Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 404: Thiên Đô Dị Biến



Nửa tháng sau, rốt cuộc Lâm Lạc Trần cũng về tới cương thổ Thương Vương triều.

Trải qua nửa tháng tĩnh dưỡng, thương tích trên người hắn cũng bình phục được bảy tám phần.

Tốc độ của con Thiết Sí Bức kia cũng không tính là chậm, sở dĩ hắn về trễ như vậy, là do sự phản phệ của 'Thiên Mệnh Tại Ngã'.

Đoàn người dăm ba hôm lại gặp họa từ trên trời rơi xuống, ngay cả con Thiết Sí Bức kia cũng có lúc bất thần phát điên, suýt chút nữa giật điện chết Lâm Lạc Trần.

Lâm Lạc Trần suốt dọc đường xúi quẩy bám theo, đi lại nơm nớp lo sợ, nào dám bước nửa bước vào hư không nữa?

Chẳng những thế, ngay cả lúc hắn thân mật với U Liên và Bạch Vi cũng thường xuyên bị gián đoạn, làm hắn tức đến nổ phổi.

Quả thực là ức hiếp người quá đáng!

Tuy vậy Lâm Lạc Trần vẫn hấp thu được kha khá ma khí của U Liên, trong cái rủi có cái may, đột phá lên Kim Đan chín tầng.

Còn U Liên cũng bắt đầu dần dà thích nghi, tiến độ tu luyện tiến triển cực nhanh, dường như chỉ còn là chuyện sớm muộn.

Lâm Lạc Trần đã "gồng mình" sẵn sàng rồi, chỉ chờ xui xẻo tan biến, là có thể nước chảy thành sông.

Lúc này, nhóm Huyền Dận đã về Thương Vương triều được vài ngày, đám người Lâm Lạc Trần vẫn chưa "xuất quan", những người khác cũng chẳng dám làm phiền.

Suy cho cùng Tôn thượng đang hừng hực khí thế, bận rộn cày cấy, bọn họ sao dám vào phá bĩnh?

Hôm nay, Ký Phong đang ngái ngủ trong Thương Vương triều bỗng nhiên bật phắt dậy, sải cánh bay vút lên bầu trời.

Giữa lúc mọi người còn đang ngơ ngác không hiểu mô tê gì, Ký Phong rất nhanh đã đáp xuống, đám Lâm Lạc Trần từ trong đại điện bước ra.

Huyền Dận nghe tin, vội vàng ra nghênh đón, trên mặt ngập tràn vẻ vui mừng lẫn... những vết cào cấu.

"Tôn thượng, cuối cùng ngài cũng xuất quan rồi!"

Lâm Lạc Trần nhìn những vệt cào cấu dọc ngang trên mặt Huyền Dận, khóe miệng không khỏi co giật.

"Ngươi đây là... đánh nhau với nương tử à?"

Nhóm Hắc Liên đứng cạnh không nhịn được cười, ai nấy đều bưng miệng cười tủm tỉm, chỉ có Huyền Thư là hơi tỏ vẻ không vui.

Huyền Dận cười khan đáp: "Tôn thượng, chuyện này kể ra dài lắm, ngài đi theo ta sẽ rõ!"

Lâm Lạc Trần mù tịt, theo bước Huyền Dận tiến sâu vào vương cung, bước vào một gian điện phụ.

Khi nhìn thấy một nữ tử Tu La bị trói gô như đòn bánh tét, miệng vẫn không ngừng xì xì với mấy người, hắn ngẩn tò te.

"Ơ kìa Huyền Dận, ngươi lại mê cái gu này à?"

U Liên thì ngạc nhiên thốt lên: "La Tĩnh?"

Lâm Lạc Trần lập tức bừng tỉnh, khóe miệng giật giật: "Đây sẽ không phải là công chúa Tu La chứ?"

U Liên gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, đây là Thất công chúa của Tu La tộc, La Tĩnh. Sao cô ta lại ở đây?"

Huyền Dận đành bó tay thuật lại ngọn nguồn sự việc, khiến Lâm Lạc Trần vừa kinh ngạc vừa tò mò.

Lẽ nào La Tĩnh này mới chính là nương tử tương lai của Huyền Dận?

Hay là nói, đây là sự bù đắp của thiên đạo sau khi mình lỡ tay bắn nát La Na?

Lâm Lạc Trần không thể nghĩ thông, nhưng hắn thừa biết Huyền Dận kiểu gì cũng phải cưới vị công chúa Tu La này!

Huyền Dận lúc này vẫn chưa hề hay biết, đang thầm mừng vì rốt cuộc đã thoát khỏi bể khổ, suýt chút nữa rơi lệ vì sung sướng.

Có quỷ mới biết hơn chục ngày qua hắn đã sống sót thế nào, ngày nào cũng bị La Tĩnh cắn xé cào cấu, vết thương cũ chưa lành đã hằn thêm vết mới.

Đám quan viên trong triều và dân chúng trong thành nhìn thấy hắn bộ dạng này, lời đồn thổi bay tứ tung, có kẻ kháo nhau hắn sợ vợ bị phi tần đánh, có kẻ còn đồn hắn có sở thích biến thái.

Huyền Dận lại không dám làm bại lộ sự tồn tại của La Tĩnh, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, có miệng mà không thể phân trần, giờ phút này như trút được gánh nặng.

"Tôn thượng, nay thương tích của nàng ta đã hồi phục được bảy tám phần, nhưng trước sau vẫn điên điên khùng khùng, ta cũng chẳng biết tính sao!"

Lâm Lạc Trần nhìn La Tĩnh đang phát điên phát cuồng, tiến lên điểm một ngón tay vào giữa mày nàng ta, phát hiện thức hải của nàng ta hoàn toàn rối bời.

Dường như có kẻ nào đó dùng sức mạnh khổng lồ đập nát ký ức của nàng ta, lại còn quấy nhiễu thần hồn, mới dẫn đến cớ sự này.

La Tĩnh dẫu có yếu ớt thì vẫn là một Ma Tôn, Lâm Lạc Trần cũng không nắm chắc có thể chữa khỏi cho nàng, hơn nữa cũng chẳng có lý do gì phải làm vậy.

Hắn quyết đoán sắm vai kẻ phủi tay đứng nhìn, hờ hững nói: "Ta cũng chẳng biết phải giải quyết thế nào, cứ đợi U Sát bệ hạ định đoạt vậy."

"Huyền Dận, nữ tử này là do ngươi đem về, trước khi U Sát bệ hạ giá lâm, giao cho ngươi toàn quyền chăm sóc!"

Huyền Dận như hóa đá toàn tập, cảm thấy nhân sinh mịt mờ, thậm chí còn chưa kịp phản ứng với thông tin U Sát Ma Đế sắp sửa ghé thăm.

"Vâng... Tôn thượng!"

Lâm Lạc Trần nhìn bộ dạng hồn siêu phách lạc của hắn, không khỏi mỉm cười.

Huynh đệ, ta chỉ giúp ngươi được tới đây thôi!

Hắn báo cho Huyền Dận tin tức U Sát Ma Đế có thể sẽ đến, bảo hắn chuẩn bị sẵn sàng, rồi cùng U Liên và Bạch Vi lên đường về Thiên Đô Sơn.

Mọi bề ở Thiên Đô Sơn vẫn bình an vô sự, Lâm Lạc Trần mang theo vận đen chưa tan hết, cũng không dám tùy tiện đi lại.

Hắn bế quan kiểm kê lại chiến lợi phẩm, ngạc nhiên phát hiện lần này giúp nhân tộc, lại thu hoạch được không ít thiên đạo ban ân.

Theo cái đà này, chờ tới khi mình phong vương, cung cấp chỗ che mưa chắn gió cho nhân tộc, Thanh Liên và hai con cá chép gấm hẳn là sẽ tích lũy đủ sức mạnh.

Nghĩ đến việc sắp phải rời đi, Lâm Lạc Trần chợt nhớ tới biểu hiện kỳ quái của Thiên Đô Ma Tôn, trong lòng vẫn canh cánh một nỗi lo.

Hắn đem thân xác của Thiên Đô Ma Tôn ra, một lần nữa cẩn thận kiểm tra, nhưng vẫn chẳng phát hiện ra manh mối gì.

Thức hải của Thiên Đô Ma Tôn chết lặng như tờ, không có chút gợn sóng thần hồn nào, thân xác lại càng không thể chết thêm được nữa.

"Linh Âm, cái xác này thật sự không có vấn đề gì chứ?"

Khúc Linh Âm thấy hắn thận trọng như vậy, cũng hóa thành một bóng huyết ảnh xuất hiện bên cạnh, đưa tay kiểm tra tình trạng của Thiên Đô Ma Tôn.

Lâm Lạc Trần dở khóc dở cười, sau khi nắm được Thiên Huyễn Thần Huyết, Khúc Linh Âm thậm chí không cần hắn đồng ý đã có thể tùy thời hiện hình rồi.

May mà thần hồn của nàng vẫn ở trong thức hải của hắn, bị Thanh Liên trấn áp, nếu không Lâm Lạc Trần còn sợ có ngày nàng chuồn mất!

Thần hồn của Khúc Linh Âm mạnh hơn hắn rất nhiều, lúc này sắc mặt bỗng nhiên khẽ động, nhíu mày.

"Quả thực có chút vấn đề, trong thức hải của hắn dường như có thứ gì đó, nhưng không tìm được khởi nguồn!"

Lâm Lạc Trần nghe vậy liền quả quyết triển khai Tố Nguyên, muốn thông qua nhân quả để xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra trên người Thiên Đô Ma Tôn.

Cùng với Tố Nguyên được khởi động, hắn nhìn thấy những đường chỉ nhân quả trên người Thiên Đô Ma Tôn, và kinh ngạc phát hiện ra một luồng nhân quả vô cùng dị thường.

Giữa vô vàn những sợi nhân quả gần như đã lụi tàn xám xịt của Thiên Đô Ma Tôn, lại có một sợi đang kết nối thẳng vào thức hải của hắn.

Lâm Lạc Trần men theo sợi nhân quả này lần tìm, lớn tiếng quát: "Cái thứ quái quỷ gì đó, lăn ra đây!"

Lời vừa dứt, thức hải vốn dĩ tĩnh lặng như mặt nước giếng của Thiên Đô Ma Tôn đột nhiên lóe lên vô số đốm sáng, bắt đầu tụ tập lại.

Thiên Đô Ma Tôn từ trước đến nay vẫn luôn nhắm nghiền hai mắt đột nhiên mở bừng mắt, trong đáy mắt ánh lên tia sát ý, vung quyền nện thẳng về phía Lâm Lạc Trần.

"Cẩn thận!"

Khúc Linh Âm kiều quát một tiếng, hỏa tốc ngưng tụ một tấm khiên máu che chắn trước người Lâm Lạc Trần.

Và Lâm Lạc Trần gần như đồng thời kích hoạt Càn Khôn Giới, một mặt thuẫn màu xanh biếc hiện ra.

Cùng với tiếng răng rắc, hai mặt thuẫn vỡ vụn gần như cùng một lúc, Lâm Lạc Trần bị một sức mạnh to lớn hất văng đi.

Hắn đập mạnh vào vách đá của mật thất, hộc ra một búng máu, không kìm được chửi thề một tiếng.

Mình mới mượn có năm ngày khí vận mà thôi, thế mà xui xẻo đeo bám mười mấy ngày rồi, vay nặng lãi cũng không đến mức cắt cổ như thế này chứ!

Trách thì trách vậy, Lâm Lạc Trần ngay lập tức bò dậy, thôi động cấm chế của mình được cài cắm trong cơ thể Thiên Đô Ma Tôn.

Thiên Đô Ma Tôn đang định bồi thêm một kích kết liễu lập tức cứng đờ, sau đó giãy giụa kịch liệt, tựa hồ đang cố sức phá vỡ trói buộc.

Đột nhiên, hắn gầm lên một tiếng, giậm chân một cái, dựa vào bản năng húc vỡ cấm chế và trần nhà của mật thất, vọt thẳng lên trời.

Cấm chế của Lâm Lạc Trần tuy không bị phá vỡ, nhưng cũng phải chịu lực phản chấn, khí huyết trong người cuộn trào.

Hắn không màng được gì hơn, đôi huyết dực bung rộng, dọc theo lỗ thủng bám riết theo.

"U Liên!"

Dù có hơi nhọ, nhưng Lâm Lạc Trần trong tình huống không sử dụng ma nhãn, quả thực không phải là đối thủ của con rối này.

May mắn thay U Liên đã nghe thấy động tĩnh từ trước, đã chạy tới ứng cứu, vút bay đuổi kịp hắn.

"Chuyện gì thế?"

Lâm Lạc Trần vội vã đáp: "Con rối của ta hình như bị thứ quái dị gì đó chui vào rồi, mau đuổi theo!"

U Liên gật đầu, kéo tay Lâm Lạc Trần, bám sát theo đuôi Thiên Đô Ma Tôn lao đi vun vút.

Giữa sân, đám đông Ma tộc đều mắt chữ O mồm chữ A, chẳng biết có biến cố gì xảy ra.

Bạch Vi căn bản đuổi không kịp hai người, chỉ đành lui về ban lệnh cấm khẩu đối với bầy yêu ma ở Thiên Đô Sơn.

Một diễn biến khác, Thiên Đô Ma Tôn và U Liên vút bay trên nền trời, xé gió vun vút.

Lẽ ra mà nói, U Liên đường đường là một Ma Quân, Thiên Đô thời kỳ toàn thịnh cũng chẳng phải đối thủ của nàng, huống hồ nay đã biến thành một cái xác không hồn.

Thế nhưng Thiên Đô Ma Tôn lúc này dường như đang sinh ra một loại cộng hưởng kỳ dị nào đó với đất trời, tốc độ ngày một tăng vọt.

U Liên nhất thời nửa khắc cũng không theo kịp hắn, mà đòn tấn công thần hồn của nàng giáng lên Thiên Đô Ma Tôn lại hoàn toàn vô hiệu.

Đúng lúc Thiên Đô Ma Tôn phải bay vượt qua một con sông lớn khiến tốc độ giảm đi đôi chút, hai người kéo gần lại khoảng cách, thì tình cờ có một vệt sáng chói lóa từ phía trước lao tới.

Lâm Lạc Trần vội vàng hét lớn: "Lão ca, bắt lấy hắn!"

Tịch Diệt Ma Thần nhìn Thiên Đô Ma Tôn đang vùn vụt bay tới, theo phản xạ phẩy tay một cái, lập tức nện Thiên Đô Ma Tôn ngã nhào xuống.

Ầm một tiếng, cả con sông lớn như nổ tung, dòng nước bị cắt ngang tức thì, Thiên Đô Ma Tôn cắm thẳng xuống tận đáy sông.

Tịch Diệt Ma Thần gãi gãi đầu, con trâu này... hình như gặp ở đâu rồi thì phải?

Lão nhìn Lâm Lạc Trần đang bay tới, hiếu kỳ hỏi: "Thiên Đô lão đệ, thứ quái quỷ gì đây?"

Lâm Lạc Trần lúng túng đáp: "Lão ca, đây là phân thân ta luyện chế, chưa kiểm soát tốt nên bị xổng mất!"

Lúc này dòng sông chảy lại, Thiên Đô Ma Tôn bèo nhèo trồi lên từ dưới nước, trôi lờ đờ theo dòng hệt như một con heo chết.

Xương cốt toàn thân hắn đã bị một cú đập tiện tay kia bẻ gãy, dù cho vẫn còn vương chút ma lực, cũng hết đường trốn chạy.

Lâm Lạc Trần vội vã tiến lên kiểm tra, phát hiện trong cơ thể Thiên Đô Ma Tôn vậy mà lại có một tàn hồn kỳ lạ nương náu.

Tàn hồn này thấy hắn tới gần, liền tan rã, toan chui lại vào trong thức hải để ẩn nấp.

Nhưng đóa Thanh Liên trong thức hải của Lâm Lạc Trần bỗng đong đưa dữ dội, một cỗ khí tức khủng khiếp xuyên qua thần thức của Lâm Lạc Trần tỏa ra.

Đám tàn hồn vốn đã bị Tịch Diệt Ma Thần đả thương nặng nề kia tức thì ngoan ngoãn như cún, bị thần thức của Lâm Lạc Trần cuộn chặt lấy.

Lâm Lạc Trần thầm nghĩ vẫn phải nhờ tới Thanh Liên, trị tàn hồn quả thật bách phát bách trúng, nắm chắc phần thắng!

Hắn vận dụng Bàn Tay Vận Mệnh, muốn truy tìm ngọn nguồn của cỗ tàn hồn này, lại bắt gặp được một vài mảnh vỡ ký ức của Vu tộc.

Lâm Lạc Trần bỗng chốc ngơ ngác, Thiên Đô Ma Tôn lại là người của Vu tộc sao?

Nhưng rất nhanh hắn đã tỉnh ngộ, đây là tàn hồn của Đại Vu Vu tộc, Chúc Nham!

Gã này sau khi tự bạo, không hiểu vì lý do gì, mà tàn hồn lại bị thể xác của Thiên Đô Ma Tôn thu nạp.

Mà hắn thân là Vu Chúc, một tia tàn hồn cực kỳ yếu ớt này lại vẫn mang theo ý thức bản năng, lẩn trốn đi.

Nếu Lâm Lạc Trần không phát hiện ra, qua một thời gian nữa, hắn e là sẽ khống chế thân xác của Thiên Đô Ma Tôn để tái sinh.

Dù sao đối với loại tàn hồn như hắn, cơ thể của Thiên Đô Ma Tôn chính là bình chứa lý tưởng nhất để đoạt xá.

Lâm Lạc Trần nhốt gọn tàn hồn này lại, thở phào nhẹ nhõm nhìn về phía Tịch Diệt Ma Thần và U Liên.

"Không sao rồi, chúng ta về thôi!"

Tịch Diệt Ma Thần lúc này ngắm nghía Thiên Đô Ma Tôn một chập, rốt cuộc cũng nhận ra.

Đây chẳng phải là cái đầu trâu mình nhìn thấy lần cuối trước khi bị đâm mù mắt sao?

Tảng đá đè nặng trong lòng lão cuối cùng cũng rơi xuống, thôi được rồi, xem ra đúng là lão đệ thật!

Tịch Diệt Ma Thần ừ một tiếng, tiếp tục giả câm giả điếc, cùng Lâm Lạc Trần bay về hướng Thiên Đô Sơn.

Trên đường đi, Lâm Lạc Trần tò mò hỏi: "Lão ca, sao huynh lại đến muộn hơn đệ?"

Tịch Diệt Ma Thần cười hì hì đánh trống lảng: "Ta chẳng phải đi dạo quanh quẩn, nên mất chút thời gian sao?"

Chuyến đi này lòng lão ngổn ngang trăm bề, tâm tư vướng bận, vừa đi vừa nghỉ, đâm ra lại chậm chân hơn Lâm Lạc Trần.

Ba người thoáng chốc đã về lại Thiên Đô Sơn, thấy họ an toàn trở về, Bạch Vi thở phào nhẹ nhõm.

"Mọi người không sao chứ, Diệt Tích đại ca, sao huynh lại tới đây?"

Tịch Diệt Ma Thần cười ha hả đáp: "Ta chẳng phải là thèm rượu quá, muốn tới xin chút rượu uống sao? Làm phiền đệ muội rồi!"

"Không phiền không phiền, hoan nghênh còn không kịp ấy chứ, đệ muội đi chuẩn bị chút đồ nhắm cho các huynh đây!"

Bạch Vi tươi cười chào hỏi, chủ động lui xuống chuẩn bị thức ăn, dẫu sao Tịch Diệt Ma Thần vốn nổi danh là người sành ăn uống.

Lát sau, bốn người Lâm Lạc Trần bày tiệc trên đỉnh núi, bắt đầu nướng thịt uống rượu.

Tịch Diệt Ma Thần nhìn U Liên mang đầy vẻ tâm sự, không nhịn được lên tiếng trêu chọc vài câu.

"U Liên muội tử sao trông có vẻ không được vui, mạc phi là chê lão ca tới quấy rầy hai người sao?"

U Liên bừng tỉnh, cười nói: "Diệt Tích đại ca nói gì vậy, huynh tới được, muội mừng còn không kịp nữa là!"

Nàng không rõ mục đích chuyến đi này của Tịch Diệt Ma Thần, hiện giờ có tật giật mình, chỉ e lão đột ngột trở mặt.

Tịch Diệt Ma Thần cười lớn đáp: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt, uống rượu, ăn thịt!"

Mọi bề của lão vẫn diễn ra như thường nhật, Lâm Lạc Trần vốn nơm nớp lo sợ cũng vứt bỏ sự dè dặt, cùng lão sảng khoái nâng ly nhâm nhi.

U Liên thấy vậy cũng trút được gánh nặng, cứ ngỡ Tịch Diệt Ma Thần không biết gì, bắt đầu chuyện trò vui vẻ với lão.

Bạch Vi không rõ thân phận của Tịch Diệt Ma Thần, lại càng không có gánh nặng tâm lý gì.

Bầu không khí giữa sân vô cùng đầm ấm, cũng coi như là một buổi tiệc vui vẻ của chủ và khách.

Rượu quá ba tuần, Tịch Diệt Ma Thần đã no nê rượu thịt, bất giác xoa xoa chiếc bụng thỏa mãn.

"Rượu ngon thịt ngọt, có ba năm bằng hữu kề bên, những tháng ngày này quả thực là ung dung tự tại!"

Bạch Vi mỉm cười nói: "Đại ca thích là được, sau này có thể thường xuyên ghé Thiên Đô Sơn làm khách, rượu ngon thịt ngọt đãi ngộ đầy đủ!"

Tịch Diệt Ma Thần bật cười sảng khoái: "Đệ muội thật sảng khoái, ta mời muội một ly!"

Bạch Vi phóng khoáng cạn ly, nhưng men rượu bốc lên, gương mặt thanh tú bất giác ửng hồng.

Lâm Lạc Trần cười bảo với nàng và U Liên: "Hai nàng về nghỉ ngơi trước đi? Ta cùng Diệt Tích đại ca nói thêm vài lời."

U Liên có chút lo âu, gượng gạo cười nói: "Diệt Tích đại ca, vậy muội về nghỉ ngơi trước, huynh chớ có ăn hiếp Thiên Đô nhà muội nhé."

Tịch Diệt Ma Thần cười phá lên: "Làm sao có chuyện đó, lão muội cứ yên tâm!"

U Liên bấy giờ mới an lòng, dìu Bạch Vi đang chuếnh choáng men say cùng nhau rời đi.

Giữa sân chỉ còn lại hai người Lâm Lạc Trần, Tịch Diệt Ma Thần vỗ vỗ vai Lâm Lạc Trần.

"Lão đệ, sao lại nhăn nhó thế kia, có chuyện gì muộn phiền à?"

Lâm Lạc Trần gật gật đầu, thành thật nói: "Lão ca, thật ra ma nhãn của huynh đang ở chỗ đệ..."

Động tác nâng ly của Tịch Diệt Ma Thần khựng lại, ngay sau đó bất lực đưa tay vuốt trán, buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Ây da, lão đệ... đệ cớ sao lại nói ra, cứ như vậy mãi chẳng tốt sao?"

"Đệ cứ coi như không biết ta là Tịch Diệt Ma Thần, ta cũng coi như không biết chuyện này, mọi người nước giếng không phạm nước sông..."