Chuyện Chia Tay Năm Đó Anh Chưa Đồng Ý!

Chương 3



Trần Cảnh diện vest lịch lãm, tựa lưng vào đầu xe, miệng ngậm một điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở.

Tôi đang xách túi rác ra ngoài thì đứng hình tại chỗ.

Anh bắt đầu học hút t.h.u.ố.c từ bao giờ vậy?

Xem ra tôi thực sự chẳng hiểu gì về anh cả.

Lúc này trời mới chỉ hơi hửng sáng, gương mặt Trần Cảnh chìm trong bóng tối, không rõ cảm xúc, nhưng vẫn thấp thoáng đường nét thanh tú ngày nào.

Tôi ngẩn người, thoáng chốc như nhìn thấy lại Trần Cảnh của năm xưa.

Ánh mắt tôi dừng lại trên tóc anh, phần tóc mái hơi ẩm ướt.

Không biết anh đã đứng đây bao lâu rồi, là bị sương đêm làm ướt sao?

Môi trường nơi tôi ở không tốt lắm, anh và chiếc xe sang trọng kia hoàn toàn lạc lõng với nơi này.

Chẳng hiểu sao anh lại tìm được đến đây.

Trần Cảnh thấy tôi, không nói gì, chỉ dụi tắt điếu t.h.u.ố.c trên tay, nhìn tôi với vẻ mặt có chút... "ngoan ngoãn", khác hẳn với sự lạnh lùng thường ngày.

Tôi nghi hoặc nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, hỏi: "Trần tổng, anh làm gì ở đây thế này?"

Lúc này Trần Cảnh mới nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt tối lại, giọng nói rất khẽ, giống như đã kìm nén từ rất lâu: "Bảo bối , mỗi ngày anh đều đổi cho em một chiếc BMW, em đừng giận dỗi anh nữa, có được không?"

"Bạch."

Túi rác trên tay tôi rơi xuống đất.

Câu này là có ý gì?

Anh mộng du à?

Chưa tỉnh ngủ?

Hay là tôi chưa tỉnh ngủ đây?

Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, ngũ quan sắc sảo nhưng gương mặt lại đầy vẻ tủi thân, miệng há hốc vài lần, cuối cùng lí nhí thốt ra một câu: "Tôi không tin."

6

Nghe thấy ba chữ tôi thốt ra, Trần Cảnh khẽ cười khẩy một tiếng.

Đó là nụ cười đầy châm biếm, giống như anh đã biết thừa tôi sẽ phản ứng như vậy.

Ngũ quan của Trần Cảnh vốn rất góc cạnh, lúc không cười trông anh có vẻ khá hung dữ.

Tôi bị anh nhìn đến mức đứng ngồi không yên.

Đối với nhan sắc của anh, tôi vốn dĩ chẳng có chút sức đề kháng nào, trước kia thế nào thì bây giờ vẫn vậy.

Tôi lí nhí nhắc nhở: "Trần tổng, hôm nay là cuối tuần, là thời gian nghỉ ngơi."

Sắc mặt Trần Cảnh càng lạnh hơn: "Tôi đương nhiên biết."

Suy nghĩ một lát, tôi gọi thẳng tên anh: "Trần Cảnh."

Đột nhiên nghe tôi gọi tên thay vì gọi "Trần tổng", bả vai Trần Cảnh khẽ run lên một nhịp khó nhận ra.

Anh khẽ đáp: "Ừ."

Tôi nhìn vào mắt anh: "Chúng ta đã chia tay rất lâu rồi. Bây giờ anh là cấp trên trực tiếp của tôi, không cần phải mua BMW cho tôi đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ánh mắt Trần Cảnh tối sầm lại, bàn tay anh siết c.h.ặ.t như muốn bóp nát chiếc chìa khóa xe.

Im lặng một hồi, anh đột ngột bước tới, ấn chiếc chìa khóa vào tay tôi: "Chỉ là thuận tay mua thôi, không thích thì vứt đi. Tôi không muốn thấy nhân viên của mình ngã xe điện rồi làm chậm trễ công việc của công ty."

Ánh mắt anh lơ đãng lướt qua cổ chân tôi, giọng nói hờ hững: "Nhớ bôi t.h.u.ố.c đó, Vạn Gia thường không phê chuẩn đơn xin nghỉ phép đâu."

Nói xong, anh quay lưng đi về phía chiếc xe sang trọng đỗ cách đó không xa.

Trợ lý Tần ở phía xa hạ cửa kính xe xuống chào tôi một tiếng.

Trần Cảnh đi được vài bước thì dừng lại, gọi tên tôi: "Khương Kỳ."

Tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn: "Dạ?"

Giọng Trần Cảnh lộ rõ vẻ kìm nén: "Chuyện chia tay năm đó, tôi chưa bao giờ nói là mình đồng ý."

Trần Cảnh đã rời đi, tôi cầm chiếc chìa khóa xe đứng ngẩn ngơ tại chỗ rất lâu.

Vào Vạn Gia bao nhiêu ngày rồi, đây là lần đầu tiên anh gọi đầy đủ họ tên tôi.

Anh nói với tôi rất ít, ngay cả khi tôi mang tài liệu lên mỗi ngày, anh cũng hiếm khi ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi cứ ngỡ anh đã không còn cảm giác gì với mình nữa, giống như hồi mới gặp năm cấp ba, đến một câu cũng chẳng buồn nói.

Nhưng khi anh gọi tên tôi lần nữa, trái tim tôi vẫn không kìm được mà run rẩy.

Bởi vì hình ảnh lần đầu tiên anh gọi tên tôi năm cấp ba, đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ như in.

7

Trần Cảnh thời cấp ba và Trần Cảnh bây giờ rất khác nhau.

Lúc đó anh để mái tóc húi cua gọn gàng, trông ngạo mạn cực kỳ.

Vì kỳ thi Vật lý của bạn thân, tôi đã tìm đủ mọi cách để làm quen với anh.

Nhưng Trần Cảnh thực sự quá lạnh lùng, tôi phải tốn rất nhiều công sức mới có thể tiếp cận được.

Hơn nữa lúc không cười trông anh rất đáng sợ.

Trên đường tan học, tôi lấy hết can đảm chặn đường anh, anh chẳng thèm liếc tôi lấy một cái, đầu cũng không ngẩng, cứ thế đi thẳng qua.

"Mẹ kiếp, lạnh lùng thế sao?"

Tôi nhìn theo bóng lưng anh, đứng thẫn thờ tự ái mất mấy phút.

Ngày hôm sau tôi lại đeo cặp sách đợi anh tan học, anh vẫn vậy.

Nhưng tôi vốn da mặt dày, sau khi kiên trì bám đuôi nhiều ngày, cuối cùng anh cũng không nhịn được mà nhíu mày khi nhìn thấy tôi.

Tôi tinh mắt nhận ra ngay, thầm vui sướng hồi lâu: "Bắt đầu có tương tác rồi đây!"

Thế là bước chân tôi đi bên cạnh anh cũng có chút hớn hở hơn.

Dường như hết cách với tôi, anh đột ngột dừng lại.

Tôi không kịp phanh chân, cả cái đầu đập thẳng vào tấm lưng vững chãi của anh, nước mắt trào ra ngay lập tức.

Nhìn bộ dạng của tôi, Trần Cảnh bật cười thấp, cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào tôi.

Tôi xoa xoa cái trán đỏ ửng, lưng anh làm bằng sắt hay sao mà cứng thế không biết: "Anh làm gì vậy?"