Tô Vũ Dao làm sao cũng không ngờ tới, người tối qua còn vui vẻ trò chuyện cùng nhau, chớp mắt đã âm dương cách biệt. Nàng không khỏi ngạc nhiên tột độ: "Chuyện này... rốt cuộc là sao?"
Trần Phong khóc nức nở, nói đứt quãng: "Chúng ta tìm được con quỷ vật đó... nhưng không phải đối thủ của nó!"
"Mấy người bọn họ... đều chết cả rồi! Hiểu Nguyệt vì muốn tạo cơ hội cho ta... cuối cùng chỉ có một mình ta trốn thoát!"
Thần sắc Lâm Lạc Trần ngưng trọng, trầm giọng hỏi: "Quỷ vật kia tu vi cỡ nào?"
Trần Phong cúi đầu, nghẹn ngào đáp: "Khoảng chừng... khoảng chừng từ Nguyên Anh đỉnh phong đến Xuất Khiếu, thực lực không tính là quá mạnh."
"Nhưng nó dùng sương mù quỷ dị chia rẽ chúng ta, lại còn có thể hóa thành hình dáng của bọn ta, tiêu diệt từng người một..."
Lâm Lạc Trần cau mày, tiếp tục gặng hỏi: "Vậy ngươi trốn ra bằng cách nào?"
Trần Phong cả người cứng đờ, sau đó òa khóc nức nở: "Là Thạch Mãnh, Thạch Mãnh hắn tự bạo Nguyên Anh, nổ tan sương mù, mới giành giật cho chúng ta được một tia sinh cơ!"
"Bọn ta tuy liều mạng trọng thương con quỷ vật đó, nhưng mọi người đều chết hết, chỉ còn lại ta giằng co với nó."
"Nhưng ta... ta là kẻ hèn nhát, ta không dám liều mạng với nó, ta bỏ chạy về đây!"
Gã sụp đổ đập mạnh tay xuống đất, liên tục lầm bầm: "Ta đáng chết... Ta không nên sống một mình..."
Tô Vũ Dao mềm lòng, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Đừng ép gã nữa... Để gã bình tĩnh lại đã..."
Trần Phong lại đứng bật dậy, túm chặt lấy vai Lâm Lạc Trần, đôi mắt hằn đầy tia máu: "Lâm đạo hữu, Tô tiên tử, cầu xin các người giúp ta! Cùng ta vào núi giết con quỷ vật đó, báo thù cho Hiểu Nguyệt và mọi người!"
"Quỷ vật kia bây giờ đã bị bọn ta trọng thương, chỉ còn thoi thóp một hơi. Chỉ cần chúng ta liên thủ, nó chắc chắn phải chết!"
Lâm Lạc Trần nghe thế có chút do dự, đang định từ chối thì Tô Vũ Dao đã giành lời trước: "Được, Lạc Trần, chúng ta theo gã đi một chuyến đi."
Lâm Lạc Trần ngạc nhiên nhìn nàng, Tô Vũ Dao lặng lẽ truyền âm cho hắn: "Trên người gã quả thực có dính chút quỷ khí nhàn nhạt, chắc chắn không phải ma tộc!"
Với tu vi Động Hư cảnh của nàng, dù có quỷ vật thật cũng thừa sức ứng phó.
Huống hồ nàng còn từng tu luyện «Hồn Điển» của Luyện Hồn Tông, đối phó quỷ vật có thể nói là thuộc nằm lòng.
Lâm Lạc Trần tuy thấy sự tình có chút kỳ quặc, nhưng thấy Tô Vũ Dao đã lên tiếng đành phải gật đầu: "Được rồi, vậy đi theo ngươi xem thử."
Chỉ cần không phải đích thân Ma quân ma tộc xuất thủ, cho dù đánh không lại, muốn thoát thân hẳn cũng chẳng khó khăn gì.
Trần Phong kích động quỳ sụp xuống liên tục dập đầu: "Đa tạ hai vị, đại ân đại đức, kiếp sau làm trâu làm ngựa ta nhất định sẽ báo đáp!"
Lâm Lạc Trần nghe vậy ánh mắt khẽ động, thở dài một tiếng vội vàng đỡ gã dậy: "Trần đạo hữu nghiêm trọng rồi, sự tình không chậm trễ, chúng ta xuất phát thôi."
Trần Phong gật đầu lia lịa, đứng dậy dẫn hai người hướng ra ngoài thành.
Vừa ra khỏi thành, gã đã ngự kiếm dẫn đường phía trước. Tô Vũ Dao thả Tam Vĩ Linh Hồ ra, chở Lâm Lạc Trần theo sát phía sau.
Khóe mắt Trần Phong liếc thấy cảnh này, ánh mắt xẹt qua một tia khác lạ, nhưng không hé môi nửa lời.
Ba người xé gió lao đi, rất nhanh đã khuất bóng trong lớp sương mù dày đặc ngoài thành.
Sắc trời chạng vạng, bốn bề tối đen như mực, không khí tràn ngập vẻ điềm gở.
Hai người Lâm Lạc Trần bám gót Trần Phong lao vút qua núi rừng, thân ảnh nhanh như thiểm điện.
Lâm Lạc Trần hiếu kỳ hỏi: "Trần đạo hữu, ngươi có chắc con quỷ vật đó vẫn còn ở nguyên chỗ cũ, không nhân cơ hội bỏ trốn chứ?"
Trần Phong trầm giọng đáp: "Đạo hữu yên tâm, quỷ vật kia đã trúng Truy Hồn Phù của ta, nó không trốn được đâu."
Lâm Lạc Trần như suy tư gì đó, không hỏi thêm nữa, nhưng ngấm ngầm nâng cao cảnh giác.
Lúc này, thanh âm truyền âm của Tô Vũ Dao vang lên bên tai hắn: "Cẩn thận một chút, tên Trần Phong này có gì đó sai sai."
"Trên người gã ngoài quỷ khí ra, còn có một cỗ yêu khí thoắt ẩn thoắt hiện!"
Lâm Lạc Trần kinh ngạc: "Yêu khí? Vậy mà người còn dám theo gã ra ngoài?"
Tô Vũ Dao thè lưỡi, kiêu ngạo cười nhạt: "Yên tâm, có ta ở đây, chẳng lật được sóng gió gì đâu!"
Lâm Lạc Trần dở khóc dở cười. Nếu biết sớm chuyện này, nói gì hắn cũng không đồng ý theo tới.
Bây giờ chỉ đành cầu nguyện đừng xảy ra cơ sự gì!
Một nén nhang sau, Trần Phong chỉ tay về phía sơn cốc đằng trước, ngữ điệu ngưng trọng tột độ: "Phía trước đến rồi, hai vị cẩn thận!"
Hận ý trong mắt gã vô cùng chân thực, khiến Lâm Lạc Trần cũng bắt đầu hoài nghi phán đoán của chính mình.
Lẽ nào mình đoán sai rồi?
Ba người dè dặt bước vào màn sương mù. Xung quanh đưa tay không thấy năm ngón, đến cả thần thức cũng bị chèn ép xuống mức thấp nhất.
Vừa tới nơi, Thử thử nằm trong ngực Lâm Lạc Trần bứt rứt chui ra, kêu "chí chí" loạn xạ.
Nó dường như đã đánh hơi được gì đó, đáng tiếc Lâm Lạc Trần không hiểu ngôn ngữ loài chuột.
Sắc mặt Tô Vũ Dao khẽ biến, trầm giọng nói: "Cẩn thận, sương mù này không phải do tu sĩ Nguyên Anh có thể tạo ra đâu!"
Lời vừa dứt, hàng loạt đòn công kích từ bốn phương tám hướng ập tới, nhắm thẳng vào hai người Lâm Lạc Trần!
Quang hoa trong tay Lâm Lạc Trần lóe sáng. Long Cốt Kiếm xuất hiện, một kiếm chém nát con hỏa long đang lao tới.
Trong sương mù truyền ra tiếng quát sắc bén: "Trần Phong, ngươi còn ngây ra đó làm gì?"
Ngay tắp lự, vô số kiếm quang quấn quanh lôi đình xé toạc sương mù phóng tới, lăng lệ vô song, chính là do Trần Phong xuất thủ.
Lâm Lạc Trần đã sớm phòng bị, trường kiếm trong tay xoay tít, hóa thành màn kiếm ảnh dày đặc bảo hộ quanh thân, xoay chuyển với tốc độ chóng mặt.
Kiếm khí sắc bén xoay vòng, khuấy động màn sương cuộn trào, sau đó tựa cơn lốc cuốn phăng tứ phía.
Bên trong sương mù tức thời vang lên vài tiếng kêu đau đớn, hiển nhiên có người đã trúng đòn.
Lâm Lạc Trần cười lạnh: "Các ngươi mai phục sẵn ở đây, là muốn ám sát chúng ta?"
Kẻ nấp trong màn sương giữ im lặng, chỉ chăm chăm tung chiêu tấn công.
Lâm Lạc Trần hừ lạnh, thản nhiên nói: "Không nói sao? Vậy ta đích thân tới hỏi!"
Hắn kéo theo Tô Vũ Dao xông thẳng vào sương mù. Nhìn qua tưởng chừng đang bảo vệ nàng, thực chất là vác theo lá bùa hộ mệnh.
Lâm Lạc Trần lao về phía thanh âm vừa phát ra, lại chẳng thấy bóng người nào.
Dù có thi triển Phá Vọng Chi Nhãn, hắn cũng không thể nhìn xuyên qua màn sương mù cổ quái này, trong lòng không khỏi chùng xuống.
Tô Vũ Dao im lặng không nói, hiển nhiên muốn xem hắn xoay xở thế nào.
Trươc mặt Tô Vũ Dao, Lâm Lạc Trần sao có thể mất mặt được, quả quyết gọi: "Linh Âm!"
Khúc Linh Âm càu nhàu: "Khanh khanh ngã ngã với sư tôn của ngươi đủ rồi mới nhớ tới ta phải không?"
Lâm Lạc Trần cười lúng túng: "Lúc nãy không phải ta đang bận sao? Mau giúp ta tìm người, không thì sau này muốn lẻn đi cũng khó đấy!"
Khúc Linh Âm hừ giọng, nghiêm túc phân tích: "Trong sương mù này yêu khí ngập tràn, kẻ thi thuật thực lực vượt xa ngươi!"
"Nhưng đám cắc ké vừa xuất thủ yếu hơn ngươi nhiều, có thể bắt đầu từ bọn chúng. Dùng Thiên Huyễn Thần Huyết bao trùm xung quanh đi!"
Lâm Lạc Trần tức thì lĩnh ngộ. Huyết dực sau lưng dang rộng, vô vàn huyết vũ bắn tung tóe ra khắp nơi, đánh cho đám người nấp trong sương rên rỉ liên hồi.
Huyết vũ còn chưa chạm đất đã hóa thành huyết vụ lan tỏa khắp không gian.
Cùng lúc đó, Lâm Lạc Trần hướng về nơi phát ra thanh âm gần nhất lao tới, cười gằn: "Tìm thấy ngươi rồi!"
Nhưng khi nhìn rõ kẻ trước mặt, Lâm Lạc Trần bất giác sững người.
Kẻ đang mang vẻ mặt hoảng loạn kia không ai khác, chính là Lâm Hiểu Nguyệt.
Lâm Lạc Trần ngạc nhiên không phải vì ả tấn công mình, mà là vì toàn thân Lâm Hiểu Nguyệt giờ đây sực nức quỷ khí âm u!
Giây tiếp theo, ả hóa thành từng đạo quỷ khí dung nhập vào sương mù, biến mất không tăm tích.
Lâm Lạc Trần đứng sững tại chỗ, bởi vì hắn rất chắc chắn Lâm Hiểu Nguyệt ngày hôm qua vẫn chưa phải quỷ vật.
Ả rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì, cớ sao chỉ trong một ngày ngắn ngủi lại biến thành bộ dạng này?
Ngay khoảnh khắc hắn lơ đãng, vô số tấm phù lục bay ra, giữa không trung hóa thành mộc long cùng hỏa phượng.
Hỏa phượng châm ngòi mộc long, gió trợ thế lửa, hai hợp làm một biến thành một con cự long rực cháy hừng hực.
Con cự long mọc đôi cánh rực lửa gầm thét, hung hãn lao thẳng vào Lâm Lạc Trần!
Lâm Lạc Trần cười khẩy: "Chờ ngươi nãy giờ!"
Long Cốt Kiếm trong tay hắn vung mạnh. Từng đốt long cốt trên thân kiếm mở chốt, vươn dài thành một dải roi kiếm xương xẩu đầy gai nhọn. "Phá!"
Nhát kiếm này mang theo Khai Thiên kiếm ý. Hỏa phượng nháy mắt bị bổ đôi, roi xương quất mạnh lên người kẻ đánh lén.
Kẻ nọ hét lên thảm thiết. Nếu không phải Lâm Lạc Trần nương tay, e là gã đã mất mạng tại chỗ.
Lâm Lạc Trần rung cổ tay, Long Cốt Kiếm quấn chặt lấy gã, lôi tuột gã tới trước mặt.
Kẻ nọ trưng ra vẻ mặt hoảng loạn tột độ, chính là Hàn Thành gặp hôm qua!
Nhưng trên người gã không hề có chút quỷ khí nào, y hệt như ngày hôm qua, hiển nhiên vẫn là nhân tộc.
Lâm Lạc Trần lạnh giọng hỏi: "Được rồi, mấy người các ngươi diễn tuồng gì ở đây, nên nói rõ ràng rồi chứ?"
Trần Phong từ trong sương mù bước ra, đầy vẻ áy náy: "Lâm đạo hữu, bọn chúng dùng Hiểu Nguyệt uy hiếp ta, ta cũng là vạn bất đắc dĩ!"
Lúc này, Lâm Hiểu Nguyệt cũng từ trong sương mù từ từ hiện thân, nụ cười xinh đẹp như hoa: "Trần đại ca, huynh nói gì vậy? Ta có bị ai uy hiếp đâu nào."
Nhìn dáng vẻ này của ả, trong mắt Trần Phong ngập tràn bi thống.
Lâm Lạc Trần cau mày, khẽ giật Long Cốt Kiếm. "Rốt cuộc là chuyện gì? Kẻ đứng sau các ngươi đâu?"
Hàn Thành bị Long Cốt Kiếm cứa cho da tróc thịt bong, đau đến gào thét liên thanh, cuống cuồng kêu cứu: "Hổ tôn, cứu ta!"
Giây tiếp theo, một tiếng hổ gầm rung trời chuyển đất vang lên, mang theo áp lực cường đại khiến người ta phải vỡ mật kinh hồn.
Lâm Lạc Trần giật nảy mình, vội vàng lấy Thiên Vận Bi ra cản trước người, quát lớn: "Trấn!"
Hắn nhận ra tấm bia đá này dùng làm khiên đỡ đúng là hết sảy, chí ít thì nó cứng thật sự!
Đáng tiếc kẻ thôi động nó thực lực có hạn, khiến Thiên Vận Bi bị đẩy lùi liên tục.
Lâm Lạc Trần buông Long Cốt Kiếm, một tay chống đỡ Thiên Vận Bi, lảo đảo lùi lại mấy bước, khí huyết trong cơ thể cuộn trào.
Một lúc sau, cuồng phong ngưng bặt. Một con cự hổ cao chừng vài trượng chầm chậm bước ra từ trong sương mù, cặp đồng tử màu vàng dữ tợn lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
Bên cạnh nó, một bóng hình ngưng tụ từ quỷ khí lẳng lặng đứng đó, chính là Lâm Hiểu Nguyệt.
Hàn Thành ban nãy xui xẻo bị phong nhận cứa trúng, đang nằm rên rỉ đau đớn, còn Thạch Mãnh thì bặt vô âm tín.
Con yêu hổ kia tản ra khí tức khủng bố, răng nanh sắc nhọn, từng luồng hơi thở thở ra đều đặc quánh mùi máu tanh.
Thử thử nhe răng trợn mắt, thần sắc Lâm Lạc Trần cũng vô cùng ngưng trọng. Trước mắt rõ ràng là một con yêu hổ cảnh giới Xuất Khiếu đỉnh phong!
Khúc Linh Âm ngạc nhiên nói: "Thì ra là một con yêu hổ sắp đột phá. Vậy mà có thể nô dịch trành quỷ, xem ra huyết mạch không tồi a!"
Lâm Lạc Trần tò mò hỏi lại: "Ý ngươi là, Lâm Hiểu Nguyệt đã biến thành trành quỷ bị nó khống chế?"
Khúc Linh Âm ừ một tiếng: "Con yêu hổ này chắc hẳn đã ăn thịt ả, sau đó giam giữ luôn hồn phách của ả."
Lâm Lạc Trần vỡ lẽ. Thảo nào trong thành đồn đại có quỷ vật, hóa ra là trành quỷ bị nô dịch.
Con cự hổ này mới là kẻ chủ mưu thực sự, chỉ là nó luôn ẩn mình không lộ diện.
Lúc này, cự hổ nhìn hắn hệt như mèo vờn chuột, mở miệng nói tiếng người: "Nhân tộc nhà ngươi cũng được đấy, có bằng lòng bán mạng cho ta không?"
Lâm Lạc Trần phì cười: "Một con yêu hổ cỏn con, cũng dám to mồm đòi nô dịch ta?"
Trong mắt yêu hổ lóe lên sát cơ, khóe miệng cong lên nụ cười tàn nhẫn hệt như con người. "Tiểu tử, xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!"
"Thôi được, huyết khí trên người ngươi thịnh vượng như vậy, ăn thịt ngươi xong, ta chắc chắn cũng có thể bứt phá lên Hợp Thể cảnh rồi!"
Lâm Lạc Trần cười ngạo nghễ đáp: "Dựa vào ngươi mà cũng đòi ăn thịt ta? E là si tâm vọng tưởng!"
Yêu hổ đó chầm chậm bước tới, lông lá trên người tung bay phấp phới, tỏa ra áp bách cực độ. "Tiểu tử ngông cuồng, để ta xem ngươi rốt cuộc có át chủ bài gì!"
Lâm Lạc Trần ôm eo Tô Vũ Dao khẽ mỉm cười, vỗ một cái lên cặp mông vểnh của nàng: "Sư tôn, đến lượt người ra sân rồi, cho nó kiến thức một chút thế nào mới là cọp cái thực sự đi!"
"Tiểu tử thối, ngươi làm cái gì vậy!"
Tô Vũ Dao nảy cả người lên, giận dữ đuổi đánh hắn, coi như dạy cho hắn một bài học vuốt râu hùm thì hậu quả ra sao.
Lâm Lạc Trần ôm đầu chạy trối chết, bất lực kêu lên: "Đại địch trước mặt, người nể mặt nó chút đi!"
Tô Vũ Dao đá hắn một cước, bực dọc mắng: "Ngươi còn chẳng nể mặt ta, ta thèm vào nể mặt nó!"
Xử lý xong tên nghịch đồ đại nghịch bất đạo này, Tô Vũ Dao hai tay chống nạnh. Khí tức cường hãn của Động Hư cảnh ầm ầm bộc phát. "Tiểu lão hổ, là ngươi tự mình nằm sấp xuống, hay để ta đánh cho ngươi nằm sấp xuống đây!"