Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 376: Chiến Khương Lệ



Lâm Lạc Trần xoay người, ánh mắt sắc bén rơi trên người Khương Lệ, khóe miệng vương một nụ cười rạng rỡ.
"Sư bá, ngài muốn tỷ thí thế nào?"

Khương Lệ chắp tay sau lưng, y phục phiêu dật tung bay, hoàn toàn bày ra phong thái một bậc tiền bối, ngữ điệu phiêu diêu tựa mây khói:
"Sư điệt muốn tỷ thí ra sao, ta chiều theo ý ngươi."

Lâm Lạc Trần khẽ gật đầu, điềm nhiên nói:
"Vậy thì áp chế cảnh giới xuống Nguyên Anh, ta và ngài công bằng đánh một trận?"

Khương Lệ làm bộ trầm ngâm, sau đó lắc đầu:
"Không cần, ngươi dẫu sao cũng chỉ là Kim Đan, không bằng ở mức Kim Đan cảnh công bằng phân cao thấp. Chỉ là đám thi khôi này của ta, yếu nhất cũng sở hữu thực lực Nguyên Anh, sợ rằng sẽ chiếm chút tiện nghi của sư điệt rồi."

Hắn không hề nói ngông, dùng Nguyên Anh cảnh để thắng cũng chẳng vang dội gì, chi bằng lấy Kim Đan cảnh là vừa đẹp. Rốt cuộc hắn chủ yếu dựa vào thi khôi để chiến đấu, cộng thêm thể phách cường hoành của bản thân, Kim Đan hay Nguyên Anh cũng chẳng có bao nhiêu khác biệt. Quan trọng nhất là, lỡ có bề gì bại trận ở Kim Đan cảnh thì cũng không đến nỗi ném sạch mặt mũi.

Lâm Lạc Trần làm sao không thấu tâm tư của hắn, bật cười bảo:
"Không sao, đằng nào thi khôi của ta cũng là cấp bậc Nguyên Anh!"

Chạm trán Khương Lệ, hắn không chần chừ lựa chọn liên thủ với Khúc Linh Âm, tặng cho đối phương một màn quần ẩu danh chính ngôn thuận.

Khương Lệ ừ một tiếng, lạnh nhạt buông lời:
"Nếu đã vậy, hai ta hẹn gặp trên diễn võ đài."

Dứt lời hắn lập tức xoay bước, Lâm Lạc Trần theo sát phía sau. Các đệ tử vây quanh đâu dễ bỏ lỡ kỳ cuộc náo nhiệt bực này, lập tức rồng rắn kéo theo, nhất thời tạo thành dòng người đông đúc. Tin tức lan nhanh như gió quét qua toàn Thi Âm Tông, cả tông môn phút chốc chấn động, thu hút một lượng lớn nhân mã tới bu quanh. Suy cho cùng Thi Âm Tông vốn tử khí trầm trầm, náo nhiệt cỡ này vạn năm mới có một!

Ngay cả Triệu Thủ Nhân cũng bị kinh động, nghe báo đại đồ đệ sắp đánh nhau với đồ tôn, lập tức cảm thấy đầu đau như búa bổ. Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, ai thắng ai thua ông cũng xót. Rành rành đều là hy vọng tương lai của tông môn, cớ sao cứ phải chĩa mũi nhọn vào nhau? Ông tất nhiên rõ nguyên do, thầm oán than trong bụng: Đúng là hồng nhan họa thủy a.

Trong khi đó kẻ đầu sỏ gây chuyện là Tô Vũ Dao lại không xuất hiện, nàng còn đang bận rộn trù bị đột phá với Thúy Âm chân nhân.

Triệu Thủ Nhân vội vã chạy đến diễn võ trường, chỉ thấy biển người tấp nập, hai nhân vật chính giữa sân đã giương cung bạt kiếm. Ông nhíu chặt mày, trầm giọng quát:
"Các ngươi đang làm cái gì vậy?"

Khương Lệ cúi người hành lễ:
"Sư tôn, sư điệt muốn cùng đệ tử luận bàn, đệ tử thịnh tình khó chối, đành hầu hắn vài chiêu."

Sắc mặt Triệu Thủ Nhân sầm xuống:
"Hồ nháo, hắn không biết chừng mực, ngươi cũng hồ nháo theo hắn sao?"

Khương Lệ tự biết không nên ứng chiến, nhưng cứ nhìn vẻ ngông cuồng của Lâm Lạc Trần là máu nóng dồn lên não. Tên tiểu tử này khinh người quá đáng, dựa vào đâu bắt hắn phải nhịn?
"Sư tôn, đây không phải ý nguyện của đệ tử, mà do sư điệt khăng khăng ép người, đệ tử há có thể chưa đánh đã hàng? Xin sư tôn yên tâm, đệ tử tự biết chừng mực, chỉ xuất động khôi lỗi cấp thấp, quyết không đoạt mạng hắn."

Triệu Thủ Nhân định răn đe thêm, nhưng các trưởng lão hóng chuyện bên cạnh đã tươi cười chen lời khuyên giải.
"Tông chủ cớ gì phải căng thẳng, chẳng qua là tiểu bối luận bàn một chút mà thôi."
"Đúng vậy, chuyện của bọn nhỏ chúng ta đừng nên xen vào, thanh niên không ngông cuồng thì gọi gì là thanh niên?"
...

Triệu Thủ Nhân hết cách, đành gật đầu chấp thuận.
"Đã vậy, các ngươi nhớ kỹ điểm tới thì dừng, tuyệt đối chớ để thương tổn hòa khí."

Lâm Lạc Trần và Khương Lệ đồng thanh đáp vâng, ánh mắt chạm nhau, giữa hư không dường như xẹt lửa.

Khương Lệ phất mạnh tay áo, hơn hai mươi cỗ thi khôi cấp bậc Nguyên Anh ầm ầm giáng xuống, thi khí cuồn cuộn ngút trời. Đây là cực hạn thao túng của linh lực mức Kim Đan, nhiều hơn nữa linh lực của hắn sẽ chịu không nổi.
"Sư điệt, đã chuẩn bị xong chưa?"

Lâm Lạc Trần mỉm cười, một cái phất tay, một cỗ băng quan trồi lên, Khúc Linh Âm điều khiển thân xác của Vân Cẩm chậm rãi cất bước bước ra.
"Sư bá, phóng ngựa tới đây!"

Khương Lệ không phí lời, một chiếc đồng chung hiện ra trong tay, hắn khẽ chấn một cái, bầy thi khôi tức thì rống lên nhào về phía Lâm Lạc Trần. Hôm nay hắn phải cho tên tiểu tử ngang tàng này hiểu rõ, dẫu hắn có hoành hành bá đạo ở Huyền Châu, chẳng qua là do chưa chạm trán Khương Lệ này!

Đối diện bầy thi khôi bốn bề bủa vây, Lâm Lạc Trần không chút e dè, trong mắt trào dâng ánh sáng cuồng nhiệt.
"Tới tốt lắm!"

Long Cốt Kiếm trong tay hắn khẽ ngân, trên lưỡi kiếm điện quang nhảy múa, sương lạnh tỏa ra, quanh thân từng luồng thanh phong lượn lờ. Đứng trước thi khôi cầm đao chém tới đầu tiên, Lâm Lạc Trần không hề né tránh, Long Cốt Kiếm mang theo lôi quang chói lọi hung hãn bổ thẳng xuống!

"Liệt Không Trảm!"

Mũi kiếm chạm trán đao phong, sấm sét nổ tung, thi khôi rung bần bật, động tác cứng đờ. Lâm Lạc Trần hóa gió lướt qua sườn nó, một kiếm đánh bật cỗ thi khôi khác đang xông đến. Cùng lúc đó, huyết quang chói lòa bùng lên sau lưng hắn, một đôi huyết dực khổng lồ ầm ầm tung mở!

"Huyết Dực Trảm!"

Huyết dực tựa như lưỡi đao lớn quét ngang, đánh văng thi khôi đánh lén từ bên hông, huyết dịch quỷ dị trên viền cánh lập tức ăn mòn thân xác thi khôi. Khúc Linh Âm sát cánh bên hắn, hời hợt ra tay thanh trừng những con cá lọt lưới. Lâm Lạc Trần tiến nhập vùng không người, Long Cốt Kiếm huy sái, một đường như bẻ gãy nghiền nát lao thẳng đến Khương Lệ.

Thấy Lâm Lạc Trần đối mặt với Nguyên Anh thi khôi vẫn như trúc chẻ ngói tan, khán giả bên ngoài không khỏi ồ lên kinh ngạc.
"Thể phách của Lâm sư huynh... thế mà chống đỡ được cả Nguyên Anh thi khôi?"
"Hèn chi huynh ấy có thể tung hoành Nguyên Anh cảnh!"
"Chậc chậc chậc, thể phách này hết nước chấm!"
...

Khương Lệ chằm chằm nhìn Long Cốt Kiếm nay đã đại biến dáng vẻ, hừ lạnh một tiếng, dùng kiếm của ta đi đối phó ta? Bất quá Long Cốt Kiếm nay đã tấn thăng hạ phẩm tiên khí dường như đang vô thanh trào phúng hắn. Đi theo ngươi cả trăm năm, không sướng bằng qua tay hắn vài năm ngắn ngủi!

Khương Lệ nộ khí xung thiên, hai tay kết ấn, quát lớn:
"Kết trận!"

Phương vị đám thi khôi lập tức đảo lộn, thi khí cuộn trào như mực vây thành chiến trận. Từng đạo thi sát chi khí ngưng tụ thành xiềng xích, siết về phía Lâm Lạc Trần.

"Có chút ý tứ, tiếc là múa rìu qua mắt thợ!"
Lâm Lạc Trần khẽ cười, trong thức hải gầm khẽ:
"Linh Âm!"

"Biết rồi!"
Khúc Linh Âm hung hãn bạo sát, tụ hình thanh huyết đao trong tay, bổ thẳng vào nhược điểm mỏng manh nhất của trận pháp. Thân ảnh nàng tựa quỷ mị, luồn lách giữa trận đồ thi khôi, đi đến đâu thi khôi ngã trái ngã phải, trận thế sụp đổ tan tành.

Lâm Lạc Trần cất tiếng cười dài, thân ảnh mờ đi hóa thành lưu quang, tới lui như vào chốn không người giữa trùng vây, nhiều lần né thoát công kích ở cự ly đường tơ kẽ tóc. Long Cốt Kiếm hoặc gọi lôi đình, hoặc ngưng sương giá, hoặc ngự phong lực, đem đám thi khôi đánh lùi, phong băng, hay chém nát. Nhịp điệu chiến đấu hoàn toàn nằm trong tay hắn, dư dả như dạo chơi, khiến quần trưởng lão trố mắt há mồm. Ý thức chiến đấu của tiểu tử này căn bản không giống trình độ Kim Đan cảnh, Khương Lệ tuyệt nhiên không vớt vát được mảy may lợi lộc.

Lam Thủy Vân đứng ngoài quan chiến, thần sắc cổ quái, cảnh tượng này nàng nhìn quen mắt quá. Tiểu tử này... rốt cuộc là lão quái vật nào chuyển thế?

Sắc mặt Khương Lệ càng thêm khó coi, hắn không ngờ thi khôi Lâm Lạc Trần điều khiển lại hung hãn tới vậy. Dùng kiến thức Động Hư của mình để ngự Nguyên Anh thi khôi, rốt cuộc cũng không làm gì được đối phương. Cách tên này nắm bắt thời cơ cùng thi triển thủ đoạn tuyệt đối không giống một tu sĩ Kim Đan! Tuy thi khôi của hắn rất nhiều, có thể cuồn cuộn không dứt bổ sung, song lại cũng vô kế khả thi với hai người kia. Bởi vì hắn chỉ có thể vận dụng lực lượng Kim Đan cảnh, còn Khúc Linh Âm thi triển lại là sức mạnh Nguyên Anh hàng thật giá thật.

Mặc dù hai người Lâm Lạc Trần tung hoành trên sân, đánh cho thi khôi của hắn rơi rụng tơi tả, Khương Lệ vẫn tin chắc mình sẽ không thua. Hắn tuy bị áp cảnh, song bản chất linh lực vẫn còn đó, nếu cứ kéo cưa lừa xẻ, kẻ chiến thắng nhất định là hắn!

Lâm Lạc Trần cũng thấu hiểu điểm này, đánh lâu ắt bại, hắn quát khẽ trong thức hải:
"Linh Âm, xông ra ngoài, bắt giặc phải bắt vua!"

Khúc Linh Âm đáp lời, huyết đao trên tay vạch ra quỹ tích huyền ảo, huyết nhận phi vũ, chém bầy thi khôi ngả nghiêng đổ rạp. Lâm Lạc Trần nắm lấy thời cơ, một kiếm chuẩn xác chặt đứt mắt xích then chốt trong trận đồ.

"Liệt Không Trảm!"

Tay nắm Long Cốt Kiếm, thân hóa lưu quang, hắn thi triển một chiêu thiên ngoại phi tiên phá vây mà ra, như thiêu thân lao thẳng về phía Khương Lệ! Khương Lệ phản ứng cực kỳ nhạy bén, phun một ngụm tinh huyết lên đồng chung.

"Kim Chung Tráo!"

Toàn thân chung ánh sáng rực rỡ, thoắt cái phóng đại, treo lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, quang mạc huyền hoàng thả xuống che chắn quanh người. Lâm Lạc Trần một kiếm trảm xuống, nộ hống:
"Liệt Không Trảm!"

Uy lực một kiếm này đã tiệm cận cực hạn Nguyên Anh, nặng nề bổ xuống quang mạc! Khương Lệ ở dưới chung khí huyết cuộn trào, song hắn dẫu sao cũng là Động Hư cảnh, tuy không chuyên tâm luyện thể nhưng thể phách cũng viễn siêu người thường. Hắn tuy kinh nhưng không loạn, ngón tay búng mạnh lên đồng chung, quát:
"Nhiếp Phách!"

"Đoong——!"
Tiếng chuông trầm đục vang vọng khắp diễn võ trường, âm ba vô hình khuếch tán, trực xung vào thần hồn Lâm Lạc Trần! Não bộ Lâm Lạc Trần ong lên một tiếng, động tác sững lại, Khương Lệ lập tức thôi động mấy cỗ thi khôi lao tới.

"Chết!"

Lâm Lạc Trần cấp tốc gập huyết dực, trong lúc lùi lại, Càn Khôn Giới trên tay bừng sáng. Mặt nhẫn hình bầu dục mau chóng phóng đại, chớp mắt hóa thành tấm khiên hư ảo cản trước ngực.
"Oanh!"

Một cỗ cự lực xô tới, tấm khiên vỡ nát, nhưng hắn vẫn cắn răng gánh trụ đòn này. Hắn bị đánh bay đi, Khúc Linh Âm ở phía sau vòng tay đỡ lấy hắn, một đao quét ngang đám thi khôi đang định bồi thêm một kích. Những cỗ thi khôi kia bị huyết sắc đao mang phạt ngang, thân thể nháy mắt ngưng trệ, sau đó khúc khích vỡ vụn, hóa thành tro bụi! Khóe mắt Khương Lệ giật nảy, nữ tử thi khôi này mạnh mẽ đến thế sao?

Trong đợt giao phong này, song phương trao đổi sát chiêu, không ai chiếm được lợi thế. Khương Lệ nhếch mép cười gằn:
"Sư điệt, ngươi dùng cách này bắt chẹt đám thiên kiêu kia thì được, đối với sư bá, nó không có tác dụng đâu."

Lâm Lạc Trần ngầm thở dài, đúng là Hợp Thể và Động Hư cách biệt không chỉ nằm ở lĩnh vực! Lão gia hỏa này khi tế luyện pháp tướng và lĩnh vực, thân thể cũng được chui rèn theo, nếu không thì nhát kiếm vừa rồi đã dư sức đả thương nặng hắn. May mà Khương Lệ không phải luyện thể chuyên tu, không biết cách phát huy ưu thế nhục thân, nếu không còn khó nhằn hơn.

"Sư bá, ngài rất mạnh, xứng đáng để ta nghiêm túc rồi! Nghiệp Hỏa Điệp Nhiên!"
Lâm Lạc Trần thôi động Nghiệp Hỏa Điệp Nhiên, khí huyết toàn thân oanh liệt bốc cháy, một lần nữa hướng về phía Khương Lệ mà đánh tới, Khúc Linh Âm theo sát ứng trợ.

Khương Lệ không dám để hắn lại gần, cắn nát đầu ngón tay, búng một giọt tinh huyết lên đồng chung.
"Trấn Hồn!"

Đồng chung kịch liệt rung động, thanh âm chói tai nhức óc, từng đợt âm ba màu đen mắt trần có thể thấy được khuếch tán như sóng gợn, không gian đi qua hơi méo mó. Âm ba này chuyên tấn công thần hồn, uy lực viễn siêu lúc trước! Lâm Lạc Trần chỉ thấy thần hồn đau nhói, thân pháp đình trệ, đến cả Khúc Linh Âm cũng rơi vào trạng thái đờ đẫn trong giây lát. Thần hồn công kích này lại có thể can nhiễu sự kiểm soát của nàng!

Khương Lệ rống lớn:
"Đi!"

Mấy cỗ thi khôi gào rú nhào tới, lợi trảo và binh khí phong tỏa mọi đường lui, trên người chằng chịt vết nứt, tản ra ba động quỷ dị. Khương Lệ rõ ràng muốn tự bạo thi khôi, đánh đổi lấy mạng Khúc Linh Âm! Thi khôi Nguyên Anh, hủy thì hủy, hắn nửa điểm cũng không mảy may xót xa!

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Lạc Trần gầm lên một tiếng, linh lực trong cơ thể dốc toàn bộ rót vào Long Cốt Kiếm, đâm mạnh xuống đất.
"Cút!"

Nhát kiếm này Lâm Lạc Trần dung nhập táng diệt kiếm ý, hàng vạn đạo huyết sắc kiếm khí lấy hắn làm trung tâm bộc phát. Huyết sắc kiếm khí kinh khủng tựa như đóa sen tử thần bung nở, vô soa biệt oanh tạc bốn phương tám hướng!

Ầm ầm ầm ——!
Kiếm khí cuồng bạo va chạm nảy lửa với thi khôi, mấy cỗ thi khôi đương trường bị xé nát, năng lượng tự bạo bị cưỡng ép đánh tan. Bụi bặm chưa tan, trong mắt Lâm Lạc Trần lóe lên sự tàn nhẫn, hóa thân thành lưu quang, tiếp tục triển khai thiên ngoại phi tiên đâm thẳng Khương Lệ!

Khương Lệ điều khiển số thi khôi còn sót lại lao tới cản đường, song lại bị Lâm Lạc Trần từng bước đánh văng, căn bản không cách nào ngăn cản. Đám thi khôi khác định đuổi theo cũng bị Khúc Linh Âm chặn lại, chỉ đành ngu ngơ đứng chôn chân tại chỗ.

Lâm Lạc Trần áp sát cự ly, Khương Lệ quyết đoán lặp lại trò cũ, lấy đồng chung che chắn thân mình.
"Vô dụng thôi, tiểu tử!"

"Thế à?"
Lâm Lạc Trần hai tay nắm kiếm, nhắm ngay phương hướng Khương Lệ mà bình phàm giáng xuống một chiêu bổng tát.
"Khai Thiên!"

Một luồng hắc ám kiếm quang như ác long xuất thế, xé rách vạn vật trên đường đi, nháy mắt trảm lên quang mạc huyền hoàng!

"Đang ——!!!"
Một tiếng nổ chói tai đinh tai nhức óc truyền đến, quang mạc kịch liệt rung chuyển, chợt sáng chợt tắt, vết nứt lan ra như mạng nhện! Cự chung văng ngược ra sau, Khương Lệ bị chấn cho váng đầu hoa mắt, trong đáy mắt toát ra vẻ kinh hãi.

Đường vân dựng đứng trên trán Lâm Lạc Trần nứt ra, ám kim ma nhãn chằm chằm nhìn thẳng Khương Lệ.
"Chết đi!"

Một chùm sáng kim sắc bắn ra từ ma nhãn, mang theo tịch diệt khí tức diệt tận vạn vật. Khương Lệ thả thi khôi ra chắn nhưng hoàn toàn không đỡ nổi, đối diện kích này triệt để không có lực phản kháng.
Hắn gầm lên thảm thiết:
"Cốt thi!"

Một cỗ khí tức khủng bố tỏa ra từ người hắn, ép vỡ cả bình phong bảo vệ diễn võ trường. Một bộ khô cốt đẫm máu khổng lồ hiển hiện trước mặt hắn, cản phá đòn tấn công từ tịch diệt ma nhãn.

Lâm Lạc Trần nhẹ nhàng đáp xuống đất, hơi thở dốc, trên mặt lại treo nụ cười sảng khoái.
"Sư bá, đa tạ đã nhường."

Sắc mặt Khương Lệ lúc xanh lúc trắng, đòn đánh cuối cùng hắn triệu gọi thi khôi của bản thân, đã động đến lực lượng vượt qua cấp bậc Kim Đan. Yên lặng hồi lâu, hắn sâu xa liếc nhìn Lâm Lạc Trần một cái, phất tay cất thi khôi, chắp tay làm lễ, ngữ điệu phức tạp nói:
"Thủ đoạn của sư điệt quả thực phi phàm, là ta đã tự mãn. Trận chiến này, là ta thua."
"Tuy nhiên trên bước đường tu đạo, càng về sau càng khó đi, mong rằng sư điệt luôn duy trì được khí thế ca khúc khải hoàn như lúc này."

Lâm Lạc Trần cười híp mắt đáp lễ:
"Đa tạ sư bá cát ngôn!"

Khương Lệ không nói thêm lời nào, hừ lạnh một tiếng, hóa thân thành lưu quang bỏ đi, sắc mặt u ám như nước. Lâm Lạc Trần khẽ cười, đường đường thánh tử cùng giai lại bại trận, để xem hắn về sau còn lấy tư cách tiền bối ra mà lên mặt thế nào.

Quần chúng đệ tử quan chiến đứng bên một mảng ồ lên, ánh mắt đổ dồn về Lâm Lạc Trần tràn đầy kính sợ.
"Trời ạ, lại thật sự thắng rồi!"
"Ngay cả tu sĩ Động Hư đồng giai cũng không phải đối thủ của hắn, quá đáng sợ."
"Sau này để thời gian trôi qua, còn ai cản nổi?"
"Cơ mà, tại sao Lâm sư huynh lại chĩa mũi nhọn vào Khương sư bá? Có lẽ là muốn tranh đoạt ngôi vị thánh tử chăng?"
"Ta nghe bảo, tiểu tử này cùng sư tôn của hắn có mờ ám, hai người là tình địch..."
"Gì cơ? Mau nói rõ xem nào!"
...

Nụ cười trên môi Lâm Lạc Trần cứng đờ, hóa ra chuyện này cả tông môn ai cũng biết sao? Hắn bối rối đi xuống lôi đài, Diệp Du Thanh đang tò mò nghe bát quái tứ phía. Lâm Lạc Trần húng hắng ho, đám người kia lập tức câm miệng, lủi đi mất tăm.

Diệp Du Thanh nhìn thấy dáng vẻ đuối lý của hắn thì thấu hiểu trong lòng, mỉm cười nói:
"Chúc mừng Lâm công tử!"

Nàng vốn không cảm thấy bất ngờ, Khương Lệ thắng được mới gọi là lạ! Lâm công tử thậm chí còn hằng hà sa số thủ đoạn chưa tung ra, ví như chiêu thức ma hóa kia.

Lâm Lạc Trần cười cười:
"May mắn thắng được nửa chiêu một thức mà thôi."

"Lâm sư huynh thật quá khiêm tốn!"
Lam Thủy Vân bước tới, nhưng nụ cười lại mang vẻ gượng gạo. Tên tiểu tử này cường hãn tới mức phi lý, nàng phải ra tay thế nào đây? Lẽ nào ma đạo thật sự hưng vượng?

Lê Cẩu Thánh bên cạnh cười ha hả, cảm thấy vinh dự lây.
"Đúng thế, Lâm sư huynh, huynh không hổ danh là đệ nhất thiên kiêu Huyền Châu, đến cả thánh tử cũng chẳng phải đối thủ!"

Lâm Lạc Trần dở khóc dở cười nói:
"Ta là người Lan Châu!"

Lê Cẩu Thánh nghiêm túc đáp trả:
"Nhưng huynh cũng là đệ nhất thiên kiêu Huyền Châu!"

Lâm Lạc Trần cứng họng không buồn cãi, lái sang chuyện khác:
"Hai vị còn nhớ thượng cổ mộ táng mà chúng ta gặp lúc nhập môn khảo hạch chứ?"

Lê Cẩu Thánh và Lam Thủy Vân sửng sốt một chút, đồng thanh gật đầu:
"Đương nhiên nhớ."

Lâm Lạc Trần tò mò hỏi:
"Vậy hai người có nhớ tinh đồ trong mộ không? Có thể họa lại được không?"

Lam Thủy Vân ngại ngùng lắc đầu, nhưng Lê Cẩu Thánh lại từ trong nhẫn trữ vật lôi ra một tấm tinh đồ hoàn chỉnh đưa cho hắn.
"Là cái này sao?"

Lâm Lạc Trần cầm tinh đồ lên đối chiếu, quả nhiên giống hệt hình ảnh chiếu rọi trên Thiên Vận Bàn, trong bụng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
"Lê huynh thế mà lại giữ tinh đồ này?"

Lê Cẩu Thánh cười khan:
"Lúc đó ta cảm thấy kỳ lạ, đặc biệt ghi nhớ lại, nghĩ có khi về sau mở cửa mộ sẽ dùng tới..."

Lâm Lạc Trần nhịn không được bật cười —— Chức nghiệp trộm mộ chết tiệt này quả nhiên có tiêu chuẩn của nó! Bất quá tiểu tử này am tường kỳ kỹ dâm xảo, không chừng hắn có thể mở được chiếc ngọc hạp kia? Lần trước tại Cực Lạc Thiên, Lâm Lạc Trần lấy được quyển trục Thiên Vận Tông, nhưng lại bị phong ấn trong một chiếc hộp ngọc. Bên trên bày bố cơ quan phàm tục phối hợp thủ đoạn tu đạo, đến cả Khúc Linh Âm cũng bó tay.

Nghĩ đến đây, Lâm Lạc Trần lặng lẽ truyền âm:
"Lê huynh, lát nữa tới Thúy Vân Phong của ta một chuyến, có việc cần bàn."

Lê Cẩu Thánh tuy không hiểu nguyên do, vẫn ngấm ngầm gật đầu nhận lời.