Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 430: Cái tên này không phải đã nẫng tay trên rồi chứ?



Luân Hồi Thánh Điện.

Mặc Tuyết Thánh Hậu biếng nhác tựa lưng trên ngọc tọa, nhàn rỗi lật xem tình báo vừa được dâng lên. Ngón tay thon dài như ngọc của nàng dừng lại trên một cái tên.
"Lâm Lạc Trần?"

Đôi môi đỏ mọng khẽ mở. Trước đây nàng đã lờ mờ thấy cái tên này quen thuộc, không ngờ lại xuất hiện trước mặt nhanh như vậy.

Nam tử áo đen quỳ bên dưới tưởng Thánh Hậu có điều muốn hỏi, vội vàng cung kính dâng lên tư liệu chi tiết về Lâm Lạc Trần.
"Hồi bẩm Thánh Hậu, kẻ này là thân truyền đệ tử của Thánh nữ Thi Âm Tông Tô Vũ Dao, thiên phú tu luyện cực kỳ kinh khủng."

Gã bẩm báo rành mạch:
"Theo tra xét, hắn sở hữu tam thuộc tính biến dị Thiên linh căn, ngộ tính siêu phàm, tốc độ tu hành một ngày ngàn dặm, hơn nữa..."

"Nghe nói kẻ này tướng mạo tuấn lãng, cùng vị Tô Thánh nữ kia, dường như còn có chút ái muội không rõ ràng."

Ánh mắt Mặc Tuyết Thánh Hậu lướt nhanh qua xấp tư liệu, giọng điệu mang theo tia đùa giỡn:
"Hắn và Mộ Dung Thu Chỉ kia đều là người sống sót sau thảm kịch Thanh Thạch Thành, lại liên tiếp chạm trán ma tộc. Xem ra ngọn nguồn vấn đề vẫn nằm ở Thanh Thạch Thành..."

Nàng ra lệnh:
"Thiên Tướng, ngươi lập tức điều tra lại ngọn ngành sự việc ở Thanh Thạch Thành cho ta, tuyệt đối không được bỏ sót một manh mối nào!"

"Đồng thời, dẫn Lâm Lạc Trần và Mộ Dung Thu Chỉ tới đây, bổn Hậu muốn đích thân thẩm vấn!"

"Tuân mệnh, Thánh Hậu!"

Nam tử áo đen tên Thiên Tướng kia chắp tay lĩnh mệnh, lại ngập ngừng hỏi thêm:
"Mấy vị Ma quân kia, nên xử trí thế nào ạ?"

Trong mắt Mặc Tuyết Thánh Hậu xẹt qua một tia hàn quang, khóe miệng nhếch lên một độ cung lạnh lẽo:
"Ma quân cỏn con cũng dám ngông cuồng trên đất Lan Châu ta. Bắt sống toàn bộ, lấy chúng làm đề thi thực chiến cho đợt thánh chiêu này."

Thiên Tướng gật đầu, vâng dạ lui ra, lập tức sấm rền gió cuốn rời đi.

Mặc Tuyết Thánh Hậu mân mê ngọc giản trong tay, khóe môi điểm một nụ cười đầy ẩn ý:
"Xem ra, cũng có chút thú vị rồi đây."

Lâm Lạc Trần chẳng mảy may hay biết gì, vẫn đang ôm Tô Vũ Dao say giấc nồng.

Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, Tô Vũ Dao thong thả tỉnh giấc. Nhìn ngắm khuôn mặt Lâm Lạc Trần gần trong tấc gang lúc ngủ, nàng bất giác có chút si mê.

Nhớ lại những khoảnh khắc tối qua, hai má nàng ửng hồng, lén lút rướn người chạm khẽ môi lên môi hắn một cái, sau đó rón rén xuống giường đi rửa mặt chải đầu.

Nàng vừa rời đi, Lâm Lạc Trần trên giường liền mở mắt ra, khóe miệng không sao khống chế nổi mà nhếch lên.

Hắn giả vờ như vừa mới tỉnh, ngái ngủ gọi:
"Sư tôn, người dậy sớm thế?"

Tô Vũ Dao hừ một tiếng, che giấu sự chột dạ trong lòng.
"Ngươi nghĩ ta cũng như ai kia, là một con sâu lười chắc?"

Lâm Lạc Trần không nhịn được cười, trêu chọc:
"Chim dậy sớm thì mới có sâu ăn chứ!"

Tô Vũ Dao mờ mịt không hiểu. Phải đến khi rửa mặt xong xuôi bước ra khỏi khách điếm, bị gió sớm thổi qua mới ngộ ra hàm ý, tức khắc vừa thẹn vừa giận.

Tên này đúng là chẳng phải loại chim chóc tốt đẹp gì!

Nếu Lâm Lạc Trần biết suy nghĩ của nàng, nhất định sẽ thẳng thắn thừa nhận. Suy cho cùng, cần tốt thì chẳng dài.

Trên đường đi, hắn thấp giọng bàn bạc:
"Sư tôn, chúng ta có lẽ phải ghé qua Ngự Long Thành gặp đám người Cửu U thôi."

Mấy ngày nay, tuy Lâm Lạc Trần mải mê khanh khanh ngã ngã với Tô Vũ Dao, nhưng vẫn không đứt liên lạc với nhóm Hạ Cửu U.

Hắn nhận ra bản thân đã đánh giá quá thấp tầm quan trọng của Mộ Dung Thu Chỉ đối với ma tộc!

Vốn dĩ hắn cho rằng, Mộ Dung Thu Chỉ dù là Ma đế chuyển thế, nhưng đối với ma tộc hiện tại cũng chẳng thấm tháp vào đâu.

Bởi vật đổi sao dời, cao tay lắm cũng chỉ có Mộng Yểm và vài ma tộc tôm tép vẫn còn vương vấn, sẽ chẳng kinh động đến cường giả nào.

Nếu bọn chúng thực sự to gan đến cướp người, thì cứ để Hạ Cửu U âm thầm giải quyết, diệt ma diệt khẩu là xong.

Đến lúc đó, hắn sẽ chủ động hội họp với Mộ Dung Thu Chỉ, ra tay sửa đổi ký ức liên quan của nàng trước khi nàng bước vào vòng thẩm vấn của Luân Hồi Thánh Điện.

Dẫu sao hai người cũng là người của Lục Đạo Tông, Mặc Tuyết Thánh Hậu ít nhiều cũng phải nể mặt Lục Đạo Tông vài phần, sẽ không vô cớ hạ độc thủ khi không có bằng chứng.

Nhưng Lâm Lạc Trần nằm mơ cũng không ngờ, ma tộc lại dám xuất động đến năm vị Ma quân. Còn Hạ Cửu U thì lấy đâu ra bản lĩnh diệt ma diệt khẩu!

Một khi mấy vị Ma quân này sa lưới Luân Hồi Thánh Điện, dưới sức ép của sưu hồn thuật, thân phận của Mộ Dung Thu Chỉ tất yếu bại lộ, lúc đó nàng sẽ nguy hiểm tính mạng!

Cũng may, đám ma tộc kia sau lần giải cứu thất bại không động thủ thêm lần nào nữa, ngược lại bặt vô âm tín, dường như đã bỏ cuộc.

Hiện tại Lâm Lạc Trần chỉ còn biết cầu nguyện mấy vị Ma quân kia thấy khó mà lui, ngàn vạn lần đừng để Luân Hồi Thánh Điện tóm sống!

Các ngươi làm ơn hãy giữ khí tiết trung liệt một chút, rủi có bị bắt thì tự bạo đi cho xong!

Hắn không muốn phó mặc cho số phận, quyết định hội quân với nhóm Mộ Dung Thu Chỉ trên đường, rồi tùy cơ ứng biến.

Làm như vậy chí ít sẽ không quá mức bị động. Nếu thực sự bị dồn vào chân tường... hắn đành phải trở mặt thành thù vậy.

Suy cho cùng, nhìn thái độ của ma tộc đối với Mộ Dung Thu Chỉ, nàng trở về ma tộc chưa chắc đã chết.

Nhưng nếu thân phận Ma đế ma tộc chuyển thế của nàng lọt đến tai Luân Hồi Thánh Điện, dù không mất mạng cũng phải ngồi tù mọt gông!

Tô Vũ Dao đâu biết nỗi trăn trở của Lâm Lạc Trần, chỉ cho rằng hắn lo lắng cho sự an nguy của Mộ Dung Thu Chỉ, lại muốn kiếm cớ gặp gỡ Hạ Cửu U.

Nàng bĩu môi, chua ngoa nói:
"Biết rồi, muốn đi thì đi!"

Lâm Lạc Trần không ngờ nàng đáp ứng sảng khoái đến vậy, bao nhiêu lý do đã chuẩn bị sẵn đành nuốt ngược vào bụng.
"Được, vậy ta bảo bọn Cửu U đợi chúng ta ở Ngự Long Thành. Chúng ta sẽ xuống thuyền giữa chừng!"

Chuyến phi thuyền này không chạy thẳng một mạch tới Luân Hồi Thánh Điện, mà có ghé đỗ dọc đường. Ngự Long Thành chính là một trong những điểm dừng chân đó.

Tô Vũ Dao ừ một tiếng. Hai người tiến ra bến tàu, bước lên phi thuyền hướng về Luân Hồi Thánh Điện.

Khoang thuyền của bọn họ nằm cạnh nhau. Vì là khoang hạng nhất, nên cách bài trí bên trong cũng coi như rộng rãi thoải mái.

Lâm Lạc Trần đùa cợt:
"Sư tôn, bên ngoài trời hàn đất giá, hay người sang đây chúng ta chen chúc cho ấm?"

Tô Vũ Dao liếc xéo hắn, hừ lạnh:
"Mơ tưởng hão huyền, đi mà tìm Cửu U và Thu Chỉ của ngươi ấy!"

Nói đoạn, nàng làm mặt quỷ trêu tức rồi đóng sầm cửa khoang lại, bỏ mặc Lâm Lạc Trần dở khóc dở cười.

Than ôi, miếng ngọc dương chi giữ ấm bay mất rồi!

Trở về khoang mình, Lâm Lạc Trần lôi tấm tàn đồ Trần Phong tặng ra, đặt cạnh tấm bản đồ lấy được từ Thạch Cảnh Minh để đối chiếu.

Hai tấm tàn đồ tuy phần giáp ranh có chỗ thiếu hụt, nhưng chất liệu và đường nét hiển nhiên là cùng một gốc, không còn nghi ngờ gì nữa, chúng vốn là một tấm bản đồ hoàn chỉnh.

Phần mới lấy được có đánh dấu một số ký hiệu kiến trúc đặc trưng, nhưng Lâm Lạc Trần lại mù tịt về địa hình Thanh Khư, nên chẳng sao xác định được phương hướng cụ thể.

Hắn đành sao chép lại, làm mờ đi những thông tin mấu chốt, tính toán sau này tìm một "bản đồ sống" rành rẽ Thanh Khư dò la tin tức.

Ngắm nhìn biển mây vùn vụt lướt qua ngoài khung cửa sổ, Lâm Lạc Trần vận dụng thuật Tố Nguyên, tìm đến Hạ Cửu U đang trên đường di chuyển.
"Cửu U, chúng ta gặp nhau ở Ngự Long Thành nhé?"

Hạ Cửu U mở mắt, hờ hững ừ một tiếng lạnh tanh, làm Lâm Lạc Trần chột dạ không ngớt.
"Cửu U, vẫn còn giận sao? Ta đi Luân Hồi Thánh Điện thực sự là có nỗi khổ tâm, hơn nữa là có chuyện hệ trọng cần giải quyết mà!"

Hạ Cửu U cười khẩy:
"Ai thèm quan tâm dăm ba cái chuyện đó của ngươi, muốn đi thì đi!"

Lâm Lạc Trần có chút bất lực. Kể từ khi biết hắn muốn đi Luân Hồi Thánh Điện, Hạ Cửu U đã rất tức giận.

Mặc kệ hắn giải thích gãy lưỡi, nàng chỉ đáp trả bằng nụ cười lạnh nhạt, tỏ vẻ "ngươi bớt diễn tuồng đi".

Từng đầu ấp tay gối nhiều năm, Hạ Cửu U hiểu rõ hắn đến tận chân tơ kẽ tóc.

Lâm Lạc Trần chỉ cần nhếch mép, Hạ Cửu U thừa biết hắn định giở trò gì.

Cái tên này bản tính trăng hoa không bỏ, vẫn tơ tưởng đến con bò sữa ngực bự trong mộng kia chứ gì!

Nghĩ đến đây, Hạ Cửu U vừa tức vừa hận, đúng là thấy sắc quên mạng, không biết chữ chết viết thế nào!

Ngươi tưởng cái ả nữ nhân biến thái đó dễ qua mặt thế sao?

Ngươi nghĩ đây là cõi mộng chắc?

Dẫu biết rành rành mộng cảnh khác xa hiện thực, nhưng sau khi trải qua giấc mộng Nam Kha kia, Hạ Cửu U khó lòng tránh khỏi nảy sinh lòng oán thán với Mặc Tuyết Thánh Hậu.

Ai bảo ả nữ nhân đó không chỉ giành ăn, mà còn muốn ăn mảnh cơ chứ!

Lâm Lạc Trần hết cách, khuyên nhủ hết nước hết cái, nhưng Hạ Cửu U chẳng lọt tai nửa lời biện minh của hắn.
"Ta đi báo cho sư tôn bọn họ một tiếng, ngươi bớt phiền ta đi!"

Thấy nàng quay lưng bỏ đi, Lâm Lạc Trần đành ngắt kết nối Tố Nguyên, thở dài ảo não.

Ai nấy đều thông minh giảo hoạt, khó dỗ ngọt quá đi!

Vẫn là Nguyệt Sương tốt nhất, vừa ngoan ngoãn lại dễ bảo!

Nhưng nghĩ đến mấy ngày nữa, Lãnh Nguyệt Sương và Cố Thanh Hàn đều sẽ lần lượt trở về Ngọc Nữ Tông.

Đợi khi Cố Thanh Hàn nhìn thấy những món quà hắn tặng Lãnh Nguyệt Sương, chắc chắn sẽ đoán ra cớ sự. Lúc đó e rằng lại gà bay chó sủa...

Nghĩ tới mớ bòng bong cắt không đứt gỡ không ra này, Lâm Lạc Trần tức khắc đau đầu nhức óc. Hắn bực bội lôi vò rượu ra tu ừng ực.

Các nàng đều là đôi cánh của ta, nhưng sao cánh lại vướng vào nhau thế này!

Chao ôi, cái tề nhân chi phúc này cũng chẳng dễ xơi chút nào!

Lâm Lạc Trần gạt bỏ mớ tạp niệm, bắt đầu ngồi xếp bằng tu luyện, tham ngộ thiên đạo pháp tắc.

Mặt khác, Hạ Cửu U dù trong bụng mang cục tức to đùng, nhưng đứng trước đại cục vẫn biết nặng nhẹ.

Nàng chủ động bàn bạc với đám người Triệu di và Chu Thanh Hòa về việc đổi lộ trình, nán lại Ngự Long Thành để đón hai người Tô Vũ Dao và Lâm Lạc Trần.

Chu Thanh Hòa nghe vậy nét mặt có chút cổ quái. Ai chẳng rõ lúc nhỏ mấy vị Thánh nữ này bị Tô Vũ Dao ức hiếp không ít?

Người nhà mình tính tình đạm bạc là thế mà còn bị chọc cho nhảy dựng lên. Vị Thánh nữ này vậy mà lại độ lượng đến thế sao?

Hạ Cửu U sắc mặt không đổi, bình thản giải thích:
"Bên cạnh Tô Vũ Dao còn có một mục tiêu khác của ma tộc, không thể để xảy ra sơ suất!"

Đám Chu Thanh Hòa tức thì tỏ vẻ nể phục. Mở to mắt ra mà xem, đây mới gọi là tầm nhìn đại cục!

Dù sao thì mục đích đến cùng đều như nhau, hơn nữa dọc đường cũng cần phải ghé lại tiếp tế, nhân tiện đợi các vị trưởng lão phía sau chi viện.

Bởi vậy, Chu Thanh Hòa và một vị trưởng lão khác cũng không dị nghị gì thêm, thống nhất nán lại Ngự Long Thành một hai ngày.

Hai ngày sau, tại bến tàu Ngự Long Thành.

Hạ Cửu U ôm trường kiếm, đứng lặng im trong gió, tĩnh lặng ngước nhìn bầu trời.

Dẫu dung mạo khuynh quốc khuynh thành, nhưng sát khí lạnh lẽo tỏa ra quanh thân lại khiến người đi đường phải tự giác đi đường vòng.

Chu Thanh Hòa mang vẻ mặt quái dị. Vị Hạ Thánh nữ này sao không giống như đang đứng đợi người, mà lại giống như sắp tuốt kiếm chém người vậy?

Mộ Dung Thu Chỉ cũng mù mờ không kém, thầm lẩm nhẩm trong đầu.

Chẳng lẽ Lạc Trần lại đắc tội gì với nàng ta rồi?

Không lâu sau, phi thuyền từ Thanh Mộc Thành từ từ đáp xuống. Lâm Lạc Trần sánh vai cùng Tô Vũ Dao bước xuống từ thang tàu.

Bắt gặp khuôn mặt lạnh như băng sương của Hạ Cửu U, trong lòng Lâm Lạc Trần đánh thót một cái, căng da đầu cất tiếng:
"Cửu..."

"Hửm?"

Hạ Cửu U phóng tới một ánh mắt lạnh lẽo, Địa kiếm khẽ rung lên bần bật.

Lâm Lạc Trần lật đật sửa lời, rập khuôn theo đúng quy củ:
"Hạ tiên tử, Thu Chỉ, Triệu tiền bối, lâu ngày không gặp!"

Hạ Cửu U lạnh lùng gật đầu, bày ra bộ dạng xa cách không quen biết, khiến Triệu di đứng cạnh suýt phì cười.

Nàng hiếm khi được thể nghiệm thú vui tao nhã của Thúy Âm chân nhân!

Hạ Cửu U nhìn Tô Vũ Dao đứng bên Lâm Lạc Trần, nghĩ tới việc nàng ta ỷ thế gần quan được lộc, lửa giận trong lòng lại bốc lên ngùn ngụt.
"Tô Vũ Dao, lâu ngày không gặp. Nhìn mặt mũi hồng hào nhuận sắc thế kia, dạo này qua lại phong lưu khoái hoạt lắm nhỉ?"

Tô Vũ Dao trong lòng có tật, nghe lời nàng ta nói, ánh mắt theo bản năng lảng tránh, gò má hơi ửng đỏ.

Hạ Cửu U vốn dĩ chỉ định châm chọc âm dương quái khí vài câu, bắt gặp phản ứng nhỏ nhặt này, nháy mắt tối sầm mặt mũi.

Không đúng, ngươi thẹn thùng cái nỗi gì?

Đáng chết, cái tên này không phải đã nẫng tay trên rồi chứ?

Mình không phải là người đầu tiên thì cũng đành đi, vậy mà giờ lại thua cả Tô Vũ Dao sao?

Nghĩ đến đây, Hạ Cửu U suýt nữa thì òa khóc thành tiếng. Nàng nhìn Lâm Lạc Trần bằng ánh mắt vừa tủi thân vừa tức tối điên cuồng.

Tên này đã không còn trong sạch nữa rồi, hay là nhổ cỏ tận gốc cho xong?

Đằng nào hắn cũng đã đạt tới Nguyên Anh, cụt tay gãy chân còn mọc lại được. Hay là... dứt khoát thiến luôn, cho nó mọc lại cái mới nhỉ?

Lâm Lạc Trần bị nàng nhìn chằm chằm đến mức lạnh toát sống lưng, mồ hôi hột túa ra đầm đìa, suýt chút nữa đã gia nhập phái Vụt Đang.

Bây giờ hắn mới lờ mờ hiểu ra, tại sao Hạ Cửu U và Mặc Tuyết Thánh Hậu lại chướng mắt nhau đến vậy.

Bản chất hai nữ nhân này căn bản là đồng loại, lọt mắt xanh được nhau mới là chuyện lạ!

Dù sao thì Hạ Cửu U vẫn đặt đại cục lên hàng đầu, không để lộ quan hệ của hai người, chỉ tức tối lườm Tô Vũ Dao.

Tô Vũ Dao hơi chột dạ, nhưng nghĩ lại, nữ nhân này lúc trước cũng lén lút sau lưng mình trốn đi Huyền Châu cùng hắn cơ mà?

Là nàng ta không nói võ đức trước!

Hai vị Thánh nữ đấu mắt tóe lửa. Trong không trung tựa hồ có dòng điện vô hình giật tách tách, mạch nước ngầm cuồn cuộn cuộn trào.

Chu Thanh Hòa nhìn mà như lọt vào sương mù. Hai người này hình như đúng là có địch ý với nhau...

Nhưng sao cứ thấy mùi vị có gì đó sai sai?

Triệu di thì quá am hiểu sự đời, nhịn không được cười tủm tỉm lắc đầu.

Nếu Thúy Âm cái nữ nhân kia có mặt ở đây, chứng kiến cảnh này, chắc chắn sẽ lôi ngay một bọc hạt dưa ra cắn tại chỗ!

Triệu di hắng giọng, phá vỡ bầu không khí cổ quái này.
"Được rồi, thời gian không còn sớm, cứ lên thuyền rồi từ từ hàn huyên nhé?"

Câu nói này vừa dứt, hai nữ nhân trong sân lập tức nghĩ lệch đi, biểu cảm trên mặt càng thêm phong phú đặc sắc.

Phi, ai rảnh mà lên giường hàn huyên chuyện cũ với ả chứ?

Lâm Lạc Trần cũng bắt đầu miên man bất định, nhưng vẫn như trút được gánh nặng lên tiếng:
"Vậy thì lên đường thôi, đừng để mọi người chờ lâu."

Cả nhóm cất bước lên phi thuyền của Thiên Diễn Tông. Đám đệ tử Thiên Diễn Tông tò mò dán mắt vào hai người Lâm Lạc Trần.

Không ít người trong số họ có ấn tượng với Lâm Lạc Trần và Tô Vũ Dao, nhưng chẳng ai hiểu tại sao phi thuyền lại phải đặc biệt tấp vào đây chờ đợi hai người họ.

Có điều, một lần được chiêm ngưỡng dung nhan của hai vị Thánh nữ với hai phong cách hoàn toàn trái ngược nhau, chuyến này kể cũng không lỗ!

Chỉ tiếc Thánh nữ nhà mình không có mặt, nếu không đã tụ họp đủ một nửa dàn Thánh nữ của Lục Đạo Tông rồi!

Lâm Lạc Trần đảo mắt nhìn một vòng, phát hiện trên thuyền lại có thêm một vị Đại Thừa trưởng lão của Thiên Diễn Tông vừa được điều động gấp gáp tới.

Nhưng điều khiến hắn lo ngại là, Luân Hồi Thánh Điện tuyệt nhiên không phái bất cứ cao thủ nào đến tiếp ứng!
"Cái kịch bản này nhìn thế nào... cũng giống cố tình chừa ra kẽ hở, chờ thả câu a?"

Lâm Lạc Trần thầm lẩm bẩm trong bụng, nghi ngờ trong tối có cao thủ rình rập, chỉ đợi ma tộc tự chui đầu vào lưới.

Hắn chỉ còn biết cắn răng cầu nguyện đám ma tộc kia đừng có cứng đầu, trong tình thế này mà còn đòi cưỡng ép bắt người.

Tuy nhiên, sự tình lại trái ngược với mong muốn.

Ngay khi phi thuyền của Thiên Diễn Tông vừa bay khỏi Ngự Long Thành, một nam tử nhìn có vẻ bình phàm đứng trên bến tàu ngây ngốc nhìn theo bọn họ.

Trong mắt gã lóe lên một tia huyết quang, miệng mũi phun ra từng luồng hắc khí, sau đó lăn đùng ra đất chết bất đắc kỳ tử không rõ nguyên do.