Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 221



 

Cụ Cố hừ một tiếng:

 

“Ta không muốn xem.”

 

“Thế thì thôi vậy, cháu mang đi cho các bạn nhỏ trong viện xem.”

 

Cố Diểu Diểu quyết định đi khoe khoang một chút trong đại viện.

 

Nghĩ đến đây, cô bé cũng không muốn lãng phí thời gian ở chỗ cụ cố nữa.

 

Trêu chọc một mình ông già thì làm sao vui bằng rủ rê bao nhiêu bạn nhỏ trong đại viện được, càng đông người càng tốt chứ sao.

 

Nói đoạn, Cố Diểu Diểu lập tức như một mũi tên lao v.út ra ngoài.

 

“Đợi đã, cái con bé kia đứng lại cho ta, cháu đừng có chạy nữa, cái đồ nhóc con này, cháu đừng có chạy, Diểu Diểu, cháu đứng lại cho ta!”

 

Cụ Cố không ngờ con bé này lại lủi nhanh đến thế, suýt nữa thì vứt cả gậy để đuổi theo.

 

Cái đồ con nít quỷ này, bảo chạy là nó chạy thật, chẳng để người ta nói hết câu gì cả.

 

Đến xem mà cũng không cho cụ xem đã mang đồ đi mất, vạn nhất viết không hay thì chẳng phải cụ sẽ mất mặt trước đám bạn chiến đấu già sao?

 

Vạn nhất bị người ta xem rồi làm rách thì biết làm thế nào?

 

“Hấp tấp vội vàng, cứ cuống cuồng lên y hệt như bố cháu vậy, đưa đây cho cụ cố xem nào.”

 

Bé Cố Diểu Diểu thở dài một tiếng, đành phải tạm thời từ bỏ kế hoạch ra ngoài khoe khoang với đám bạn, sải những bước chân oai vệ đi đến bên cạnh cụ cố, đưa bản thảo cho cụ.

 

“Xem đi ạ, xem nhanh nhanh lên chút, cháu còn đang vội ra nhà bạn Tráng Tráng nói chuyện đây.”

 

Cụ Cố lườm cô bé một cái, lề mề lôi chiếc kính lão của mình ra đeo lên.

 

Cô bé bảo cụ xem nhanh, cụ lại cứ muốn xem thật chậm.

 

Cái sự chậm chạp này kéo dài đến tận sáu bảy tiếng đồng hồ mà mới chỉ xem được hai phần ba.

 

Cố Diểu Diểu xị mặt ngồi đối diện cụ, cô bé đã viết xong hết bài tập về nhà rồi, bên ngoài trời cũng đã khuya, sắp đến giờ đi ngủ rồi mà cụ cố vẫn chưa xem xong.

 

Một mình cụ đỏ mặt tía tai ngồi đó xem kỹ từng tí một, cụ còn cầm một cuốn sổ tay để viết lời phê bình, còn nghiêm túc hơn cả thầy giáo chấm bài tập nữa.

 

“Cụ cố ơi, cháu thấy lời phê bình này của cụ không ổn đâu.”

 

Cụ Cố nhướng mày:

 

“Cháu thì hiểu cái gì, là cháu hiểu hay là ta hiểu?”

 

Cố Diểu Diểu:

 

“……”

 

“Lời phê bình này của ta, lúc xuất bản thì thêm vào——” Cụ Cố hài lòng gật gật đầu.

 

Cố Diểu Diểu ôm mặt, cứu mạng với, cô bé thấy xấu hổ quá đi mất!

 

Cụ cố quả thực chính là Càn Long hoàng đế, tác phẩm nghệ thuật tốt đẹp của người ta mà cụ cứ mặt dày đòi đóng dấu của mình lên đó, đóng một cái còn chưa thỏa mãn, còn muốn đóng kín hết dấu của mình lên mới chịu, đúng là không biết xấu hổ mà, da mặt dày quá đi thôi.

 

“Cụ cố ơi, ngày mai cụ ăn món cải thảo Càn Long cho tỉnh táo lại đi ạ.

 

Cụ chính là cái hạt vừng trên cái bánh nướng ấy, ăn thì có vẻ cũng được đấy nhưng mà nhìn thì ngứa mắt lắm.”

 

Cụ Cố lườm cô bé một cái:

 

“Cháu còn nhỏ, cháu không hiểu được đâu.

 

Ngày xưa có Chi Chỉ Trai phê bình Hồng Lâu Mộng, giờ cũng có lão già ta đây phê bình…… phê bình, ờ thì, tóm lại là như thế đấy.”

 

Cố Diểu Diểu:

 

“……”

 

Đêm hôm đó, cụ Cố cũng chẳng ngủ ngon giấc cho lắm.

 

Sáng hôm sau cụ dậy rất sớm, cả người như được tiêm m-áu gà vậy, tinh thần phấn chấn vô cùng.

 

Bên ngoài một màu trắng xóa, cụ đứng cách cửa sổ sốt ruột đoán già đoán non:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Bọn họ đã tỉnh dậy chưa nhỉ?”

 

Cụ hết nhìn cửa sổ lại nhìn cái đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, hận không thể làm cho kim giây trên đó chạy nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa, mau mau trời sáng để mọi người đều thức dậy đi thôi.

 

Mùa đông giá rét thế này thì cũng đừng có quyến luyến cái chăn ấm làm gì, dậy mau lên chứ.

 

Cuối cùng cũng chờ được đến khi trời sáng hẳn, cụ Cố tinh thần hăng hái ăn xong bữa sáng, oai phong lẫm liệt xách theo cuốn sổ ra khỏi cửa.

 

Cũng là vận may tốt, để cụ bắt gặp cụ Tần đầu tiên.

 

Cụ hận không thể vứt luôn cây gậy đi, mà thực tế thì cụ cũng chẳng cần dùng gậy cho lắm.

 

Hiện giờ cụ Cố cảm thấy mình như vừa uống viên thu-ốc tăng lực, lưng không mỏi, chân không đau, một hơi leo lên tầng năm cũng chẳng thành vấn đề, bước đi thoăn thoắt.

 

“Lão Tần!”

 

Gương mặt cụ Cố tươi cười như hoa.

 

Cụ Tần bị cụ dọa cho giật mình, cụ lo lắng hỏi:

 

“Lão Cố, ông thế này chẳng lẽ là…… hồi quang phản chiếu đấy chứ?”

 

“Ở nhà sao lại để ông đi ra ngoài như thế này?”

 

Tinh thần lão Cố dạo gần đây không được tốt cho lắm, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, đều lo lắng không biết cụ có vượt qua nổi mùa đông năm nay không.

 

Trong lòng mọi người không khỏi thở dài, năm này qua năm khác, người ngày càng ít đi rồi.

 

“Phi phi phi!

 

Ông mới hồi quang phản chiếu ấy, ông có biết nói chuyện không hả.”

 

Cụ Cố nói chuyện giọng đầy khí thế, khiến lớp tuyết trắng bên cạnh cũng phải rung rinh theo.

 

“Đến đây, chi-a s-ẻ với ông một chút, là do cháu dâu và cháu trai tôi viết đấy.

 

Viết về tôi lợi hại lắm đúng không, sau này cái này sẽ là báu vật gia truyền của nhà họ Cố chúng tôi đấy, truyền đời truyền kiếp luôn.”

 

Cụ Tần hừ một tiếng, cái lão Cố này đúng là nói xàm, “Để tôi xem thử nó là cái thứ gì nào.”

 

Cụ Cố hào phóng đưa cho cụ Tần.

 

Cụ Tần xem mãi xem mãi, càng xem càng thấy kinh ngạc, đến cuối cùng vậy mà lại đắm chìm vào trong đó luôn, “Cái này——”

 

Lồng ng-ực cụ sóng cuộn biển gầm, dựa vào cái gì chứ, dựa vào cái gì mà lại viết lão Cố……

 

Không nói rõ được là có chỗ nào không ổn, dường như cũng quả thực giống với những gì lão Cố đã kể trước đây, nhưng lúc nghe lão Cố kể thì đâu có thú vị đến thế này đâu.

 

Cái này…… chắc chắn là do văn b.út thần sầu quỷ khốc này đã thổi một ma lực vào những trải nghiệm của cụ, mới khiến người ta xem mà thấy nhiệt huyết trào dâng như vậy.

 

Cụ Tần ghen tị rồi, ghen tị thật rồi.

 

Sớm muộn gì cụ cũng phải bắt con cháu viết cho mình, dựa vào cái gì mà lão Cố có mà cụ lại không có chứ?

 

Trải nghiệm của cụ còn ly kỳ và kinh ngạc hơn lão Cố nhiều.

 

“Cái báu vật gia truyền này của tôi đủ ý nghĩa chứ hả?

 

Nghĩ đến việc sau khi tôi đi rồi, con cháu của tôi vẫn còn có thể thấy được những ‘chuyện bình thường’ của tiền nhân bọn chúng, tôi có thể yên tâm rồi.

 

Tôi ấy mà, thực ra cũng chỉ là một người bình thường thôi, trong những năm tháng chiến tranh khói lửa đó, có một chút xíu trải nghiệm hơi ‘nhỏ bé’ khác với mọi người thôi, không đáng để nhắc tới đâu——”

 

Cụ Cố ngoài miệng thì nói không đáng để nhắc tới, nhưng cái đuôi sau m-ông cụ thì lại vểnh cao tít tắp, quẫy qua quẫy lại, ai cũng có thể nghe ra sự đắc ý quên cả trời đất trong giọng điệu của cụ.

 

Nghe đến mức cụ Tần chỉ muốn c.h.ặ.t đứt cái đuôi thối đó của cụ đi ngay lập tức.

 

“Câu chuyện viết cũng được đấy, chỉ có mấy cái chữ kiến bò ở bên cạnh này là ngứa mắt quá, xấu xí.”

 

Cụ Cố bĩu môi:

 

“Ông chính là đang ghen tị đấy!

 

Cái này của tôi là để xuất bản cùng lúc đấy, cứ việc ngưỡng mộ ghen tị đi nhé.”