“Tần Dao ôm cánh tay Cố Trình, dành cho Trần Bảo Trân một ánh mắt “lực bất tòng tâm".”
Hai người giống như Ngưu Lang Chức Nữ, bị hai con chim sẻ nhỏ bên cạnh ngăn cách.
“Dao Dao, ngày mai tớ sang nhà tìm cậu."
Tần Dao gật đầu:
“Được thôi."
Tháng t.h.a.i nhi đã lớn rồi, Tần Dao thầm nghĩ t.h.a.i giáo phải theo kịp, bên Trần Bảo Trân có không ít đĩa nhạc cổ điển, đã tặng cô vài đĩa, ngày thường trước khi ngủ Tần Dao luôn nghe một lát.
Lúc này, cô còn học chơi đàn Accordion với Trần Bảo Trân, tự mình kéo một bản “Tình bạn trường cửu".
Trần Bảo Trân dạy cô kéo đàn Accordion ở trong sân, tiếng nhạc vang vọng.
Chu Giai Giai nhà hàng xóm thích thổi kèn Harmonica, kèn Harmonica là nhạc cụ rẻ tiền và thời thượng nhất, nhà nào cũng có một cái, nhưng so với đàn Accordion thì âm vực của kèn Harmonica lại đơn điệu hơn.
Hai người họ đang học đàn Accordion, Chu Giai Giai ở sân bên cạnh khao khát nhìn sang.
Tần Dao nói:
“Giai Giai, cháu muốn học không?
Sang đây."
Chu Giai Giai tò mò đi sang sân bên cạnh, đón lấy cây đàn từ tay Tần Dao, bắt đầu gảy đàn một cách ra dáng.
“Cầm sai rồi, tay cháu phải đặt thế này, đúng rồi, thế này……"
Trần Bảo Trân chỉ dẫn cho cô bé, Chu Giai Giai có chút thẹn thùng ngước nhìn cô một cái.
Giọng nói của cô giáo Trần hay quá đi mất, mẹ cô bé là Táo Hoa đã cảnh báo cô bé bớt tiếp xúc với cô giáo Trần, nhưng cô bé cứ không kìm được, cô bé cảm thấy cô giáo Trần là người phụ nữ có khí chất nhất mà cô bé từng thấy.
Tần Dao và Trần Bảo Trân hai bà bầu, nghịch nhạc cụ một lát rồi đặt xuống, để một mình Chu Giai Giai kéo đàn Accordion chơi.
Tần Dao xoa bụng mình, cảm thấy t.h.a.i giáo như vậy vô cùng hài hòa, giống như trong bụng đang mang hai em bé ngoan ngoãn vậy.
“Giai Giai!
Giai Giai!"
Sân nhà bên cạnh bỗng nhiên vang lên tiếng của chị dâu Táo Hoa, Chu Giai Giai nhìn thấy mẹ mình, sắc mặt hoảng hốt.
Chị dâu Táo Hoa nhìn thấy Trần Bảo Trân, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.
Danh tiếng của Trần Bảo Trân trong khu nhà công vụ năm nay đã tốt hơn nhiều, Táo Hoa vẫn còn chút thành kiến với cô, sợ con gái học theo cô.
Nhạc cụ, học mấy thứ nhạc cụ này thì có ích gì chứ?
Chẳng qua là tiếng ồn mà thôi.
Cây đàn Accordion này không hề rẻ, trẻ con con cái nhà mình, Táo Hoa không muốn con gái đòi mua đàn Accordion, tốn tiền lắm, học cái thứ này thì có tác dụng gì?
Trần Bảo Trân thấy vậy liền ngồi thẳng dậy, ho một tiếng.
Tần Dao mời mọc:
“Chị dâu, ở đây vẫn còn một cây đàn Accordion này, có muốn sang đây hai mẹ con cùng thử không?"
Táo Hoa:
“Hả?"
Táo Hoa theo bản năng định từ chối nhưng lại tò mò về thứ đồ mới lạ chưa từng chạm vào này, trước đây ở trong thôn chị mới chỉ nghe người ta thổi kèn, kéo nhị, cùng lắm là thổi sáo.
Mỗi người lúc nhỏ dường như đều có niềm khao khát với âm nhạc, Táo Hoa lúc nhỏ cũng từng kéo nhị, biết kéo vài câu “Chúc mừng năm mới", còn về sáo……
Chị chưa bao giờ thổi kêu cả, người bình thường thổi sáo khó nghe lắm, toàn là tiếng luồng hơi xì xì thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu Giai Giai lắp bắp hướng dẫn mẹ mình kéo đàn Accordion, trong lòng cô bé có chút không kiên nhẫn, Chu Giai Giai cảm thấy mẹ mình ngốc lắm, ngoài giặt giũ nấu nướng làm việc nhà ra, những thứ khác bà chẳng học được cái gì cả, ba cô bé bảo bà đi học bà cũng không chịu.
Vụng về như vậy sao có thể học được kéo đàn Accordion chứ.
Chị dâu Táo Hoa đón lấy cây đàn Accordion, chơi một cách ra dáng, âm thanh nghe rất hay.
Trần Bảo Trân chú ý đến đôi bàn tay của Táo Hoa, tay chị đen, mười ngón tay thon dài, trên đó đầy vết chai nhưng lại linh hoạt lạ kỳ, hai bàn tay đều không loạn nhịp.
“Hình như cũng khá đơn giản."
Chị dâu Táo Hoa thích cái thứ nhỏ bé trên tay này, nó không giống như sáo hay nhị, âm thanh phát ra tùy tiện cũng hay như vậy.
Trần Bảo Trân khen ngợi:
“Chị dâu, là do chị có thiên phú đấy."
Chị dâu Táo Hoa tức tối, thầm nghĩ ch.ó ch-ết, cô giáo Trần này ai cô ấy cũng khen có thiên phú.
Tần Dao nói:
“Chị học nhanh hơn Giai Giai, chơi hay hơn, trước đây Bảo Trân còn khen Giai Giai có thiên phú âm nhạc, em thấy đều là được thừa hưởng từ chị đấy."
Đàn Accordion cần khả năng phối hợp hai tay, phím bấm hai bên không được loạn, mẹ con chị dâu Táo Hoa như thế này có thể coi là có thiên phú.
“Tiểu Tần, cô đúng là khéo ăn khéo nói."
Lần này, chị dâu Táo Hoa không nhịn được mà tin theo, Trần Bảo Trân dạy chị thêm một số chi tiết, Táo Hoa chơi được những bản nhạc đơn giản một cách ra dáng.
Học đến tận khi trời tối, Táo Hoa mới lưu luyến không rời trả lại cây đàn Accordion cho Tần Dao.
Chu Giai Giai nhỏ giọng nói:
“Mẹ, nhà mình hình như chưa nấu cơm."
“Thôi ch-ết rồi."
Táo Hoa lúc này mới giật mình kinh hãi, nhìn sang Tần Dao, Tần Dao cũng chưa đi nấu cơm nhưng hôm nay đàn ông đã về rồi, Cố Trình đã nấu xong cơm nước, gọi Tần Dao vào ăn cơm.
Chị dâu Táo Hoa về đến nhà, vội vàng chuẩn bị nấu cơm, Chính ủy Chu lúc này lại từ trong thư phòng đi ra, hỏi một câu:
“Bao giờ thì ăn cơm?"
“Đợi một lát."
“Sao lại muộn thế này, người ta đói lả cả rồi."
Chị dâu Táo Hoa cắm đầu vào bếp bận rộn nhưng lại cảm thấy không hài lòng với người đàn ông này một cách lạ kỳ.
Chương 83 Kỳ thứ hai
Phòng bếp nhà họ Chu, Cố Trình khoanh tay đứng ở cửa bếp, mặc dù trên mặt không có biểu cảm gì nhưng trong lòng anh đã vui như nở hoa, kìm nén khóe miệng đang nhếch lên, nghiêm túc chỉ đạo:
“Rửa mấy chỗ rau đằng kia trước đi, lát nữa tôi dạy anh xào rau thế nào, anh cứ làm theo lời tôi nói là được."
Phụ nữ và trẻ em tụ tập ở ngoài sân, Cố Trình được chị dâu Táo Hoa nhờ vả, đến phòng bếp nhà họ Chu để hướng dẫn Chính ủy Chu nấu ăn.
Khi Chính ủy Chu nhìn thấy anh, suýt chút nữa là không thở nổi.
Mấy ngày trước anh và Táo Hoa cãi nhau một trận, chị dâu Táo Hoa bảo anh đi mà học tập Đội trưởng Cố, Chính ủy Chu uống trà nóng, thản nhiên nói:
“Học tập sao?
Phải có người dạy tôi mới học được chứ, nếu cô mời được cậu ấy đến dạy tôi thì tôi học, tôi sẽ học hành t.ử tế."
Nói xong câu này, Chính ủy Chu không hề để tâm đến nó, bởi vì anh đã làm việc cùng Cố Trình lâu rồi, anh biết tính nết của Cố Trình, chuyện này vốn dĩ là chuyện không tưởng.