Chẳng mấy chốc, Tô Vũ Dao hấp thu xong toàn bộ ân huệ thiên địa ban tặng, phi thân nhẹ nhàng đáp xuống đất, kích động ôm chầm lấy Thúy Âm chân nhân. "Sư tôn, con thành công rồi!"
Gương mặt Thúy Âm chân nhân cũng khó che giấu nét cười, song lại nghiêm mặt giáo huấn nàng: "Dao nhi, công pháp của con là chuyện gì đây?"
Ánh mắt Tô Vũ Dao lóe lên, ấp úng đáp: "Cái này... là môn công pháp thượng cổ mà con phụ tu..."
Nàng dẫu sao cũng là thánh nữ Thi Âm Tông, nhưng công pháp tu luyện chủ yếu lại chẳng phải chính thống "Thi Điển" của bổn môn, chuyện này thực sự khó ăn khó nói. Thúy Âm chân nhân khẽ chau mày: "Khẩu quyết này con lấy từ đâu ra?"
Tô Vũ Dao vô thức liếc nhìn Lâm Lạc Trần một cái, lúng túng đáp: "Là... là ngẫu nhiên có được trong lúc đi trộm mộ trước kia."
Thúy Âm chân nhân chỉ cần nhìn ánh mắt nàng, liền biết tỏng nha đầu này không nói thật. Xem ra công pháp này tám chín phần mười không tránh khỏi quan hệ với tên nhãi kia. "Sao con không sớm nói với vi sư?"
Tô Vũ Dao lè lưỡi, giọng mang theo chút nũng nịu: "Con chẳng phải sợ ngài mắng con sao..."
Thúy Âm chân nhân trừng nàng một cái, vẻ mặt hận thiết bất thành cương (hận sắt không thể thành thép), hung dữ nói: "Nếu không nể mặt con đã lớn thế này rồi, vi sư thực sự muốn treo con lên đánh cho một trận!"
Thúy Âm chân nhân hừ lạnh, nắm lấy cổ tay Tô Vũ Dao, một đạo linh lực tinh thuần dò xét tiến vào. Thăm dò một phen, tâm tình bà nháy mắt nặng trĩu. Nha đầu này thể phách đích xác tiến bộ thần tốc, nhưng khí huyết trong cơ thể lại dị thường thâm hụt. "Nha đầu con, chỉ toàn biết làm bậy làm bạ! Cơ thể suy nhược nhường này, làm sao chống đỡ nổi công pháp bá đạo đến vậy?"
"Thập Nhị Thần Sát Chân Quyết" vốn là bí pháp luyện thể đỉnh cấp, nhưng Tô Vũ Dao trước giờ chưa từng chuyên tâm luyện thể. Thân thể nàng căn bản không gánh nổi nguồn sức mạnh khổng lồ vồ vập đến, việc nàng miễn cưỡng động dụng mấy loại tổ vu pháp tướng ban nãy lại càng như dậu đổ bìm leo. Vận hành công pháp cần có năng lượng chèo chống, một khi căn cơ thể phách không đủ, liền chỉ có thể thiêu đốt khí huyết bản thân. Đó là nguyên do khiến nàng lâm vào tình trạng ngoài mạnh trong yếu suy nhược như hiện tại.
Lúc trước Tô Vũ Dao không thi triển toàn lực vận hành công pháp, Thúy Âm chân nhân chưa phát giác được gì, chỉ cho rằng thể chất nàng thiên nhược. Nay mới ngộ ra, đây rành rành là do thể phách chạy không kịp tiến độ công pháp, bị cưỡng ép đào rỗng huyết khí!
Thúy Âm chân nhân vừa tức vừa vội gắt: "Nếu đã lựa chọn phụ tu môn công pháp này, con phải ngoan ngoãn đàng hoàng mà luyện thể!"
Tô Vũ Dao ậm ừ miễn cưỡng cằn nhằn: "Sư tôn, con không muốn luyện tới mức toàn thân cơ bắp cuồn cuộn..."
Thúy Âm chân nhân suýt nữa bị nghẹn vì câu này, bật lại mắng: "Thế nào, muốn chừa lại chút thịt mềm cho con cái à?"
Tô Vũ Dao lúng túng cùng cực, nàng nào nghĩ được xa xôi vậy, chỉ đơn thuần cảm thấy hình bóng cơ bắp cuồn cuộn quá mức xấu xí. Thúy Âm chân nhân sao không hiểu đứa học trò này của mình, lười biếng thì thôi, lại cực kỳ chuộng cái đẹp. Nàng trước kia từng chê bai hình thái pháp tướng xấu xí, sống chết cũng không chịu thi triển. "Con đừng suy tư vớ vẩn, luyện thể chưa hẳn sẽ biến thành một gã tu sĩ cơ bắp vạm vỡ, nói không chừng..."
Thúy Âm chân nhân sâu xa liếc nhìn bộ ngực của nàng một cái, trêu ghẹo nói: "Còn có thể giúp con to thêm chút nữa."
Tô Vũ Dao mặt đỏ rần, sẵng giọng: "Sư tôn~ Người ta cũng đâu có nhỏ!" Tuy miệng nói vậy, nhưng câu này thật sự đâm trúng tim đen nàng. Rốt cuộc ở trong mộng, nàng đã bị Hạ Cửu U lôi chuyện này ra móc mỉa hết ngoài sáng lại vào trong tối không ít lần. Nếu thực sự có thể lớn thêm chút... thì luyện thể dường như cũng không phải không thể cân nhắc?
Đúng lúc này, quần trưởng lão cùng đồng môn cũng nhao nhao túm tụm lại, liên thanh chúc mừng Tô Vũ Dao. "Chúc mừng Thánh nữ bách xích can đầu càng tiến thêm một bước, thành công đột phá Động Hư cảnh!" "Thi Âm Tông ta lại thêm một vị tu sĩ Động Hư, quả là đại hạnh của tông môn a!" ...
Tô Vũ Dao ngậm cười từng người hồi lễ, chỉ là khi đến phiên Khương Lệ, thái độ của nàng rõ ràng lạnh nhạt hơn hẳn vài phần. Chuyện này khiến Khương Lệ thấy trong lòng rất không phải vị, đặc biệt nhìn thấy cảnh Lâm Lạc Trần và Tô Vũ Dao tâm đầu ý hợp, càng khiến hắn ghen ghét muốn bốc hỏa. Tên nhãi này, đáng chết ngàn vạn lần a!
Lâm Lạc Trần cười trêu chọc nàng: "Chúc mừng sư tôn đột phá, sau này đệ tử cuối cùng cũng có chỗ dựa dẫm rồi."
Thấy hắn không nhắc tới chuyện công pháp, Tô Vũ Dao thở phào nhẹ nhõm, ưỡn ngực kiêu ngạo. Nàng liếc nhìn Khương Lệ, ý tại ngôn ngoại nói: "Yên tâm đi, về sau vi sư bảo kê ngươi, kẻ nào dám khi dễ ngươi, sư tôn thay ngươi đánh tơi bời bọn chúng!"
Nhìn dáng vẻ vui vầy hạnh phúc của hai thầy trò, Thúy Âm chân nhân mỉm cười gật gật đầu. Bà có chút bịn rịn rút Thi Kiếm ra, đưa tay lau sạch ấn ký của mình lưu lại trên đó, trịnh trọng trao cho Tô Vũ Dao. "Nha đầu, con đã bước vào hàng ngũ Động Hư, thanh Thi Kiếm này, nay chính thức truyền lại cho con."
Tô Vũ Dao ngây ngốc nhìn thanh Thi Kiếm mộng mị cầu mong đã lâu, đôi mắt phượng lập tức sáng rỡ, cuống cuồng dùng cả hai tay nghênh tiếp. "Tạ ơn sư tôn!"
Việc chấp chưởng Thi Kiếm không chỉ chứng minh nàng đã nhận được sự tán thành của Thúy Âm chân nhân, mà còn đại diện cho việc nàng chính thức trở thành thánh nữ Thi Âm Tông, có thể tự do độc lập hành sự. Nàng mặt mày hớn hở nói: "Nay ta đã đột phá Động Hư, lại được ban cho Thi Kiếm, phen này không ai ngăn được ta rồi! Chờ ta hoàn toàn nắm giữ Thi Kiếm, nhất định phải từng người từng người tới cửa bái phỏng, rửa sạch mối nhục trước kia, cho lũ đó biết tay ta!"
Lâm Lạc Trần đứng bên cạnh tặc lưỡi thầm kêu khổ, Thúy Âm chân nhân cùng chư vị trưởng lão cũng dở khóc dở cười. Nha đầu này vừa mới đột phá đã nung nấu ý muốn đánh lộn, quả nhiên là một cuồng nhân hiếu chiến.
Tuy nhiên, "Hoành đồ đại chí" của Tô Vũ Dao chưa kịp thai nghén đã chết yểu. Thúy Âm chân nhân vặn lỗ tai nàng, giận dữ nói: "Con đừng hòng đi đâu hết, ngoan ngoãn bế quan củng cố cảnh giới cho ta."
Hiện giờ thể phách Tô Vũ Dao căn bản không đỡ nổi "Thập Nhị Thần Sát Chân Quyết", huyết khí thâm hụt trầm trọng, cứ tiếp tục sẽ làm ảnh hưởng tới đạo cơ mất. Song song đó, Thúy Âm chân nhân cũng cần kiểm tra thật cẩn thận U Minh Thánh Thể nàng vừa lột xác được, để đảm bảo không để lại mầm tai họa. Tô Vũ Dao toan phản kháng, nhưng Thúy Âm chân nhân tung chiêu sát thủ: "Tiểu nha đầu, chẳng lẽ con muốn biến thành cái xác khô da bọc xương giống như sư công của con sao?"
Trong đầu Tô Vũ Dao tức khắc hiện ra hình ảnh gầy trơ xương của Triệu Thủ Nhân, rùng mình một cái. Cộng thêm việc nàng sợ Lâm Lạc Trần hỏi thăm chuyện công pháp, chỉ có thể ngoan ngoãn chấp thuận đi bế quan. Trước khi đóng cửa bế quan, nàng còn không quên kích hoạt đại trận phòng ngự quanh Thúy Vân Phong, hiển nhiên là đề phòng Lâm Lạc Trần chuồn mất.
Lâm Lạc Trần dở khóc dở cười, mình thế này là bị "Cấm túc" rồi? Cơ mà hắn cũng chẳng bận tâm lắm, hai ngày kế tiếp, hắn rúc ở Thúy Vân Phong bồi Diệp Du Thanh hàn huyên tâm sự. Đồng thời, Lâm Lạc Trần mượn Tố Nguyên thần thông, xác nhận Mộ Dung Thu Chỉ đã bình an bước vào Thiên Diễn Tông. Hắn cùng Mộ Dung Thu Chỉ câu được câu không nói chuyện đôi chút, báo cho nàng biết mình sắp phải bế quan một thời gian, dặn nàng phải cẩn thận chiếu cố bản thân. Mộ Dung Thu Chỉ ngoan ngoãn ừ một tiếng, nàng cũng vừa hay muốn bế quan tu luyện, tóm gọn lại mọi thu hoạch.
Tới đây, Lâm Lạc Trần cuối cùng cũng trút được gánh nặng, danh chính ngôn thuận chuẩn bị bế quan. Nghe tin hắn sắp bế quan, Diệp Du Thanh trong lòng rầu rĩ không nỡ, nhưng cũng không nói lời thừa thải. Lâm Lạc Trần báo với nàng, nếu có sự tình có thể tìm Thúy Âm chân nhân ra mặt. Cũng có thể qua tay Thúy Âm chân nhân, rước đám tùy tùng cùng Thiên Vân Phong Hoa đi vào tông môn an trí. Diệp Du Thanh gật đầu nhận lời, hạ quyết tâm đợi Lâm Lạc Trần bế quan xong, nàng cũng phải tranh thủ tu luyện, cấp tốc đột phá.
Nàng không muốn chỉ làm bình hoa di động, càng không muốn trở thành cục nợ của người khác, hay là dựa vào kẻ khác mà sống sót cả đời. Cho dù Lâm Lạc Trần đối đãi nàng tốt đến đâu, nhưng những gì tận mắt chứng kiến trong thâm cung đã dạy nàng không bao giờ nên ỷ lại hoàn toàn vào một người. Nàng đã chứng kiến quá nhiều phi tần vì nhan sắc tàn phai mà thất sủng, rơi vào kết cục bi thảm ở lãnh cung. Nay có cơ may đặt chân vào tiên tông bề thế như Thi Âm Tông, nàng tự nhiên nắm chặt vận hội này, như khát cầu nước uống mà học hỏi mọi thức.
Thiên phú của Diệp Du Thanh vốn chẳng hề yếu kém, lại được Trương công công truyền dạy chân truyền, thứ nàng thiếu chỉ là tài nguyên cùng cơ duyên. Nay khi Lâm Lạc Trần đã bù đắp cho nàng những nhược điểm ấy, tự nhiên giống như hổ thêm cánh, tiến độ thần tốc.
Lâm Lạc Trần quay trở lại động phủ, mang lên mặt nạ, thay một bộ trang phục của thời Thượng Cổ, khoác thêm áo choàng đơn giản che giấu tung tích. Hắn thả xuống đủ lượng thiên tài địa bảo cho Thử Thử, căn dặn vài câu. Thử Thử đối với chuyện này đã chẳng còn lạ lẫm, nhìn phong thái của tiểu chủ nhân, rành rành là lại muốn đi tìm mỹ nhân kim ốc tàng kiều rồi. Lần nào về cũng ngửi thấy đủ loại mùi hương lạ trên người hắn, mà còn đâu chỉ một loại! Thôi thì, tiểu chủ nhân không mang mình theo, mình đành cặm cụi ở nhà trông nhà, chờ hắn quay lại vậy.
Lâm Lạc Trần tất nhiên không lường được tiếng lòng oán hờn của tiểu gia hỏa này. Hắn thi triển kiếm khí lưu hình, lưu lại một đạo kiếm khí phân thân tung hỏa mù, tiếp đến kích hoạt trận pháp đã được sắp xếp từ sớm. Chiếu theo lời Khúc Linh Âm, khi Thiên Vận Bàn tiến hành dịch chuyển không gian, năng lượng ba động cực kỳ mờ mịt. Có thêm một lớp màn che của động phủ cùng đại trận Thúy Vân Phong, chắn chắn sẽ không tạo ra bất cứ sự chú ý nào.
Chỉnh đốn mọi việc xong xuôi, Lâm Lạc Trần không chần chừ thêm nữa, dứt khoát tế lên Thiên Vận Bàn, kích hoạt Tụ Linh Trận. Linh thạch chất cao như núi xung quanh thoắt cái bị hút cạn linh khí, biến thành bột mịn. Cùng lúc đó không gian hơi lay động, hình bóng Lâm Lạc Trần hư không tiêu thất khỏi động phủ.
Lúc phục hồi tinh thần, hắn đã thấy mình đứng bên ngoài Thi Âm Tông. Lâm Lạc Trần cười khẩy —— Kiểu này cũng hay, đỡ phải nhọc công nghĩ cách trốn ra. Hắn dùng Tố Nguyên dò xét Thử Thử, biết rõ sự biến mất của mình chẳng ai phát hiện ra, bấy giờ mới an tâm dời bước.
Lâm Lạc Trần đi đến phường thị gần nhất, khuân nguyên một đống đồ đem làm quà cho Bạch Vi. Nha đầu đó mê mẩn mấy món kỳ lạ nơi này, đặc biệt là y phục pháp bào kiểu dáng mới nhất. Hắn cũng không quên mang theo vài bình rượu ngon, bởi biết đâu trở về lần này đụng mặt Tịch Diệt đại ca cùng Xích Phong. Mang hai bầu rượu ngon bái phỏng bọn họ, nghĩ hẳn sẽ vừa ý. Sắm sửa mọi thứ đầy đủ, nhưng Thanh Liên chưa khôi phục hoàn toàn, Lâm Lạc Trần đành lưu lại thêm hai ngày. Hắn tranh thủ xử lý đám tạp vật chưa cần dùng đến, hóa giá lấy linh thạch phòng hờ bất trắc.
...
Cùng lúc đó, Vân Sơ Tễ rốt cuộc cũng trở về đến Thiên Diễn Tông. Nàng đem mọi chuyện trên đường đi biên soạn lại thành sách, giao lên tận tay sư tôn Chu Thanh Hòa. Chu Thanh Hòa giở qua quyển ghi chép trong tay, không khỏi dở khóc dở cười, bất lực lắc lắc đầu. "Sơ Tễ, con cứ thế khoanh tay đứng nhìn cả chặng đường sao?"
Vân Sơ Tễ ngượng ngùng bảo: "Đệ tử nào phải nhắm mắt làm ngơ, cũng có tương trợ đó chứ..."
Vân Sơ Tễ giọng yếu ớt: "Chẳng lẽ không được? Không lẽ tông môn lại thật sự muốn con giết nàng ấy?"
Chu Thanh Hòa nhìn nàng với đôi mắt đầy hứng thú, tò mò hỏi: "Vậy cớ sao con lại không ra tay?"
Vân Sơ Tễ u ám thở dài: "Đệ tử cùng nàng ấy không thù không oán... Không ra tay được."
Chu Thanh Hòa cất bước ra cửa sổ, trông về bóng núi chìm trong sương mờ phương xa, nở nụ cười bất đắc dĩ. "Chúng ta là ma đạo đấy. Ngay cả là đồng môn, lỡ như chướng mắt chắn đường, cũng phải nhổ tận gốc rễ, có gì mà không ra tay được?"
Vân Sơ Tễ cúi gằm mặt đáp: "Nhưng đệ tử cảm thấy... Sư tôn, thật ra ngài cũng không mong muốn con hành động, có đúng không?"
Chu Thanh Hòa kinh ngạc ngoái đầu nhìn nàng, ngạc nhiên hỏi: "Dựa vào đâu mà con nói vậy?"
Vân Sơ Tễ ngước mắt, trong mắt ánh lên tia xảo quyệt, đắc ý nói: "Sư tôn hiểu rõ bản tính của con, lúc xuất hành cũng không căn dặn gì thêm, như vậy chẳng phải ngầm đồng ý cho con tuân theo bổn tâm sao? Con nương theo ý mình, không từng can thiệp, chẳng phải đây cũng là kết cục viên mãn mà sư tôn và chư vị trưởng lão đều thấy vui vẻ sao?"
Chu Thanh Hòa ngạc nhiên nhìn nàng, dở khóc dở cười bảo: "Vậy con hãy kể ta nghe tại sao đi?"
Vân Sơ Tễ ôm cầm tính sẵn trong ngực, cười đáp: "Nếu con đoán không sai, chắc do Mặc Tuyết Thánh Hậu nhỉ?"
Lần này Chu Thanh Hòa thực sự kinh ngạc, không nhịn được cười, đành bó tay lắc đầu. "Ta xem thường con rồi, nha đầu này, thường ngày thấy con lười biếng, hóa ra cũng thông minh gớm! Con nói trúng rồi đấy, các trưởng lão đặc biệt muốn thử thách tâm tính của con, nên mới sắp xếp cho con đi chuyến này. Phen này con làm rất tốt, nếu con thực sự tước đi mạng của Mộ Dung Thu Chỉ, mới là đại rắc rối. Năm đó một Mặc Tuyết, đã làm Lục Đạo Tông kinh hồn táng đởm, lo sợ thánh hậu đời tiếp theo lại xuất hiện một nhân vật tương tự. Tài năng tất nhiên quan trọng, nhưng dễ bề khống chế mới là cốt tủy, không ai muốn đào tạo ra một Mặc Tuyết thứ hai."
Vân Sơ Tễ cười tươi như hoa: "Nói thế nghĩa là đệ tử đoán chuẩn rồi!"
Chu Thanh Hòa nhìn nụ cười xán lạn ấy, thần sắc lại chất chứa phức tạp. Ai biết được, quyết định của Vân Sơ Tễ là thật sự nghe theo bản tâm, hay chỉ là đơn thuần tính toán đường lui an toàn tối thượng phù hợp với mong muốn của tông môn? Câu trả lời này, có lẽ chỉ bản thân nàng mới nắm rõ. Tuy nhiên, bất luận thế nào, Vân Sơ Tễ ải này xem như an toàn vượt qua.
Trái ngược với nàng, e rằng chính là vị Hạ Cửu U của Huyết Sát Tông nhỉ? Ả đàn bà ấy tâm tư tàn độc, thủ đoạn thâm sâu, sát phạt quyết đoán, giống hệt một Mặc Tuyết chuyển kiếp. Khéo giờ này Huyết Sát Tông cũng đang nhức đầu óc, rầu rĩ xem làm sao để khống chế thánh nữ ngang ngạnh này, tránh sa vào vết xe đổ.
Tại một diễn biến khác, sâu trong Luân Hồi Thánh Điện. Mặc Tuyết Thánh Hậu lật giở thông tin tình báo mới nhất vừa truyền về, ánh mắt dừng lại ở một cái tên. "Lâm Lạc Trần..."
Những phong ba do Lâm Lạc Trần gây ra tại Huyền Châu, tin tức tự nhiên dạt đến tai nàng. Mặc Tuyết Thánh Hậu thầm gọi cái tên này, không hiểu sao, luôn cảm giác có phần quen thuộc thân thương lạ lẫm. Nàng lắc lư đầu, đem tia dị trạng đó đè nén xuống, nhẹ giọng hỏi cung nữ đứng cạnh bên. "Đợt tuyển chọn Thánh Vệ tiếp theo, còn dư dả bao lâu?"
Cung nữ kính cẩn hồi đáp: "Bẩm Thánh hậu, vẫn còn một năm ba tháng."
Khóe môi Mặc Tuyết Thánh Hậu hơi giương, một nụ cười thâm ý vương trên môi. "Hi vọng đến lúc ấy... sẽ xuất hiện vài người thú vị. Luân Hồi Thánh Điện này nhiều năm đều nhàm chán như một ngày, thực làm người ta tẻ nhạt. Cũng đã tới lúc... nên náo nhiệt một chút rồi."
Hai ngày trôi qua, Lâm Lạc Trần có mặt tại một tiểu linh khoáng tĩnh mịch. Ngắm Thanh Liên đã lay động trở lại, hắn dứt khoát kích hoạt trận pháp, gọi ra Tịch Diệt Ma Nhãn. Tịch Diệt thần quang phóng vụt lên bầu trời, bụi mù xám ngắt buông rủ, thân ảnh Lâm Lạc Trần chớp mắt tiêu biến ở chỗ cũ.