Bà nội tôi vốn là một bậc thầy điều chế nước hoa danh tiếng, chỉ là con cháu đời sau đều theo nghiệp kinh doanh, chẳng ai mặn mà với nghề này.
Những lọ nước hoa bà điều chế từ mấy chục năm trước giờ vẫn là vô giá, và từ nhỏ tôi đã thích bám theo bà để học nghề.
Lúc đó gia đình không thiếu tiền nên tôi chỉ coi đó là sở thích, nhưng hiếm có việc gì khiến tôi kiên trì lâu đến vậy.
Có thể nói, toàn bộ bản lĩnh của bà đều đã truyền lại cho tôi.
Vì cuộc thi điều chế nước hoa toàn cầu lần này, tôi đã chuẩn bị từ rất lâu rồi.
Tôi muốn thông qua cuộc thi này để mọi người biết đến mình, và quan trọng hơn là để những kẻ tưởng rằng nhà họ Khương đã lụn bại phải biết rằng:
Nhà họ Khương không dễ sụp đổ đến thế.
Đứa con gái vốn "vô dụng" này sẽ gây dựng lại thanh danh cho gia đình, như thế mới xứng đáng với ba mẹ đã khuất.
21
Đây là cuộc thi có quy mô lớn nhất trong mười năm qua, sức nóng được đẩy lên rất cao.
Rất nhiều công ty đổ dồn sự chú ý vào đây để tìm kiếm cơ hội kinh doanh.
Tôi dần bộc lộ tài năng qua các vòng thi, sự chú ý dành cho tôi càng tăng vọt khi mọi người phát hiện ra tôi là "hạt giống duy nhất" còn lại của tập đoàn Khương thị đã phá sản.
Dư luận bắt đầu xôn xao:
[Nhà họ Khương? Cái nhà làm bất động sản đó hả? Hóa ra vẫn còn người biết điều chế nước hoa à?]
[Chẳng phải phá sản lâu rồi sao? Không làm nhà đất nữa chuyển sang làm nước hoa à?]
[Trời ạ, vừa check xong, lúc nhà họ Khương phá sản thì những người trụ cột c.h.ế.t hết rồi mà? Chỉ còn lại cô đại tiểu thư chẳng biết làm gì, thế mà cũng đi thi điều chế nước hoa?]
[Cái gì, c.h.ế.t hết rồi á? Sao chưa nghe bao giờ? Chắc bị ai phong tỏa tin tức rồi, hèn chi mấy năm nay nhà họ Khương mất tích hẳn.]
[Thôi xin đi, đây là cuộc thi toàn cầu đấy, bộ mặt châu Á mà lại để một kẻ ngoại đạo thế này đại diện sao? Hết người rồi à?]
Vì chưa từng nghe danh tôi nên những lời mỉa mai trên mạng rất nhiều.
Điều khiến mọi người kinh ngạc là ngay lúc những lời nghi ngờ lên đỉnh điểm, tập đoàn Trần thị vốn kín tiếng bỗng nhiên đồng loạt đứng ra kiểm soát bình luận.
Đến cả trang cá nhân chính thức của tập đoàn cũng công khai ủng hộ tôi.
Nhân viên Vạn Gia tràn vào khu vực bình luận, phủ kín màn hình bằng những câu:
[Khương Kỳ là một nhà điều chế nước hoa xuất sắc.]
[Khương Kỳ chắc chắn thành công.]
[Nước hoa Khương Kỳ điều chế rất thơm.]
[Khương Kỳ là một cô gái lương thiện, dũng cảm và có phẩm chất tốt.]
Những dòng bình luận khô khan và thẳng thắn đến mức "cứng nhắc" ấy khiến cư dân mạng mất luôn hứng thú tranh cãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Vạn Gia có biết seeding không đấy? Không biết thì đừng ra đây làm trò, đọc xong mất luôn hứng muốn khẩu chiến.]
[Không hiểu công ty lớn thế mà ai dạy họ cách bênh vực kiểu này nữa? Đang định cãi nhau mà thấy họ nói thế tôi lại sợ mình nói nặng lời quá thì thành ra đang bắt nạt họ. Có ai biết cãi nhau ra đây nói chuyện cái xem nào?]
22
Mọi người không đặt niềm tin vào tôi, nhưng lại tò mò muốn xem tôi có thể đi xa đến đâu trong cuộc thi toàn cầu này.
Và kết quả nằm ngoài dự đoán của tất cả: tôi tiến thẳng vào chung kết.
Trận chung kết cuối cùng được truyền hình trực tiếp.
Khi ống kính dừng lại trước mặt, tay tôi run bần bật.
Mẹ ơi, Khương Kỳ con lần đầu tiên có tiền đồ thế này đây!
Lúc trao giải, tôi run rẩy bước lên bục nhận giải, chính thức "vả mặt" tất cả những kẻ khinh thường mình.
Đây cũng là lần đầu tôi thấy cảnh tượng hoành tráng thế này, nói thật là từ bé đến giờ, giải thưởng lớn nhất tôi từng nhận là giải "Bé Ngoan" hồi mẫu giáo.
Đứng trên bục nhận giải, nhìn xuống dàn khách mời thượng lưu và giới truyền thông đông đảo, tôi bỗng dưng nghẹn lời, chẳng nói được câu cảm ơn hoa mỹ nào.
Tôi hiểu rõ giá trị của giải thưởng này.
Tôi biết sau ngày mai, những bài báo về mình và những lời mời hợp tác sẽ nhiều không đếm xuể.
Nhà họ Khương đã chính thức trở lại.
Tôi khẽ hắng giọng, định làm một màn tỏ tình sâu đậm.
Nhưng vừa mới thốt ra được một chữ: "Trần...", thì một dáng người cao lớn lập tức đứng phắt dậy.
Đôi chân dài sải bước, chỉ vài giây anh đã đứng ngay dưới bục nhận giải.
Có người định ngăn lại nhưng khi nhận ra trợ lý Tần đang cung kính đi phía sau, tất cả mọi người đều hiểu ra người đàn ông này chính là ông chủ của tập đoàn Vạn Gia.
23
Trần Cảnh với bờ vai rộng, vóc dáng cao rạng đứng thẳng tắp, khí chất mạnh mẽ đến mức không thể phớt lờ.
Trong phút chốc, toàn bộ ánh đèn flash đều đổ dồn về phía anh.
Ông chủ Vạn Gia vốn rất kín tiếng, bình thường toàn để trợ lý Tần lộ mặt thay, bí ẩn vô cùng.
Không ngờ lần này lại có thể chụp ảnh anh dễ dàng như vậy, các phóng viên điên cuồng bấm máy, nhan sắc của Trần Cảnh thực sự là "cực phẩm".
Ánh mắt Trần Cảnh nhìn thẳng vào tôi.
Gương mặt vốn đang lạnh lùng của anh vừa chạm mắt tôi đã bắt đầu đỏ hoe.
Anh nhận ra tôi muốn tỏ tình, nên ngay khi tôi vừa mở miệng, anh đã gọi một tiếng: "Ngoan Ngoan."
Trần Cảnh vừa gật đầu vừa nhìn tôi với ánh mắt đầy hy vọng, giọng nói tràn đầy sự nghiêm túc: "Anh đồng ý, Ngoan Ngoan, anh đồng ý mà."