Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 398: Quỷ Khốc Hiệp



Sau một lúc, Lâm Lạc Trần ôm chặt U Liên đang trong cơn thẹn quá hóa giận, rốt cuộc cũng làm cho nàng đang xấu hổ muốn độn thổ yên tĩnh lại.

Nghĩ tới việc mình lại có thể thốt ra những lời lẽ như thế trước mặt tình địch, U Liên thẹn đến mức không chốn dung thân, mặt đỏ bừng như muốn bốc khói.

Bạch Vi tràn đầy khó tin nhìn U Liên, chợt nhận ra mình đã phát hiện ra một bí mật động trời.

Vị Ma Quân mang theo đứa con này, vậy mà vẫn là... vẹn nguyên chi thân?

Vậy... đứa bé từ đâu chui ra?

Bất quá, vô luận chân tướng ra sao, ánh mắt nàng nhìn U Liên bất giác đã dịu dàng đi rất nhiều.

Xem ra nàng ấy cũng chẳng phải loại ma nữ lẳng lơ đa tình gì, đúng là một nữ mị ma... tốt bụng!

Lâm Lạc Trần ghim chặt U Liên vẫn còn đang bốc khói, cố nhịn cười, nhanh chóng đánh trống lảng.

"U Liên, nàng có thể phá vỡ không gian không?"

Ở thời kỳ thượng cổ, quy tắc thiên đạo hoàn chỉnh, không gian kiên cố, ngoại trừ những khu vực đặc thù như Hỗn Độn Huyết Hải, bằng không muốn phá nát hư không là chuyện vô cùng gian nan.

Hắn đơn phương độc mã bổ ra thì có chút quá sức, nhưng nếu có thêm sức mạnh của U Liên trợ giúp thì sẽ đơn giản hơn rất nhiều.

U Sát Ma Đế tinh thông không gian chi đạo, mang danh phận em gái gã, U Liên hẳn cũng am hiểu đôi chút chứ?

Hơn nữa, U Liên nói không chừng còn có thể liên lạc được với U Sát Ma Đế.

Việc này nếu chỉ dựa vào một mình hắn chắc chắn sẽ hỏng bét, bắt buộc phải kéo thêm bức bình phong ngoại viện vững chãi là đại cữu ca này vào.

U Liên cuộn tròn trong ngực hắn, thì thầm:

"Chàng hỏi chuyện này làm gì?"

"Nhất tộc La Sát nữ chúng ta vốn dĩ không rành không gian chi đạo, ta nhiều nhất chỉ có thể miễn cưỡng chẻ ra một khe hở không gian mà thôi."

Tên này lẽ nào cảm thấy ta làm hắn mất mặt quá, muốn bảo ta xé rách không gian tìm thế giới khác mà chui xuống sao?

Lâm Lạc Trần lại gật đầu:

"Có thể chẻ ra khe hở là đủ rồi! U Liên, vừa rồi bên ngoài tai vách mạch rừng, ta chưa nói thật."

"Thật ra ta có cách tìm được Linh nữ của Vu tộc, chúng ta cùng nhau đuổi theo bọn chúng, ngăn cản kế hoạch của Vu tộc!"

Nghe là chuyện chính sự, U Liên lập tức đè xuống nỗi ngượng ngùng trong lòng, kinh hỉ nói:

"Chàng thật sự có thể tìm được bọn họ?"

Lâm Lạc Trần ừ một tiếng nói:

"Tuyệt đối không sai, nhưng việc này nhất định phải giữ bí mật, tuyệt không thể để người ngoài biết được thủ đoạn này của ta!"

U Liên gật đầu lia lịa nói:

"Được, vậy chúng ta khi nào thì khởi hành? Còn kịp không?"

Lâm Lạc Trần tự tin mỉm cười:

"Yên tâm đi, còn kịp! Bất quá trước đó, ta phải giải quyết chút chuyện đã."

U Liên không hiểu sự tình ra sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Lâm Lạc Trần tìm tới chỗ chôn giấu Thiên Đô Ma Tôn, xác nhận bốn phía không có ai dòm ngó, ma khí quanh thân liền cuồn cuộn trào ra.

Trong làn ma vụ bốc lên, mặt đất từ từ nhô cao, thân hình cao lớn của Thiên Đô Ma Tôn phá đất chui lên.

Lâm Lạc Trần phát hiện thi khí của Thiên Đô Ma Tôn so với trước kia lại càng thêm đậm đặc, thoang thoảng còn bắt được một tia chấn động thần hồn cực kỳ mong manh.

Nhưng khi hắn ngưng thần đi sâu vào dò xét, lại chẳng cảm ứng được gì nữa.

Hiện tại thời gian cấp bách, Lâm Lạc Trần cũng không kịp đào sâu tìm tòi, vung tay thu Thiên Đô Ma Tôn vào trong nhẫn trữ vật.

Hắn tạm thời buông lõng tâm tình, dẫu sao vật sống không thể nào bỏ vào nhẫn trữ vật được.

Chẳng lẽ chỉ là ảo giác của mình?

Lâm Lạc Trần không dám lơ là cảnh giác, quyết định sau này sẽ cẩn thận kiểm tra kỹ càng lại một phen, đỡ để mai sau xảy ra sai sót lại hối hận không kịp!

Lâm Lạc Trần mau chóng quay lại, nhóm người bắt đầu bay ngược về, tụ họp cùng đám người Huyền Dận.

Trên đường đi, Bạch Vi khó hiểu hỏi:

"Phu quân, vì sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý?"

Lâm Lạc Trần sợ nàng sẽ áy náy trong lòng, không đem sự thật nói ra, chỉ mỉm cười nhẹ.

"Thiếp chỉ cảm thấy đại chiến Ma Vu chưa chắc đã đánh lên, muốn đổ thêm dầu vào lửa thôi!"

Bạch Vi ồ một tiếng, lo lắng nói:

"Vậy chàng phải cẩn thận hơn một chút!"

Lâm Lạc Trần bật cười nói:

"Nàng cũng phải đi cùng, không có nàng ở bên, ta làm sao tìm được bọn chúng."

Hắn thực sự không an tâm để Bạch Vi ở lại một mình, sợ nàng âm kém dương sai bị Vu tộc tìm ra.

Huống chi, không có Trí Châu nắm chắc của Bạch Vi, hắn căn bản không tìm thấy bóng dáng nhóm Vân Ẩn ở xó xỉnh nào.

Thôi bỏ đi! Trong ngực ôm muội, chiến lực gấp bội! Trái ôm phải ấp, đạp nát tất thảy!

Bạch Vi nghe vậy, không hoảng mà vui, trịnh trọng gật đầu, trên mặt nở rộ một nụ cười rạng rỡ.

"Được!"

Nàng không sợ cùng Lâm Lạc Trần sinh tử có nhau, chỉ sợ bản thân trở thành gánh nặng của hắn, không giúp được gì.

Sau khi hội hợp cùng đám người Huyền Dận, Lâm Lạc Trần lấy cớ bế quan, căn dặn bọn họ không được quấy rầy nhóm người mình.

Có Ký Phong cùng vợ chồng Huyền Minh là ba vị cao thủ đẳng cấp Ma Tôn hộ tống, lộ trình trở về của đội ngũ nhân tộc hẳn là bình an vô sự.

Lâm Lạc Trần dẫn theo U Liên và Bạch Vi tiến vào một gian mật thất, hành động này trực tiếp làm Hắc Liên bên ngoài ngây như phỗng.

Cái này... sau màn đại bị đồng miên (ngủ chung một chăn), tình cảm đột nhiên trở nên tốt như vậy sao?

Không phản kháng nữa, cũng không đánh nhau nữa?

Tên nhóc này quả nhiên giỏi việc giao tiếp... E rằng có sở trường gì đặc biệt chăng?

Lâm Lạc Trần nào biết bản thân vô tình bộc lộ ra thực lực chân chính, lúc này đang ở trong mật thất căng thẳng bố trí.

Hắn đặt Thiên Đô Ma Tôn ở giữa mật thất, sau đó tay trái ôm Bạch Vi, tay phải bế U Liên, tế ra Thiên Vận Bàn.

"Giúp ta kích hoạt vật này!"

U Liên và Bạch Vi không dám trễ nải, lập tức vận chuyển lực lượng, truyền ma khí cùng linh lực tinh thuần vào trong Thiên Vận Bàn.

Nương theo một trận không gian chấn động cường liệt, ba người nháy mắt biến mất khỏi mật thất.

Ký Phong am hiểu không gian thuật pháp lờ mờ nhận ra động tĩnh, nhưng lại vô cùng thông minh chọn cách giả câm giả điếc.

Nói nhiều sai nhiều, lỡ mồm một cái, bị hầm thành nồi canh rồng!

Bên kia, Lâm Lạc Trần ôm hai nữ tử xuất hiện cách đó trăm dặm.

U Liên và Bạch Vi tò mò đảo mắt nhìn quanh, đối với công hiệu của Thiên Vận Bàn này cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Khúc Linh Âm dở khóc dở cười nói:

"Ngươi sẽ không định dựa vào thứ này nhích từng chút một qua đó chứ? Vậy thì nhích đến năm nào tháng nào?"

"Đương nhiên là không!"

Lâm Lạc Trần cất Thiên Vận Bàn đi, thần sắc uy nghiêm, thấp giọng quát:

"Thiên mệnh, tại ngã!"

Sát na, vô hình khí vận bốn phía hệt như nghe theo tiếng gọi, điên cuồng hội tụ về phía hắn.

Khí vận trên người Lâm Lạc Trần dùng tốc độ mắt thường cũng thấy được điên cuồng bành trướng, quanh người hắn phảng phất khoác lên một tầng kim sắc hỏa diễm đang bốc cháy.

"U Liên, giúp ta chẻ ra không gian!"

U Liên không mảy may do dự, kiều quát một tiếng, La Sát song nhận trong tay hàn quang bạo phát, nhắm thẳng phía trước hung hăng chém xuống!

"Xoẹt ——!"

Không gian hệt như tấm lụa bị xé toạc, một đợt sóng không gian rung động bất ổn lan tràn ra.

"Tịch Diệt Thần Quang!"

Tịch Diệt Ma Nhãn giữa trán Lâm Lạc Trần đột ngột mở trừng, một luồng kim sắc thần quang phóng ra, chiếu rọi lên không gian rung động.

Kim sắc thần quang cùng không gian chi lực va chạm nảy lửa, ngạnh sinh sinh xé ra một khe hở không gian đủ để đi xuyên qua!

"Đi!"

Lâm Lạc Trần siết chặt hai nữ tử, không do dự đâm sầm vào trong hư không, làm Bạch Vi hoảng hồn giật thót.

Giây tiếp theo, hai con cá chép gấm một đỏ một xanh từ người Lâm Lạc Trần nhảy vọt ra, bơi lượn lờ xung quanh ba người.

Chúng tỏa ra thứ ánh sáng dịu êm che chở cho ba người, đồng thời không ngừng đập nát hư không, dọn đường mở lối.

U Liên đối với chuyện này đã sớm không thấy làm lạ, nhưng Bạch Vi lại là lần đầu tiên trải qua, không khỏi tò mò đánh giá những khung cảnh hư không kỳ ảo đầy màu sắc.

"Phu quân, chúng ta cứ như vậy là có thể tìm được bọn họ sao?"

Lâm Lạc Trần ừ một tiếng, dưới tình huống bình thường, cửa ra hư không mà hai con cá chép gấm dọn ra là hoàn toàn ngẫu nhiên.

Bởi vậy hắn mới khởi động Thiên Mệnh Tại Ngã, cộng thêm sợi dây nhân quả tương liên giữa Bạch Vi và bức tượng Vu Thần, hy vọng có thể cưỡng chế điều chỉnh phương hướng.

Một lần xuyên toa chưa đủ, thì làm thêm mấy lần, kiểu gì cũng có thể áp sát bức tượng Vu Thần kia.

Hai canh giờ sau, ba người từ trong một khe hở không gian lảo đảo ngã văng ra.

Lâm Lạc Trần đứng vững thân hình, tay trái theo thói quen nắm lấy nỗi nhục nhã tột cùng kia, khởi động Tố Nguyên thần thông, cảm ứng cự ly đến bức tượng Vu Thần.

"Có tác dụng rồi!"

Lần xuyên toa này, lại trực tiếp vượt qua đoạn đường mà bình thường phải mất ròng rã hai ngày mới đi hết!

Lâm Lạc Trần mở mắt, tinh thần phấn chấn nói:

"Tiếp tục!"

U Liên nãy giờ vẫn đang xoắn xuýt vụ hắn 'Bên trọng bên khinh' hoàn hồn trở lại, vội vàng tiếp tục chém nứt không gian, ba người lại dấn thân vào trong dòng loạn lưu hư không.

Cứ như thế, ba người liên tục xuyên qua xuyên lại giữa hiện thực và loạn lưu hư không.

Đa phần thời gian, bọn họ đều hướng về nhóm Vân Ẩn mà tiến gần, chỉ có một hai lần xảy ra sự cố nam viên bắc triệt (đi ngược hướng).

Việc này làm cho nhóm người Vân Ẩn ở đầu bên kia lại mờ mịt không thôi, bức tượng Vu Thần này sao cứ nhấp nháy liên hồi vậy?

Lẽ nào hỏng rồi?

Lúc này nhân số bên bọn họ lại hao hụt nghiêm trọng, Vân Ẩn lại cắt cử thêm mấy người bay về các phương hướng khác nhau giương đông kích tây, ý đồ tung hỏa mù.

Bên cạnh Vân Ẩn chỉ còn sót lại hai gã Vu tộc, một gã trong số đó ngập ngừng nói:

"Vân Ẩn đại nhân, thần tượng liên tục dị động, có phải là Vu Thần đang hiển linh cảnh báo cho chúng ta không?"

Vân Ẩn nghe vậy, ánh mắt bừng sáng, gật gù nói:

"Có lý! Xem ra, truy binh Ma tộc cách chúng ta không xa nữa."

Hắn đối với chuyện này cũng chẳng mấy bất ngờ, dẫu đã phái đám Chúc Nham đi dẫn dụ truy binh, nhưng vẫn còn cơ man những cường giả khác rượt theo hướng các quan ải.

Chỉ là bọn chúng không dám chắc chắn lộ tuyến cụ thể của phe mình, đành phải phân tán lực lượng tử thủ ở các hướng, phân thân thiếu thuật.

Mà Vân Ẩn đã truyền tin về Vu tộc, khẩn cầu phái thêm những Vu Vương khác tới nghênh đón.

Chỉ cần trong lúc vượt ải không bị nhiều vị Ma Đế cùng lúc bao vây, hắn hoàn toàn tự tin có thể bình an rút lui.

Nghĩ tới đây, khóe miệng Vân Ẩn hơi vểnh lên, đem Linh nữ nguyên vẹn mang về, đây chính là một đại công lao.

Lần này Cộng Công bộ của mình cuối cùng cũng có thể nở mày nở mặt rồi!

Lâm Lạc Trần đối với những toan tính của Vân Ẩn nào có hay biết, vẫn đang liên tục xuyên toa hư không, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách.

Một ngày trôi qua, khi ba người một lần nữa xé rách không gian chui ra.

Lâm Lạc Trần tái khởi Tố Nguyên cảm nhận, phát hiện ra khoảng cách giữa bọn họ và nhóm Vân Ẩn đã không tới ngàn dặm!

Mà nhóm Vân Ẩn đang bằng vào tốc độ cực nhanh hướng về phía bọn họ bay tới —— Hắn thế mà lại chạy vượt lên trước cả Vân Ẩn!

Lâm Lạc Trần vội vàng cản U Liên đang định vung lưỡi đao bổ đôi không gian lần nữa:

"Đủ rồi!"

Lại dời đi thêm lần nữa, lỡ như trực tiếp giao hàng tận cửa, lù lù hiện ra ngay trước mặt Vân Ẩn thì biết làm sao?

Lâm Lạc Trần đảo mắt nhìn quanh, chỉ thấy bầu trời bị một lớp hắc vụ dày đặc bao phủ.

Bốn bề hắc vụ lượn lờ, loáng thoáng còn văng vẳng những tiếng quỷ khóc sói gào, tựa hồ có cuồng phong rít gào.

Hắn tò mò lên tiếng hỏi:

"Đây là đâu vậy?"

U Liên cẩn thận quan sát cửa hẻm núi có cuồng phong gào thét nằm giữa quần sơn phía xa, nhíu mày lá liễu.

"Chỗ này hình như là... Quỷ Khốc Hiệp, là một trong những thông đạo thường đi nhất để tiến vào lãnh địa Vu tộc!"

"Nơi này quanh năm chướng khí độc hại mịt mù, kéo dài vạn dặm, độc tính cực kỳ kịch liệt, ngay cả Ma Quân cũng không thể chống đỡ lâu!"

"Chỉ có độc nhất một con đường Quỷ Khốc Hiệp xuyên thủng qua đây là quanh năm cuồng phong rít gào, có thể thổi tan độc chướng, miễn cưỡng qua lại được."

"Bất quá nơi này có Ma Đế trấn thủ, hơn nữa hẻm núi chật hẹp, không tiện cho Vu tộc hành động, theo lý mà nói bọn chúng không thể nào đi đường này mới đúng a?"

Lâm Lạc Trần nghe thế, hai mắt tức thì sáng rỡ, giỏi lắm! Lại dám đi ngược lẽ thường!

La Na bất quá chỉ có tu vi Ma Quân, lại bị cấm chế ma nguyên, đám Vân Ẩn nếu muốn qua lại, nhất định phải luồn qua hẻm núi.

Hắn vội vàng gạn hỏi U Liên:

"Nàng có cách nào liên lạc với anh trai nàng không?"

Chiếc ma giác nhỏ trên trán U Liên nhô ra, nhắm mắt cảm ứng một chút, rồi bất đắc dĩ lắc đầu.

"Ta không cảm nhận được khí tức của đại ca, huynh ấy có lẽ không đi về hướng này."

Lâm Lạc Trần hết cách nói:

"Được rồi, xem ra chỉ đành tự ta ra tay thôi!"

Lời còn chưa dứt, tay phải của hắn đã chuẩn xác nắm lấy khối ôn hương nhuyễn ngọc sừng sững trước ngực U Liên.

Tuy rằng giữa hai người đã từng có những va chạm thân mật hơn, nhưng ngay trước mặt Bạch Vi, mặt U Liên vẫn đỏ bừng lên một mảnh.

Đúng là người so với người tức chết người, hàng so với hàng đành vứt đi, hắn đồng thời dùng cả hai tay nắm lấy, liệu có...

Lâm Lạc Trần nào thấu được tâm tư nữ tử này, cũng chẳng có thời gian đi cảm nhận sự khác biệt tế nhị giữa hai tay.

Tay nắm Trí Châu, hắn không chút chần chừ thi triển Tố Nguyên thần thông lên người U Liên!

Ngoại trừ sợi nhân quả tuyến của riêng hắn, hắn còn nhìn thấy hai luồng nhân quả ti tuyến khá lớn và tráng kiện.

Hắn ngập ngừng một thoáng, chọn lấy luồng nhân quả ít hơn một chút.

Theo lẽ thường, quan hệ giữa U Liên và U Minh hẳn là thân thiết hơn mới đúng!

Men theo luồng nhân quả tuyến ít ỏi kia tố nguyên đi qua, Lâm Lạc Trần quả nhiên nhìn thấy U Sát Ma Đế đang xé gió lao nhanh trong hư không.

Đại cữu ca, xem ra trong lòng em gái ngươi, ngươi vẫn thua con gái ngươi rồi a!

Lúc này U Sát Ma Đế đang bay về một hướng khác, nhưng cách Quỷ Khốc Hiệp không tính là quá xa xôi, ước chừng mấy vạn dặm.

Lúc này gã hình như nhận ra có người nhòm ngó, đang cảnh giác nhìn ngó xung quanh, trên mặt mang theo vẻ kinh nghi bất định.

Liên tiếp thi triển Tố Nguyên nhiều lần, Lâm Lạc Trần cũng sắp không gồng nổi nữa, vội vàng mở miệng hô:

"Đại cữu ca, là ta đây!"

U Sát Ma Đế sững sờ, kinh ngạc hỏi:

"Thiên Đô?"

Lâm Lạc Trần giục giã:

"Là ta! Ta tìm được tung tích Vu tộc rồi, bọn chúng đang hướng về phía Quỷ Khốc Hiệp, ngươi mau tới đây!"

U Sát Ma Đế bán tín bán nghi:

"Ngươi thật sự là Thiên Đô sao?"

Lâm Lạc Trần nhất thời không biết chứng minh thân phận kiểu gì, dứt khoát tung tuyệt chiêu.

"Ta và U Liên hiện tại đều đang ở Quỷ Khốc Hiệp, ngươi mau lại đây!"

"Mẹ kiếp nhà ngươi!"

U Sát Ma Đế chửi thề một tiếng, thân hình trên không trung vạch ra một đường cong sắc lẹm, chớp mắt chuyển hướng nhằm phía Quỷ Khốc Hiệp mà điên cuồng lao tới.

"Thằng nhãi thối tha! Ta chẳng phải bảo ngươi và U Liên ở yên tại Tu Di Sơn sao? Ngươi đưa muội ấy tới nơi nguy hiểm như vậy làm cái gì?"

Lâm Lạc Trần ấp úng đáp:

"Đại cữu ca, nói ra thì dài dòng lắm, ngươi cứ qua đây mau lên!"

Hắn nói dứt câu, quyết đoán ngắt đứt liên hệ Tố Nguyên.

Còn U Sát Ma Đế thì vừa lớn tiếng chửi rủa, vừa bắt đầu xuyên qua không gian bạt mạng chạy tới.

Lâm Lạc Trần tuy không chứng kiến tận mắt, nhưng cũng đoán được phần nào, không khỏi thấp thỏm nhìn sang U Liên.

"U Liên, lát nữa nếu anh trai nàng ra tay đánh ta, nàng nhất định phải cản lại nhé."

U Liên phụt cười, kiều hừ một tiếng nói:

"Ta sẽ giúp anh ta đánh ngươi!"

Lâm Lạc Trần cười khổ vô phương, ôm theo hai nữ tử, hỏa tốc bay về hướng hùng quan đồ sộ xa xa.

Hắn không ký thác toàn bộ hy vọng lên người U Sát Ma Đế, dẫu sao nước xa không cứu được lửa gần.

Nhóm Vân Ẩn nhiều nhất chỉ còn một khắc nữa là sẽ đặt chân tới đây, hắn bắt buộc phải nghĩ cách kéo dài thời gian.

Đúng là phong thủy luân lưu chuyển, không ngờ trước kia luôn bị người ta cản đường, lần này lại tới lượt mình đi chặn đầu kẻ khác.

U Liên tò mò hỏi:

"Chúng ta đến đây làm gì?"

Lâm Lạc Trần giọng trầm mặc:

"Đi nhắc nhở Ma tộc trấn thủ nơi này, cường địch đột kích!"

U Liên khẽ cau mày nói:

"Nhưng mà... chúng ta khua môi múa mép không bằng không cớ, bọn họ sẽ tin sao?"

Lâm Lạc Trần cười hắc hắc, ngông cuồng nói:

"Bằng chứng? Ta chính là bằng chứng!"

Hắn ngước nhìn dãy núi độc khí mù mịt, cao ngất tầng mây phương xa, trực tiếp phóng người vút lên không, Tịch Diệt Ma Nhãn giữa trán lại một lần nữa hung hăng trợn trừng!

"Phá!"

Một luồng kim sắc quang trụ to lớn vô ngần, ẩn chứa khí tức hủy diệt, tựa như thanh kình thiên cự côn (gậy khổng lồ chống trời), ngang tàng quét ngang giữa quần sơn.

Ầm ầm ầm!

Nơi kim quang đi qua, quần sơn phảng phất như bị châm ngòi, nổ tung liên hoàn chấn động đất trời.

Dãy núi rung chuyển kịch liệt, đá núi sạt lở ầm ầm, năng lượng loạn lưu càn quét!

Đòn đánh đột ngột này, nháy mắt khiến cho toàn bộ Quỷ Khốc Hiệp náo động, vô số Ma tộc bay lên!

Một đạo khí tức Ma Đế vô song bá đạo lập tức từ giữa quần sơn đâm rách bầu trời, kèm theo một tiếng rống giận dữ.

"Là kẻ nào to gan dám tập kích Quỷ Khốc Hiệp của ta?"

Thế nhưng, bốn bề tĩnh mịch như tờ, kẻ đến sau khi tung ra một đòn, khí tức nháy mắt tiêu thất không lưu lại một tia dấu vết.

Ngay khi vị Ma Đế trấn thủ này còn đang kinh nghi bất định, khu vực hẻm núi giáp ranh với phía Vu tộc, đột nhiên phát hỏa hàng loạt những tín hiệu hỏa diễm khổng lồ!

Ý nghĩa của ám hiệu đó, khiến sắc mặt gã tức thì đại biến!

Có ba vị cường giả cấp bậc Vu Vương, đang cưỡng ép xông vào Quỷ Khốc Hiệp!

Vu tộc xâm lấn!