

Cô đột nhiên cảm nhận được một tia ấm áp, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.

 

Con người ta dường như cứ dễ dàng được mất như thế.

 

Thấy dáng vẻ dày mặt dính lấy mình trêu chọc mình nhiều rồi, lúc này thấy anh lạnh lùng bước đi, trong lòng cô bỗng chốc không chịu nổi.

 

Đáng ghét thật!

 

Lúc anh mặt dày mày dạn quấn lấy cô, trêu chọc cô thì cô lại chê anh không nghiêm túc, chê anh quá phiền; giờ anh nghiêm túc rồi, quay về dáng vẻ trước kia thì cô lại thấy thật xa cách, thật lạc lõng.

 

Sâu trong trái tim dường như cũng có một bầy kiến đang bò qua, ngưa ngứa, khiến người ta cảm thấy không thoải mái, mà lại chẳng nói rõ được là không thoải mái ở chỗ nào.

 

Bực bội chỉ muốn tung một cước đ-á văng anh vào đống tuyết cho rồi, lại còn dám trưng cái bộ mặt lạnh lùng đó ra trước mặt cô nữa chứ.

 

Đ-á vào đống tuyết, đắp anh thành người tuyết, cho anh đứngng ngoài trời đông lạnh một ngày đi.

 

Tần Dao hậm hực kéo lại chiếc mũ, vùi mũi vào trong khăn quàng cổ, không tiếng động hừ hừ mấy cái.

 

Trong lòng cô bí bách, tâm trí giống như bị bao phủ bởi một mớ bòng bong, không rõ rốt cuộc mình thích Cố Trình ở dáng vẻ nào.

 

Cô cũng tự hỏi bản thân rốt cuộc tính cách của Cố Trình là như thế nào.

 

Dáng vẻ lạnh lùng này mới là con người thật nhất của anh?

 

Những dáng vẻ cợt nhả miệng lưỡi dẻo quẹo trước kia chẳng qua chỉ là để dỗ dành cho cô vui thôi sao?

 

Cái tên này…… trước giờ cười chẳng bao giờ đủ chân thành, đôi mắt đào hoa cười mà không chạm tới đáy mắt, chẳng thể nắm bắt nổi tính cách của anh.

 

Sau khi bực bội qua đi, Tần Dao lại không kìm được mà ngước lên nhìn góc nghiêng của Cố Trình.

 

Chậc, thật không muốn nói chứ, gương mặt này đúng là dáng vẻ mà cô yêu thích nhất!

 

Cố Trình liếc nhìn sang một bên, lập tức bắt gặp ánh mắt đầy hình ngôi sao của Tần Dao, lấp lánh rạng ngời, khiến người ta muốn phớt lờ cũng khó.