Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 181



 

“Đã là phụ nữ thì tuyệt đối không thể cưỡng lại được sức hấp dẫn của Hứa Lư.”

 

“Đừng có bảo tôi là cô không thích ăn thịt lợn nhé?"

 

Lam Bạch Ngọc dùng chính chất giọng phát thanh thuộc về thời đại này để chất vấn.

 

Tần Dao lúc này ngẩn người ra:

 

“..."

 

Trên đầu cô hiện ra ba dấu chấm hỏi, Lam Bạch Ngọc lúc này còn vênh váo nữa, cũng tại Tần Dao không hiểu thị trường hiện tại, trong môi trường cô trưởng thành thì giá thịt lợn rẻ, mà người những năm sáu bảy mươi thì ai nấy đều thèm một miếng thịt lợn.

 

Thịt lợn chẳng phải tương đương với “miếng mồi ngon" sao.

 

Ví Hứa Lư như con lợn, trong mắt Lam Bạch Ngọc vậy mà không được coi là hạ thấp, mà là một kiểu khen ngợi khác.

 

Tần Dao hoàn hồn lại thì cạn lời nói:

 

“Vậy tôi cũng phải chọn một con lợn có ngũ quan thanh tú."

 

“Con lợn đó còn phải một lòng một dạ đối xử tốt với tôi, tôi không muốn con lợn ăn cây táo rào cây sung."

 

Thần sắc Lam Bạch Ngọc kỳ lạ:

 

“..."

 

Cô ta không thể trò chuyện tiếp với Tần Dao được nữa, cứ qua lại như thế này toàn thay thế quy đổi Hứa Lư thành con lợn, cô ta chịu không nổi, Tần Dao còn châm chọc Hứa Lư là con lợn “ăn cây táo rào cây sung".

 

“Hứa Lư là người đàn ông đẹp trai nhất nhà văn hóa chúng tôi đấy, nếu anh ấy mà không được coi là ngũ quan thanh tú thì những người đàn ông khác là cái thá gì?

 

Đều là mẫu vật xác ướp sao?"

 

Tần Dao thành thật phân tích:

 

“Tôi không thèm nhắc đến người khác, cô không thấy cái cậu tiểu Thang chụp ảnh cho Hứa Lư đó trông còn đẹp trai hơn sao?

 

Cậu ấy chỉ là không biết ăn mặc chải chuốt thôi."

 

“Tiểu Thang?

 

Cô nói Thang Nhuận Kiệt?

 

Tần Dao, cô có con mắt kiểu gì vậy?"

 

Vẻ mặt Lam Bạch Ngọc trở nên không thể diễn tả nổi.

 

Hứa Lư thích chụp ảnh, gần như mỗi tuần đều phải đi chụp ngoại cảnh một lần, mà Thang Nhuận Kiệt g-ầy gò ốm yếu chính là nhiếp ảnh gia đi theo bên cạnh Hứa Lư, tóc tai bù xù, luôn cúi đầu, giọng nói cũng rất nhỏ.

 

Khóe môi Tần Dao nhếch lên:

 

“Cô không tin?

 

Hay là chúng ta đ-ánh cược đi."

 

Ban đầu Tần Dao không muốn làm gì cả, nhưng bây giờ cô thấy phiền rồi, chi bằng khuấy cho vũng nước này đục thêm một chút.

 

Khi con công xòe đuôi tự luyến bên cạnh nhiếp ảnh gia đi theo trở nên tỏa sáng lấp lánh thì sẽ là tình cảnh đặc sắc như thế nào đây?

 

Tần Dao kiếp trước là biên tập viên, nhưng vì nguyên nhân công việc nên cần thường xuyên xem đủ loại tạp chí thời trang, ánh mắt cô rất độc đáo, thẩm mỹ tốt, cũng rất biết thiết kế tạo hình cho người khác.

 

Lần này, hãy để người những năm bảy mươi thấy thế nào gọi là phiên bản nam “Cải tạo lợn rừng".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lam Bạch Ngọc hứng thú hẳn lên:

 

“Được thôi, cô định làm thế nào?"

 

Tần Dao và Lam Bạch Ngọc hai người gọi Thang Nhuận Kiệt hay xấu hổ nội tâm ra ngoài, Thang Nhuận Kiệt mặc một bộ quần áo cũ sờn màu vàng cúi đầu, tóc tai rối bù, giọng nói cũng rất nhỏ:

 

“Hai chị muốn chụp ảnh sao?"

 

Giọng nói của cậu ta rất khàn, khi nói chuyện không dám nhìn vào mắt người khác.

 

Cậu ta có một tay nghề nhiếp ảnh, ngày thường thích chụp ảnh phong cảnh, không thích chụp người, nhưng nếu người khác khẩn cầu cậu ta chụp ảnh thì cậu ta cũng không từ chối.

 

Cũng chính vì như vậy, cậu ta trở thành “nhiếp ảnh gia độc quyền" của Hứa Lư.

 

Tần Dao và Lam Bạch Ngọc đều được coi là những đại mỹ nhân ở nhà văn hóa, Thang Nhuận Kiệt không mấy dám nói chuyện với hai cô, hễ mở miệng là xì hơi, cúi đầu nhìn mũi chân mình.

 

“Tiểu Thang à, cậu đi cắt tóc đi, dài quá rồi, che hết cả mắt."

 

Tần Dao thực sự không chịu nổi đàn ông thời đại này tóc tai vừa nhiều vừa bồng bềnh, chắc có lẽ là để tiết kiệm tiền cắt tóc nên tóc để dài.

 

Giống như cái tên Hứa Lư lẳng lơ đó, còn phải bôi thêm dầu bóng tóc và gel để tạo kiểu.

 

Tần Dao và Lam Bạch Ngọc dẫn Thang Nhuận Kiệt đi cắt tóc, tiểu Thang không dám hé răng, cúi đầu, đến tiệm cắt tóc, Tần Dao chỉ huy thợ cắt tóc cắt cho Thang Nhuận Kiệt một kiểu tóc ngắn gọn gàng ôm sát mặt, hơi có chút mái mỏng, không che trán, hơi thiên về kiểu tóc nữ sinh phục tùng, để toàn bộ khuôn mặt của Thang Nhuận Kiệt lộ ra không chút che chắn.

 

Lúc Thang Nhuận Kiệt cắt tóc, Lam Bạch Ngọc trợn tròn mắt, cô ta bất ngờ phát hiện, ngũ quan của cái cậu tiểu Thang này sinh ra vô cùng chuẩn mực, trán đầy đặn, độ phẳng của khuôn mặt cao, sau khi không còn những mái tóc lộn xộn kia nữa, toàn bộ trán và cằm đều lộ ra.

 

Đúng là một chàng trai khôi ngô tuấn tú thanh tú, vì vấn đề khí chất nên cậu ta còn có vẻ hơi “ngoan ngoãn".

 

Thang Nhuận Kiệt ngày thường khiêm tốn hay xấu hổ quen rồi, thích tóc bao phủ khuôn mặt, lần này lộ ra hết, cậu ta cúi đầu, ngồi không yên.

 

“Thế nào?"

 

Tần Dao nháy mắt với Lam Bạch Ngọc, chỉ cần có mắt là có thể thấy nền tảng của Thang Nhuận Kiệt tốt đến mức nào, ít nhất là ưu việt hơn Hứa Lư nhiều.

 

Lam Bạch Ngọc im lặng mất mấy giây, mặc dù trong đầu đang đấu tranh tư tưởng, cảm thấy sức hấp dẫn của Hứa Lư không chỉ nằm ở ngoại hình, nhưng sự xung kích của Thang Nhuận Kiệt trước mắt khiến cô ta không thể ngó lơ.

 

Cái cậu tiểu Thang này vậy mà trông thực sự không tồi?

 

“Cậu ta, cậu ta...

 

Sao cô lại chú ý tới cậu ta được?"

 

Lam Bạch Ngọc bắt đầu nghi ngờ đôi mắt của mình, chẳng lẽ trước đây thực sự là thẩm mỹ của cô ta không ổn?

 

Không có một đôi mắt phát hiện ra cái đẹp?

 

Trước đây sao cô ta lại không phát hiện ra nhiếp ảnh gia cúi đầu bên cạnh Hứa Lư này lại sinh ra khôi ngô như vậy.

 

“Dùng mắt nhìn ra đấy."

 

Tần Dao chỉ vào đôi mắt mình, chẳng qua đây là lời đối phó với Lam Bạch Ngọc thôi, khụ, thực tế cô chú ý tới Thang Nhuận Kiệt là vì phát hiện Thang Nhuận Kiệt có vài phần giống với “tiểu Cố" lúc mới gặp lần đầu.

 

Có thể nói là phiên bản cấu hình thấp của tiểu Cố.

 

So với Cố Trình, Thang Nhuận Kiệt vẫn sinh ra thô kệch hơn một chút, lông mi không dày đặc như vậy, mũi cũng không cao như thế, môi dày dặn hơn, có vẻ hơi quê mùa.

 

Nghĩ đến đây, Tần Dao nhớ nhung “tiểu Cố" đã lâu không gặp, dạo gần đây toàn là đội trưởng Cố ra ngoài đi dạo, cái cậu tiểu Cố cười lên rạng rỡ sạch sẽ kia vẫn luôn dừng lại trong ký ức của cô.

 

Khí chất của Thang Nhuận Kiệt e thẹn nội tâm, kém tiểu Cố vài phần rạng rỡ, nhưng cũng khá là thảo tính.

 

Mỗi lần nhìn thấy Thang Nhuận Kiệt luôn khiến Tần Dao nhớ tới tiểu Cố trong ký ức, trêu chọc tâm dây cung của cô.