Nơi ranh giới đôi bên, giờ phút này chiến hỏa rợp trời, cục diện giằng co kịch liệt đến mức vô tiền khoáng hậu suốt bao năm qua.
Vốn dĩ hai phe vẫn luôn gầm gừ đối trĩ, không khí căng như dây đàn, nay phía Lan Châu lại cả gan chủ động vượt biên, nháy mắt châm ngòi nổ cho thùng thuốc súng.
Song phương lập tức dốc toàn lực tham chiến, hậu viện ùn ùn kéo đến không dứt, điên cuồng chém giết trên vùng hoang dã.
Giữa chiến trường, hai vị đại tướng trấn thủ của đôi bên - một gã tu sĩ Độ Kiếp và một vị Ma Đế - đang kịch liệt giao phong trên vòm không, linh lực cuồng bạo cùng ma khí cuồn cuộn va chạm.
Ngoài ra, các tu sĩ cảnh giới Đại Thừa cùng cường giả Ma Quân cũng chia cắt thành vô số chiến trường nhỏ, chiến hạm cùng linh lực pháo ầm ĩ rền vang không ngớt.
Chốc chốc lại có chiến hạm hoặc phi hành ma khôi bốc cháy rớt xuống từ trên cao, nổ tung dội mặt đất, tràng diện thê thảm tột cùng.
Nhìn chung thế cục ngang tài ngang sức, bởi tu sĩ nhân tộc tác chiến vượt ranh giới, vận chuyển linh lực không thông thuận nên thực lực giảm sút nặng nề.
Giờ khắc này, Thiên Xu lọt thỏm giữa chiến trường hỗn loạn, phong thái tiên phong đạo cốt trước kia đã bay biến sạch sành sanh, chòm râu dê cũng bị cháy xém, cả người chật vật không nỡ nhìn.
Một đường này bọn lão quả thực như bị ôn thần ốp vào người, đi đến đâu cũng bị ma tộc bao vây chặn đánh, lần này càng xui xẻo đâm đầu thẳng vào chiến trường chính.
Thiên Xu toan dấn bước đục nước béo cò chuồn êm, nhưng lại sớm bị người ta để mắt tới, không ít Ma Quân gào thét lao đến.
Lâm Lạc Trần nằm trong lòng Tô Vũ Dao thình lình trở thành trọng điểm tranh đoạt của đôi bên, khiến đám người Thiên Xu và Triệu di mệt mỏi chống đỡ, vắt chân lên cổ mà chạy.
Thiên Xu quát lớn: "Ngũ Hành Long Hồn Trận!"
Lão tế ra một mặt trận bàn, năm lá trận kỳ xoay tít, hóa thành năm dải long hồn rực rỡ sắc màu.
Nhưng đối mặt với công kích phô thiên cái địa, ánh sáng của năm dải long hồn nháy mắt ảm đạm, trận kỳ đứt gãy, trận bàn chằng chịt vết nứt.
Cõi lòng Thiên Xu rỉ máu, vốn liếng tích cóp cả đời trên người lão sắp sửa bồi thường sạch bách rồi, trong bụng đem Lâm Lạc Trần mắng đến máu chó đầy đầu. Thằng ranh này phạm phải thiên điều rồi sao?
Đúng lúc này, hai đạo lưu quang xé gió bay tới, lại chính là Thiên Tướng và Thiên Cơ.
Trong lòng Thiên Xu kích động vạn phần, đang định cất tiếng chào hỏi, lại hoảng hồn trông thấy sau lưng bọn họ kéo theo một vị Ma Đế cùng mấy tên Ma Quân, sắc mặt tức thì xanh như tàu lá chuối.
Đúng là đám huynh đệ cùng chung hoạn nạn a!
Thiên Tướng liếc mắt một cái liền phát hiện ra lão, ánh mắt lướt qua toàn trường, trầm giọng hạ lệnh: "Rút!"
Giao thủ cùng ma tộc tại địa bàn này, đối với bọn lão tương đương bất lợi, đánh tiếp chỉ chuốc lấy vong mạng uổng phí.
Vị thủ tướng nơi đây cũng chỉ là bị ép vượt ranh giới tiếp ứng, hoàn toàn chẳng muốn đánh một trận chiến vô nghĩa này, nghe vậy lập tức hạ lệnh lui binh.
Thiên Tướng sà người hạ xuống, nhập bọn cùng đám người Thiên Xu, bảo hộ Lâm Lạc Trần vừa đánh vừa lui.
Bốn vị Độ Kiếp trên chiến trường tung chiêu hiểm ác, không ít tu sĩ vô tội bị tai bay vạ gió, chớp mắt bốc hơi khỏi thế gian.
Tô Vũ Dao gắt gao ôm chặt Lâm Lạc Trần bay ngược về sau, cõi lòng dâng lên vài phần hoảng loạn, chỉ sợ hắn chết oan chết uổng.
Nàng tuy chẳng hiểu cơ sự ra sao, nhưng tiểu tử này dường như vô cùng kéo cừu hận a!
Tô Vũ Dao lúc này mới phát giác, nàng ép sát Lâm Lạc Trần trước ngực, bàn tay lại gắt gao ấn chặt đầu hắn. Lâm Lạc Trần vốn đã thoi thóp thở, giờ khắc này sắc mặt tái nhợt, thực sự suýt chút nữa bị nàng ngộp thở chết.
Tô Vũ Dao luống cuống tay chân, vội vàng thả hắn ra để hít lấy vài ngụm không khí, nào ngờ lại bất cẩn hít phải ma sương vẩn đục trên chiến trường.
Gương mặt tái xanh của Lâm Lạc Trần, lại bắt đầu đen sì lại, dọa Tô Vũ Dao hoa dung thất sắc.
Tô Vũ Dao quýnh lên: "Lạc Trần, ngươi gắng gượng lên a..."
Hạ Cửu U cất lời: "Để ta!"
Nàng toan kéo Lâm Lạc Trần qua, kết quả rắc một tiếng, cánh tay vừa bị Thiên Xu đánh nứt của Lâm Lạc Trần lúc này đứt gãy triệt để... Hai nữ tử đưa mắt nhìn nhau, bầu không khí thoáng chốc ngượng ngập khó tả.
Thiên Cơ quýnh quáng ngăn cản: "Tiểu tử này trên người lộ rõ điềm gở, các ngươi đừng cử động lung tung hắn nữa!"
Trong tay lão mau lẹ thi pháp, một tấm phù lục dán thẳng lên người Lâm Lạc Trần, quát lớn: "Khu tà trấn túy, tán!"
Thế nhưng một tấm phù này của Thiên Cơ ụp xuống, Lâm Lạc Trần lại suýt chút nữa hồn bay phách lạc.
Hạ Cửu U đại kinh thất sắc, chất vấn: "Thiên Cơ, ngươi rốt cuộc dán bùa gì cho hắn vậy?"
Thiên Cơ định thần nhìn kỹ, sắc mặt tức thì muôn màu muôn vẻ, cuống cuồng lột tấm bùa xuống.
Thiên Cơ tặc lưỡi: "Chết thật, lấy nhầm rồi, dùng lộn Tán Hồn Phù!"
Lão tay năm tay mười đổi sang một lá bùa khác, giữ lại cái mạng nhỏ cho Lâm Lạc Trần, thuận tiện trấn áp luôn tà niệm của Phần Tình cùng ma khí của Thiên Vận.
Nhưng đối mặt với khí vận phản phệ trên người Lâm Lạc Trần, lão cũng đành bó tay toàn tập. Một nhóm người cũng chỉ đành rút lui tìm cách khác, song bọn lão muốn lui, ma tộc lại chẳng muốn buông tha.
Song phương một đường giằng co đẫm máu, tốn thêm một canh giờ mới bình an rút lui. Giờ khắc này quần hùng người ngợm lem luốc, biên quân canh gác càng hao binh tổn tướng nặng nề, khiến vị thủ tướng sầu não đến bạc mặt.
Thiên Xu dò hỏi: "Tình hình thế nào rồi?"
Thiên Tướng uất ức tột đỉnh, bất lực thở dài: "Để các nàng chạy thoát rồi, không tìm thấy người!"
Nghe vậy, Thiên Xu thình lình cảm giác mình cũng chẳng tính là trắng tay, liền ban cho Thiên Tướng một ánh mắt đầy đồng tình.
Nhiệm vụ lần này của Thiên Tướng làm ăn quá mức bết bát, không cần đoán cũng biết chắc chắn sẽ bị Thánh Hậu trách phạt!
Thiên Xu lắc đầu đáp: "Không thấy tăm hơi tiểu tử đó, hắn sẽ không bỏ mạng tại ma tộc rồi chứ?"
Thiên Tướng nghe vậy nắm chặt nắm đấm, nếu Khai Dương thực sự thiệt mạng, vậy quả thực là mất cả chì lẫn chài.
Đúng lúc này, Thiên Cơ trầm giọng lên tiếng: "Thiên Tướng, ngươi mau tới giúp ta khu trừ ma khí trong cơ thể hắn!"
Thiên Tướng lúc này mới phát hiện Lâm Lạc Trần nằm trong lòng Tô Vũ Dao sinh cơ suy kiệt, hơi tàn thoi thóp, vội vã xuất thủ tương trợ.
Lão duỗi tay điểm lên mi tâm Lâm Lạc Trần, thần thức hung hăng xông thẳng vào thức hải của hắn, lại phát hiện bên trong rối ren một mảnh, tà niệm mọc lên như nấm.
Thần hồn Lâm Lạc Trần mờ mịt mê man, quanh thân bị vô vàn cảm xúc tiêu cực bủa vây, phảng phất như đang trầm luân giữa cơn ác mộng sâu thẳm nhất.
Thiên Tướng cùng Thiên Cơ đồng thời xuất thủ, liên thủ giúp Lâm Lạc Trần trảm diệt đám thiên ma tà niệm kia, lại vô ý làm tổn thương đến thần hồn của hắn, khiến hắn đã thảm lại càng thêm sầu.
Chuyện đó cũng bỏ đi, ác ở chỗ trong lúc phụ trợ khu trừ ma khí, linh lực của hai lão quái vật suýt chút nữa ép chết luôn Lâm Lạc Trần.
Chuyện này khiến Thiên Tướng và Thiên Cơ tay chân rụt rè không dám bứt dây động rừng, chỉ sợ lỡ tay một nhịp liền tiễn Lâm Lạc Trần đang ngắc ngoải về chầu ông bà.
Thiên Tướng nhận ra điểm kỳ quặc, bực dọc hỏi: "Tiểu tử này bị làm sao vậy?"
Thiên Cơ rũ rượi đáp: "Hắn như thể bị dính phải nguyền rủa gì đó, vận rủi che phủ đỉnh đầu, rất có thể là bị người của ma tộc hãm hại."
Tô Vũ Dao nghe vậy lập tức lộ vẻ mặt cổ quái, nhớ tới Mộ Dung Thu Chỉ, trong lòng bất chợt bùng lên lửa giận.
Thằng ranh này sẽ không đến mức cùng con ả kia anh anh em em, cuối cùng tình chàng ý thiếp khó kiềm chế, nước chảy thành sông, làm luôn loại chuyện đó rồi chứ?
Nàng rủa thầm: "Đáng ghét, đáng đời ngươi chết!"
Cứ nghĩ tới việc Lâm Lạc Trần đang trên đường trốn nã vẫn còn tâm trí làm chuyện giường chiếu, nàng liền hờn giận không chỗ trút, tức anh ách đẩy mạnh Lâm Lạc Trần ra.
Ai dè rắc một tiếng chát chúa, chiếc cổ của hắn vặn vẹo ở một góc độ sai trái, dọa nàng sợ đến hồn bay phách lạc.
Tô Vũ Dao hốt hoảng: "Lạc Trần..."
Hạ Cửu U cạn lời, cứ có cảm giác Lâm Lạc Trần sớm muộn gì cũng bị nữ nhân này chơi chết.
Thiên Xu thấy tình cảnh này, khóe miệng không khỏi giật giật, dở khóc dở cười hỏi: "Tiểu tử này tàn tạ thế này rồi, chúng ta phải làm sao đây?"
Thiên Tướng cũng không dám hó hé mảy may, bất đắc dĩ thở dài: "Các ngươi trông chừng hắn cẩn thận, chờ xin chỉ thị của Thánh Hậu rồi tính tiếp!"
Một nhóm người đóng cọc tại biên giới đối trĩ cùng ma tộc. Thiên Tướng cắn răng không chịu bỏ cuộc, bèn mượn màn đêm che giấu lần nữa luồn lách vào sào huyệt ma tộc.
Còn Thiên Xu và Thiên Cơ cực chẳng đã, đành phải túc trực bên mình Lâm Lạc Trần, nơm nớp lo sợ tiểu tử này đột tử ngoẻo xó.
Biết sao được, ranh con này thực sự là vận rủi úp đầu, hở ra một chút liền thăng thiên cho các lão xem.
Ma khí trong cơ thể hắn tùy thời có thể cắn trả, lại thêm có người ngấm ngầm muốn ám sát, hoặc cả tá kiểu chết trời ơi đất hỡi lơ lửng trên đầu.
Thiên Xu phòng bị mà lòng lo nơm nớp, dứt khoát bày ra trận pháp, cấm tiệt bất cứ kẻ nào lại gần Lâm Lạc Trần.
Thế nhưng khi ngước nhìn vệt lưu tinh nhỏ nhoi từ trên trời rớt thẳng xuống, Thiên Xu triệt để phát điên, tức tối vò rứt sợi râu dê.
Lão rống lên: "Thằng ranh này phạm thiên điều rồi à? Ta nghi ngờ tiểu tử này cmn uống miếng nước cũng có thể sặc chết!"
Thiên Cơ gật gù, trịnh trọng phụ họa: "Chớ hoài nghi, hắn bây giờ mà ân ái với nữ nhân, cũng có khả năng sướng quá mà tẻo..."
Thiên Xu á khẩu không trả lời được, chỉ đành phó mặc cho số phận, cảnh giác đưa mắt đảo quanh bốn phía.
Cùng lúc đó, tại U Châu.
Mộ Dung Thu Chỉ dưới sự dẫn đường của chuột nhỏ, mượn bóng đêm che lấp chậm rãi tiến sát đại doanh ma tộc.
Nàng rất nhanh liền bị một đội ma tộc tuần tra phát giác, bị vây quanh trùng trùng điệp điệp.
Một tên hô lên: "Nữ nhân nhân tộc sao?"
Trông thấy nhan sắc khuynh thành tuyệt diễm của Mộ Dung Thu Chỉ, không ít gã ma tộc thèm thuồng nhỏ dãi, rục rịch ý đồ xằng bậy.
Những năm gần đây nhân tộc quật khởi mạnh mẽ, ma tộc không thể tránh khỏi bị thói quen của nhân tộc ăn sâu bám rễ, đến tiêu chuẩn thẩm mỹ cũng sắp tiệm cận làm một rồi.
Mộ Dung Thu Chỉ cau mày liếc đám ma tộc hình thù quái dị xung quanh, trầm giọng nói: "Ta là người do Thiên Vận của Thiên Ma tộc đưa về, mau dẫn ta đi gặp nàng!"
Sắc mặt gã Ma Hầu cảnh giới Hợp Thể dẫn đầu thoáng biến, lạnh lùng uy hiếp: "Ả nữ nhân nhân tộc này còn dám già mồm, ngoan ngoãn chịu chết đi!"
Mắt gã xẹt qua tia hàn quang, đang toan động thủ, bỗng một đạo u hồn lướt ngang, Mộng Yểm từ trong rừng sâu vút ra.