Ngay lúc đám người Lâm Lạc Trần bị tập kích, đoàn người Thiên Diễn Tông cũng gặp phải tình cảnh tương tự.
Trong lúc phi thuyền đang lao vun vút, một làn sương mù màu trắng lặng lẽ lan tỏa bao trùm xung quanh, hòa cùng những tiếng hát mê hoặc lòng người.
Các đệ tử trên thuyền ai nấy tinh thần hoảng hốt, buồn ngủ rũ rượi. Có kẻ còn bày ra dáng vẻ say đắm rồi ngã lăn ra sàn.
Trưởng lão trên thuyền đại kinh thất sắc, vội vàng quát lớn: "Cẩn thận, có địch tập kích!"
Nhưng đã quá muộn, không ít đệ tử đã hôn mê bất tỉnh, số còn lại cũng chỉ đang gượng ép chống đỡ.
Một thân ảnh tràn đầy mị hoặc chậm rãi bước ra từ trong ma khí, khẽ cười: "Đừng chống cự nữa, ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ không tốt sao?"
Sắc mặt vị trưởng lão Thiên Diễn Tông kịch biến, lạnh giọng hỏi: "La Sát ma tộc?"
Nữ tử khẽ cười: "Ngươi cũng thật biết nhìn hàng!"
Phía sau nàng ta còn có một tên ma tộc lùn xịt xấu xí, cùng một đoàn ma vụ cuồn cuộn không ngừng, lờ mờ nhìn thấy một nhân ảnh thon thả.
Tên Ma quân của Dạ Xoa tộc dùng giọng khàn khàn thúc giục: "Nói nhảm với chúng làm gì, động thủ!"
Gã xung phong xông ra trước, thân ảnh lùn xịt thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị, cây cương xoa trong tay còn cao hơn cả người gã vung lên xé gió đâm tới.
Trưởng lão Thiên Diễn Tông vội vàng ra chiêu chống đỡ, nhưng đối mặt với tên Dạ Xoa lai vô ảnh khứ vô tung này, lão có phần luống cuống tay chân.
Nhân ảnh nữ tử trong làn ma vụ lắc đầu: "Dạ Quân, ngươi gấp gáp cái gì chứ? Dù sao bọn chúng cũng không thoát được!"
Nàng ta chậm rãi vươn tay, trong lòng bàn tay hiện lên một đoàn linh quang, lên tiếng hỏi: "Mộng Yểm, kẻ nào là người ngươi nói?"
Bên trong linh quang lờ mờ hiện ra một khuôn mặt kích động, ánh mắt nóng rực dán chặt vào Mộ Dung Thu Chỉ giữa đám đông. "Kẻ đó, mặc hắc quần che mạng che mặt!"
Mộ Dung Thu Chỉ nghe thấy âm thanh này, nháy mắt đã nhận ra giọng nói của Mộng Yểm, sợ hãi lùi lại vài bước.
Thiên ma nữ nghe vậy, hai mắt sáng rỡ, khẽ cười: "Đi đi, mang người về đây!"
Ma vụ quanh thân nàng ta tức thì hóa thành vô số hắc khí, giữa không trung biến ảo thành từng con ma vật dữ tợn bủa vây lao tới phi thuyền.
Từng đạo hắc khí điên cuồng đâm sầm vào bình phong. Đám đệ tử luống cuống tụ lực chống đỡ, nhưng cả đám đã mềm nhũn tay chân, đầu óc quay cuồng.
Trưởng lão Thiên Diễn Tông biến sắc mặt, ngoài mạnh trong yếu quát lớn: "Lũ ma tộc các ngươi rốt cuộc muốn giở trò gì?"
La sát nữ của La Sát tộc chỉ tay thẳng vào Mộ Dung Thu Chỉ, cười nhạo: "Giao tiểu nha đầu kia ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi một con đường sống."
Vị trưởng lão tuy đang rối bời tay chân, nhưng vẫn dõng dạc quát: "Lũ ma đầu các ngươi, đừng có nằm mơ!"
Dưới con mắt của bao người, nếu lão thực sự thỏa hiệp, sau này chẳng phải sẽ bị chụp cho cái mũ cấu kết với ma tộc sao?
La sát nữ cũng lười nói nhảm, hóa thành một đạo tàn ảnh như quỷ mị, trực tiếp nhào thẳng tới phi thuyền.
Sắc mặt trưởng lão tái nhợt, vội vã la lên: "Chu điện chủ, còn chưa xuất thủ, người còn đợi tới khi nào?"
Bên trong phi thuyền, từng đạo tinh quang vút ra, oanh kích lên thân đám ma vật, rực rỡ tựa như một dải tinh hà trút xuống.
Chỉ thấy một nữ tử bạch y chậm rãi bước ra từ bên trong, tinh quang quanh quẩn quanh thân, người này chính là sư tôn của Vân Sơ Tễ, Chu Thanh Hòa!
Nàng lạnh lùng lên tiếng: "Thiên Diễn Tông ta không giống như Huyết Sát Tông, tuyệt không dung túng cho ma tộc các ngươi làm càn!"
La sát nữ không ngờ trên thuyền lại còn giấu một cao thủ, liền cười gằn: "Chỉ bằng các ngươi mà cũng đòi cản đường bọn ta sao?"
Ba vị Ma quân liên thủ xuất kích. Chu Thanh Hòa tuy thực lực cường hãn, nhưng còn phải bận tâm bảo vệ đệ tử trên thuyền, nhất thời cũng luống cuống chân tay.
Mặc dù bọn họ đã nhận được tin cảnh báo từ Huyết Sát Tông, nhưng chẳng thèm để tâm.
Suy cho cùng thực lực mà Mộng Yểm thể hiện lúc trước cũng chỉ cỡ Xuất Khiếu cảnh, nàng ta có thể có bối cảnh lớn đến mức nào chứ?
Xuất động hai vị Đại Thừa, trong mắt Thiên Diễn Tông đã coi như dùng đại pháo bắn muỗi rồi.
Nào ngờ, ma tộc vậy mà lại xuất động đến ba vị Ma quân, đánh cho bọn họ một đòn trở tay không kịp.
Vị trưởng lão canh giữ vốn ít kinh nghiệm giao chiến với ma tộc, đối mặt với Ma quân Dạ Xoa tộc có phần chật vật.
Chu Thanh Hòa thì dùng một đám tinh vân bao phủ phi thuyền, đồng thời phải đối phó với công kích của Thiên ma nữ và La sát nữ, quả thực phân thân thiếu thuật.
Vô số Thiên ma tộc hóa thành hồn vụ vô hình, liên tục oanh kích phi thuyền, tản ra từng đợt âm thanh dâm mỹ.
Phi thuyền đang chao đảo trước cơn sóng dữ. Đám đệ tử còn tỉnh táo trên thuyền kinh hoàng tột độ, vội vàng gia cố trận pháp.
Mộ Dung Thu Chỉ cũng nằm trong số đó, nhìn Mộng Yểm đang thèm thuồng nhìn chằm chằm mình ngoài phi thuyền, nàng cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Lạc Trần không phải đã nói, Hạ Cửu U luôn núp trong tối hay sao?
Nữ nhân kia không phải định mượn đao giết người đấy chứ?
Lần trước trên đường từ Huyền Châu trở về, mình đắc tội nàng ta nặng đến thế sao?
Ngay lúc trận pháp trên phi thuyền sắp bị oanh phá, từng đạo kim hoàn xé rách không trung bay tới.
Những đạo kim hoàn này tản ra kim quang chói lọi, nối liền thành một dải, mạnh mẽ xua tan ma vụ, phóng thẳng về phía La sát nữ.
Mắt Chu Thanh Hòa lập tức sáng rực, vừa kinh ngạc vừa vui mừng kêu lên: "Triệu Thư Tuyết?"
Triệu di khoan thai bước tới, cười tủm tỉm: "Chu Thanh Hòa, ngươi không phải vừa nói Thiên Diễn Tông không giống Huyết Sát Tông chúng ta sao? Sao nay lại thảm hại thế này?"
Chu Thanh Hòa không ngờ mình vừa nói xấu sau lưng người ta đã bị bắt tại trận, lập tức bối rối ngượng ngùng.
Nữ nhân này đúng là hẹp hòi, nhìn qua là biết đã tới từ lâu rồi! "Bớt nói nhảm đi, mau ra tay giúp đỡ!"
Triệu di bất đắc dĩ lắc đầu: "Đây là thái độ cầu xin của ngươi đó hả? Thật khiến người ta khó chịu!"
Nói thì nói vậy, nàng vẫn thôi động đầy trời kim hoàn, chủ động lao vào dây dưa với nữ tử La Sát tộc kia.
Áp lực trên người Chu Thanh Hòa nháy mắt giảm mạnh, vị trưởng lão Thiên Diễn Tông kia cũng tựa như được tiêm máu gà.
Ma tộc vốn đang chiếm ưu thế, nay lại có thêm Triệu di tham chiến, cục diện tức thời biến đổi nghiêng trời lệch đất.
Triệu di thực lực cường hãn, hơn nữa cực kỳ rành rẽ phương thức chiến đấu của ma tộc, chớp mắt đã áp chế La sát nữ.
Chu Thanh Hòa thôi động tinh vân bảo hộ đệ tử, tung ra vô số điểm tinh quang, đánh tan đám ma vật do Thiên ma tộc huyễn hóa thành.
Trút được gánh nặng phòng thủ, nàng lập tức tàn sát ma tộc giữa sân rơi rụng tơi bời, thỉnh thoảng còn rảnh tay tương trợ vị trưởng lão kia.
Cục diện cực kỳ khả quan, Hạ Cửu U cũng hiện thân, thôi động Địa kiếm hóa thành từng đạo kiếm khí, phóng thẳng về phía Mộng Yểm. "Mộng Yểm phải không, ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi!"
Mộng Yểm vừa nhìn thấy Hạ Cửu U liền sợ hãi hồn xiêu phách lạc, cuống cuồng bỏ chạy ra ngoài.
Ba vị Ma quân nhận thấy tình thế bất lợi, nếu tiếp tục giằng co e rằng sẽ rước thêm những người trong ma đạo khác tới.
La sát nữ mang theo ánh mắt không cam lòng liếc Mộ Dung Thu Chỉ một cái, quyết đoán ra lệnh: "Rút!"
Hai người còn lại đành bất lực thở dài, mau chóng dứt khỏi đối thủ, mang theo Mộng Yểm thối lui. "Chạy đi đâu!"
Hạ Cửu U định đuổi theo, nhưng Triệu di lại đưa tay cản lại, thấp giọng khuyên can: "Cùng khấu mạc truy!"
Hạ Cửu U tuy trong lòng không cam nguyện, nhưng cũng biết sức mình không giữ được bọn chúng, đành phải bỏ qua.
Lúc này, Chu Thanh Hòa cùng vị trưởng lão kia bay tới, mang theo vẻ khó hiểu: "Sao các người lại ở đây?"
Triệu di cười tủm tỉm đáp: "Tất nhiên là tới xem Thanh Hòa tiên tử đại triển thần uy rồi!"
"Cút!"
Chu Thanh Hòa đánh mắt nhìn Mộ Dung Thu Chỉ, nghi hoặc hỏi: "Tại sao đột nhiên lại có nhiều ma tộc lẻn vào như vậy?"
Lần này xuất động tới ba vị Ma quân, rõ ràng không phải chuyện tầm thường.
Triệu di lắc đầu: "Ai mà biết được, cái này phải hỏi đệ tử nhà ngươi rồi."
Bốn người hạ cánh xuống, vị trưởng lão kia lên tiếng hỏi: "Mộ Dung sư điệt, ngươi có biết tại sao đám ma tộc này lại muốn bắt ngươi không?"
Mộ Dung Thu Chỉ mang gương mặt mờ mịt đáp: "Đệ tử cũng không rõ, chắc là để giúp tên ma tộc kia đoạt xá đệ tử chăng?"
Vị trưởng lão rầu rĩ: "Tên ma tộc đó rốt cuộc lai lịch thế nào, lại có thể khiến nhiều ma tộc ra mặt vì ả như vậy?"
Triệu di lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Xem ra chúng ta vừa sổng mất một con cá lớn rồi!"
Chu Thanh Hòa thở dài, trầm giọng nói: "Đám ma tộc này tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua, mau cầu viện tông môn, hộ tống nàng ấy tới Thánh Điện."
Vị trưởng lão gật đầu xác nhận, lập tức phát tín hiệu cầu cứu Thiên Diễn Tông. Cả đoàn người tiếp tục hướng về Luân Hồi Thánh Điện mà đi.
Hạ Cửu U nhìn bộ dạng ngây thơ vô tội của Mộ Dung Thu Chỉ, mím chặt môi, nhưng chẳng nói tiếng nào.
Nể mặt tên khốn kia, bản thân cứ nhắm mắt làm ngơ vậy!
Đáng ghét, tại sao mình lại phải bảo vệ hồng nhan tri kỷ cho tên đó cơ chứ?
Ở một diễn biến khác, Lâm Lạc Trần không hề hay biết chuyện này, đang ung dung thưởng lãm mỹ nhân mộc dục từ mọi góc độ không góc chết.
Một lát sau, Tô Vũ Dao bước ra từ dưới nước, nhanh chóng khoác lên lớp khinh sa, núp sau gốc cây mặc y phục.
Lâm Lạc Trần thầm rủa lớp khinh sa và bóng cây thật vướng víu, lại phát hiện y phục Tô Vũ Dao mặc không phải bộ hắn tặng, lòng không khỏi thoáng chút tiếc nuối.
Sư tôn vẫn còn da mặt mỏng quá!
Tô Vũ Dao đâu biết bản thân đã lộ sạch sành sanh, vội vã chỉnh trang y phục rồi bước tới trước mặt hắn.
Thấy hắn vẫn bày ra bộ dạng lão tăng nhập định, nàng có chút bất mãn. Lẽ nào sức quyến rũ của mình kém cỏi đến thế sao?
Tô Vũ Dao ừ một tiếng, nhìn bộ dạng lấm lem bùn đất của hắn, hỏi: "Ngươi có muốn đi tắm một chút không?"
Lâm Lạc Trần gật đầu, nhưng thân hình vẫn ngồi lì tại chỗ, chẳng mảy may động đậy.
Tô Vũ Dao thấy lạ, hỏi: "Sao ngươi không nhúc nhích thế?"
Lâm Lạc Trần cười ngượng nghịu: "Ta phải bình tĩnh một lát đã..."
Tô Vũ Dao sững người một thoáng, ánh mắt vô tình lia xuống dưới, gương mặt phút chốc đỏ bừng, oán trách: "Lưu manh!"
Lâm Lạc Trần mang vẻ mặt vô tội: "Chuyện này sao trách ta được!"
Tô Vũ Dao hừ giọng, xoay người quay lưng lại với hắn, trong lòng lại có chút buồn cười.
Ta còn tưởng ngươi là chính nhân quân tử tọa hoài bất loạn thật cơ đấy! "Ngươi mau đi tắm đi, bẩn chết đi được!"
Lâm Lạc Trần thấy vậy đành lội xuống nước để dập lửa trong lòng.
Tô Vũ Dao đưa lưng về phía hắn, thẹn thùng dặn dò: "Ngươi đừng có làm chuyện gì kỳ quái đấy nhé!"
Lâm Lạc Trần cạn lời: "Ta là loại người đó sao?"
Làm sao hắn có thể bắn súng không bia được, muốn là phải làm súng thật đạn thật cơ!
Tô Vũ Dao dẩu môi, hừ giọng: "Ai mà biết được!"
Lát sau, cả hai đã khoác lên người bộ y phục khô ráo, quay trở lại sơn động.
Tô Vũ Dao tiếp tục ngồi xếp bằng, vận công bức ma khí của tên Ma tôn kia ra ngoài.
Lâm Lạc Trần thấy nàng mồ hôi lạnh toát ròng ròng mà hiệu quả chẳng đáng là bao, liền thăm dò hỏi: "Sư tôn, hay là để ta giúp người nhé!"
Tô Vũ Dao ngạc nhiên: "Ma khí này ta còn hết cách, ngươi có cách sao?"
Lâm Lạc Trần tự tin mỉm cười, chỉ tay lên ấn đường của mình: "Đừng quên, ta có ma nhãn!"
Tô Vũ Dao chần chừ một lát, rồi gật đầu: "Vậy thử xem sao?"
Lâm Lạc Trần bước ra sau lưng nàng, đặt tay lên vai nhưng chợt nhíu mày. "Sư tôn, người đang mặc vũ y, ta không cách nào thi pháp, hay là cởi ra..."
Tô Vũ Dao mặc trên người bảo y thượng hạng, có khả năng miễn nhiễm một phần pháp thuật, cũng đồng nghĩa với việc cản trở Lâm Lạc Trần thi pháp.
Tô Vũ Dao nghe vậy liền ngoái đầu lại nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Lâm Lạc Trần giữ vẻ mặt chân thành, ánh mắt trong veo. "Sư tôn, dị bảo này của ta rất hao tổn linh lực, với thực lực hiện tại không thể duy trì quá lâu, nhiều nhất ba ngày là cạn kiệt."
Tô Vũ Dao ngập ngừng hồi lâu, cảnh cáo: "Ngươi không được làm xằng bậy đâu nhé!"
Lâm Lạc Trần gật đầu lia lịa. Lúc này Tô Vũ Dao mới hất mái tóc dài ra phía trước, chậm rãi kéo lớp vũ y xuống, để lộ ra tấm lưng trần trắng ngần như ngọc.
Tô Vũ Dao cúi gằm mặt nhìn đất, ngượng ngùng nói: "Được rồi..."
Lâm Lạc Trần đặt tay lên lưng nàng. Cảm giác da thịt nhẵn thín mịn màng, tựa như quả trứng gà bóc vỏ, thổi qua là vỡ, khiến tâm thần hắn một phen chao đảo.
Nhưng lý trí nhanh chóng kéo hắn lại. Làm vậy thật, chắc chắn sẽ bị Tô Vũ Dao đánh chết!
Lúc này, toàn thân Tô Vũ Dao cũng căng cứng, thầm than may mắn.
Cũng may lúc nãy mình đi tắm, nếu không với thân thể đầy bùn lầy...
Thấy Lâm Lạc Trần nửa ngày không nhúc nhích, nàng ngượng ngùng hối thúc: "Ngươi còn ngây ra đó làm gì?"
"A? À!"
Lâm Lạc Trần bừng tỉnh, thôi động khí tức của ma nhãn, bắt đầu hấp thu ma khí trên người Tô Vũ Dao.
Đám ma khí đó tức thì giống như chuột thấy mèo, điên cuồng chạy loạn khắp nơi, khiến Tô Vũ Dao không kiềm được mà khẽ rên lên một tiếng. "A... Ưm~"
Lâm Lạc Trần vốn đã tâm phiền ý loạn, nay dở khóc dở cười nói: "Sư tôn, người phát ra âm thanh như vậy..."
"Nhưng... ta nhịn không nổi..."
Tô Vũ Dao đỏ mặt tía tai đáp: "Ngươi đừng để chúng chạy lung tung... Tss~"
Lâm Lạc Trần bất lực: "Ta cũng đâu có cách nào khác, người phối hợp dồn chúng lại một chỗ đi!"
Tô Vũ Dao ừ một tiếng: "Như vầy phải không?"
"Không đúng, người ép chặt quá rồi..."
"Ngươi nhẹ tay một chút!"
...
Lâm Lạc Trần đành phải cắn răng kiềm nén dục hỏa trong lòng, chầm chậm hấp thu ma khí, mang vẻ mặt sống không bằng chết.
Ai oán thay, đây là thứ nhục hình gì vậy?
Nhưng bù lại, ma nhãn phát huy tác dụng rõ rệt. Đa số ma khí đã bị hút đi, phần còn sót lại liền co rúm trốn vào những góc khuất.
Lâm Lạc Trần cũng đã mệt lử, đành bỏ cuộc: "Phần còn lại để ngày mai tiếp tục nhé?"
Tô Vũ Dao mặt đỏ bừng, thở hồng hộc gật đầu. Giờ phút này nàng mồ hôi nhễ nhại, tỏa hương thơm ngát, quả thực làm người ta miên man bất định.
Lâm Lạc Trần thấy vậy, kìm lòng không đậu ôm chầm lấy nàng. "Sư tôn~"
Tô Vũ Dao ngây người một thoáng mới hoàn hồn, vội vàng đẩy hắn ra, căng thẳng túm chặt cổ áo. "Tiểu tử thối, ngươi làm cái gì vậy?"
Lâm Lạc Trần ấp úng, cười gượng gạo: "Ta trong lúc nhất thời tình nan tự cấm..."
Tô Vũ Dao túm lấy y phục, mặt đỏ bừng thẹn thùng mắng: "Tiểu tử thối, ta là sư tôn của ngươi!"
Lâm Lạc Trần dở khóc dở cười: "Sư tôn, người rõ ràng nhớ rõ chuyện trong mộng, tại sao lại..."
"Không nhớ gì hết!"
Tô Vũ Dao sống chết không chịu nhận. Lâm Lạc Trần đành bất đắc dĩ thở dài. "Không nhớ thì thôi vậy, ta đợi ngày người nhớ ra..."
Tô Vũ Dao nhìn vẻ mặt thất vọng của hắn, hiếm hoi không lên tiếng phản bác.
Nàng dùng giọng điệu một câu hai nghĩa: "Bây giờ ngươi không nên nghĩ mấy chuyện nhi nữ tình trường này, mau chóng nâng cao thực lực mới là quan trọng!"
Lâm Lạc Trần chăm chú nhìn nàng, hỏi: "Sư tôn, đợi khi ta đủ mạnh, là có thể giúp người khôi phục trí nhớ đúng không?"
"Cũng chưa chắc..."
Tô Vũ Dao khẽ lắc đầu. Đúng lúc Lâm Lạc Trần đang hụt hẫng, hắn lại nghe thấy thanh âm nhỏ như muỗi kêu của nàng cất lên: "Biết đâu có ngày, tự ta sẽ nhớ lại thì sao?"
Chẳng qua là hiện tại nàng chưa thể tiếp nhận sự thật, cũng không muốn Lâm Lạc Trần nghĩ nàng là loại nữ nhân ham hư vinh dựa dẫm kẻ mạnh. "Thật sao?"
Lâm Lạc Trần tức khắc mừng rỡ ôm chầm lấy nàng, hôn đánh chụt một cái lên má nàng. "Ta biết ngay sư tôn là người tốt nhất mà!"
Tô Vũ Dao bị đánh lén, lập tức đỏ bừng cả mặt, tức giận mắng: "Tiểu tử thối, ngươi lại được nước lấn tới rồi!"
Tô Vũ Dao rượt Lâm Lạc Trần chạy trối chết quanh sơn động. Lâm Lạc Trần ôm đầu tháo chạy như chuột, lại chẳng dám chạy ra khỏi phạm vi. "Hiểu lầm, sư tôn, ta chỉ là vui sướng đến quên mất hình tượng..."
"Ta đánh chết cái đồ khi sư diệt tổ nhà ngươi, suốt ngày chỉ biết ức hiếp ta!"
...
Một lát sau, Tô Vũ Dao đột nhiên cảm thấy gió lùa lạnh ngắt, lúc này mới phát hiện mình vẫn chưa cài vạt áo, tức phát khóc.
Tên tiểu tử này đúng là đáng ghét, chuyện như vậy mà cũng không chịu nhắc nhở một tiếng!
Kiếp trước mình nợ tên này sao, bằng không tại sao đụng tới hắn là hết cách thế này?
Nàng mặc kệ Lâm Lạc Trần, giận dỗi trốn vào góc tường tự kỷ.
Lâm Lạc Trần dỗ dành đủ đường nhưng vô dụng, đành phải chờ nàng tự nguôi giận.
Được cái Tô Vũ Dao giận nhanh mà quên cũng nhanh, chưa bao giờ để bụng qua đêm...
Lâm Lạc Trần cũng tĩnh tâm điều tức. Hắn lo lắng cho tình hình Mộ Dung Thu Chỉ nên lập tức Tố Nguyên qua đó, phát hiện nàng đang được bảo hộ vô cùng nghiêm ngặt. "Thu Chỉ, chuyện gì đã xảy ra?"
Mộ Dung Thu Chỉ vội vàng đáp lại trong lòng: "Lạc Trần, ma tộc tập kích..."
Lâm Lạc Trần lúc này mới hay ma tộc vậy mà đồng thời đánh lén hai bên, chỉ là bên chỗ Mộ Dung Thu Chỉ rõ ràng nhân thủ đông đảo hơn hẳn.
Hắn thực sự không ngờ ma tộc lại coi trọng Mộ Dung Thu Chỉ đến thế, chỉ tính riêng Ma quân đã tới mấy vị.
Thảo nào có thể thần không biết quỷ không hay cứu Mộng Yểm từ tay Huyết Sát Tông. Đội hình này quả thực quá cường hãn!
Nếu bọn chúng không chia binh làm hai đường, e rằng bản thân hắn cũng phải chịu thiệt.
Trong cái rủi có cái may, Mộ Dung Thu Chỉ vẫn bình an vô sự. Hắn dẫu gặp đôi chút trắc trở nhưng cũng đã an toàn thoát thân.
Thế nhưng Lâm Lạc Trần suy nghĩ mãi vẫn không ra, tại sao ma tộc lại muốn lùng bắt hắn.
Mộ Dung Thu Chỉ là Nữ đế ma tộc, còn thân phận của hắn đâu có lý nào bị lộ?
Chẳng lẽ vì con ma nhãn trên trán hắn, hay do hắn cản trở Mộ Dung Thu Chỉ giác tỉnh?